Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đỉnh Cấp Gia Tộc - Từ Dung Hợp Bắt Đầu - Chương 34: Tả Xung Hữu Đột

Nhìn thấy thủ hạ không nghe lời, gã mặc hỷ bào sắc mặt hung ác, ánh mắt quét qua đám thủ hạ rồi nói:

"Còn chần chừ gì ở đó? Các ngươi nghĩ đầu hàng, kẻ này sẽ tha cho các ngươi sao?"

Cả đám sơn tặc nghe câu hỏi này của hắn thì đồng loạt gật đầu, ra vẻ tán thành.

Đương nhiên rồi. Dù sao Trần Trường Xuân vẫn chưa tuyên bố sẽ đồ sát, giết không tha một ai. Con người ta, khi chưa đến đường cùng, cần gì phải liều mạng, đánh cược một phen sinh tử?

Vả lại, ván cược này không phải đặt bằng ngân lượng hay hoàng kim, mà là mạng sống. Bọn hắn chỉ có một mạng, chưa đến bước đường cùng, hà cớ gì phải đâm đầu vào chỗ chết?

Trần Trường Xuân đứng nhìn đám sơn tặc không nhúc nhích, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt trêu tức nhìn gã mặc hỷ bào, thầm nghĩ.

Chạy đi, ngươi cứ chạy.

Không ai làm khiên thịt cho ngươi, bổn tọa xem ngươi chạy đằng nào.

...

Gặp thủ hạ của mình đều gật đầu, một vẻ sợ chết, Nhị Đương Gia hai mắt trừng lên, vô cùng hung tợn, mở miệng nói to:

"Hôm nay, các ngươi không xông lên, dù cho còn sống, đại ca ta cũng sẽ không tha cho các ngươi!

Kẻ nào dám cùng hắn liều mạng, ta sẽ thả vợ con hắn đi, thậm chí cho ngân lượng, tài vật để tìm một nơi an ổn, không cần tiếp tục liếm máu ăn cơm!"

Chúng sơn tặc nghe được ba chữ "Đại Đương Gia", trong ánh mắt và trên khuôn mặt đều hiện lên vẻ sợ hãi, có kẻ đã bắt đầu phân vân. Chỉ trong vài nhịp thở, đã có người đứng ra, ban đầu một người, rồi hai người, cho đến khi hơn một trăm người cả đám tản ra, đứng thành một vòng tròn bao vây Trần Trường Xuân.

Tất cả đều mang theo tử chí, hai mắt gắt gao nhìn Trần Trường Xuân.

Gặp cảnh này, Trần Trường Xuân khẽ nhíu mày, thầm nghĩ.

Chỉ vừa nghe tên đã đổi ý, ngay cả chết cũng không sợ. Tên đại đương gia này thật sự đáng sợ đến vậy sao?

Chẳng lẽ đám sơn tặc này đều là bị ép đi làm sơn tặc?

Đương nhiên là không phải rồi. Chỉ có một phần nhỏ mà thôi, khoảng chưa đến mười người, mà những kẻ này hiện tại cũng không đứng ra bao vây Trần Trường Xuân để liều mạng.

Dù sao bọn hắn còn có vợ, có con phải nuôi. Chết rồi thì ai lo cho nhi tử, nương tử của họ?

Bọn hắn cũng không muốn nhờ bạn hữu ở sát vách trông nom hộ, đến chết còn bị cắm cái sừng trên đầu.

Nhưng đó chỉ là một phần lý do khiến bọn họ không dám liều mạng. Phần còn lại, chính là họ đang chờ đợi Trần Trường Xuân có thể tiêu diệt đám sơn tặc, trả lại tự do cho họ.

Nghĩ mãi vẫn không thông suốt, Trần Trường Xuân khẽ lắc đầu, tay cầm trường thương, lao vào đám sơn tặc, tả xung hữu đột.

Mũi thương tựa như phong lôi, nhanh như chớp giật, đâm vào yết hầu địch nhân.

Nơi thương ảnh xuất hiện, liền có một kẻ mất mạng.

Ở giữa vòng tròn người, Trần Trường Xuân điên cuồng thôi động Tiên Thiên Chân Khí, tả thủ xuất chưởng, hữu thủ xuất thương. Từ ngoài nhìn vào, Trần Trường Xuân lúc này tựa như tướng quân trên sa trường lấy một địch trăm, vô cùng uy phong.

Trần Vân Phong, Trần Vân Vũ lúc này theo sau hắn, hai mắt đều sáng rực nhìn theo.

Tiên Thiên Tông Sư đánh với người thường chẳng khác gì đại pháo bắn chim sẻ. Chỉ trong vài hơi thở, những kẻ xông vào Trần Trường Xuân đều đã ngã xuống đất, máu tươi ào ạt chảy ra. Trong không khí tràn đầy mùi máu tanh nồng, ổ tặc bây giờ tựa như luyện ngục, có kẻ đầu thân một nẻo, tay chân một nơi, xương cốt không còn mảnh nào nguyên vẹn. Trừng to cặp mắt, tất cả đều khí tuyệt.

Kẻ còn sống đều hít vào một ngụm khí lạnh, sợ hãi nhìn Trần Trường Xuân.

"Vân Phong, Vân Vũ, các ngươi ở đây trông chừng bọn hắn, vi phụ đi một lát rồi quay lại."

Trần Trường Xuân cũng không nhìn về phía đám sơn tặc còn sống, thốt ra một câu, liền thi triển thân pháp đuổi theo gã thanh niên mặc hỷ bào cùng với Trấn chủ.

Đúng vậy, ngay lúc Trần Trường Xuân bị đám sơn tặc vây hãm, dây dưa, hai kẻ này đều đã chạy trốn, hướng về phía chân núi mà lao như điên.

...

Dưới ánh trăng, trên sườn núi, có ba bóng người kẻ chạy người truy, thân ảnh thoăn thoắt như ngựa phi.

Mặc kệ đường núi gập ghềnh, vẫn băng băng lao đi.

Chỉ một lát sau, hai thân ảnh chạy phía trước đã bị kẻ ở sau đuổi kịp, chặn lại đường đi.

"Đại ca ta cũng là Tiên Thiên Tông Sư, nếu ngươi dám giết ta, hắn sẽ không tha cho ngươi."

Thanh niên mặc hỷ bào bị Trần Trường Xuân chặn đường, nội tâm mặc dù sợ hãi, nhưng vẫn ngoài mạnh trong yếu, trừng mắt uy hiếp Trần Trường Xuân.

Bên cạnh hắn, Trấn chủ Hoàng Viên trấn cũng ngay lập tức hùa theo:

"Đúng vậy, Trần Tông Sư, ngươi mặc dù lợi hại nhưng Triệu Bá, đại ca của Triệu Lương, cũng là Tiên Thiên Tông Sư. Hắn lại là người của Vương gia, nếu ngươi dám động vào hắn, cho dù có chạy đằng trời cũng phải chết. Bổn Trấn chủ khuyên ngươi thấy được thì nên dừng lại, nếu không..."

Nói đến chữ "Không" hắn liền dừng, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng, chính là uy hiếp mạng nhỏ khó giữ, cả nhà khó lo, cửu tộc gì gì đó.

Trần Trường Xuân nhìn sắc mặt của bọn hắn cũng có chút bất ngờ. Vừa rồi tên Trấn chủ này còn như con chó vẫy đuôi, thái độ khúm núm đến cực điểm, bây giờ lại ngông cuồng đến vô hạn.

Hai thái độ đối lập hoàn toàn, Trần Trường Xuân cũng khó mà lý giải.

Tuy nhiên, hắn là một nam nhân đàng hoàng, chính chắn, đi tìm hiểu nội tâm của một gã trung niên làm gì?

Hắn cũng không có ham mê long dương gì cả.

...

Mặc dù có chút bất ngờ trước sự lật mặt của gã Trấn chủ, nhưng Trần Trường Xuân cũng chẳng mấy bận tâm. Chuyện hắn muốn làm chính là giết kẻ này mà thôi.

Quan tâm tâm tính của kẻ sắp chết làm gì?

Vương gia ư? Đại ca Triệu Lương là Tiên Thiên Tông Sư ư?

Hắn sợ cái quái gì!

Một nam nhân mang trong mình chí hướng tu tiên như hắn, lẽ nào lại đi sợ một đám phàm nhân sao?

Lại thêm Trần Trường Xuân nắm giữ một thân thực lực mà nếu đặt ở phàm tục giới cũng được xem là đỉnh cao, hắn còn sợ hãi cái gì?

Đánh không lại thì cả nhà chạy trốn là được. Dù sao người trong nhà hắn đều là võ giả, lại thêm ít người, bỏ chạy cũng chẳng khó gì.

...

"Đại ca các ngươi là Tiên Thiên Tông Sư sao? Lại là người của Vương gia ư?"

Trần Trường Xuân bình thản nhìn hai kẻ sắp chết trước mặt mình hỏi.

Nghe được câu hỏi này, Triệu Lương cứ ngỡ Trần Trường Xuân đã bắt đầu kiêng dè, trên khuôn mặt hiện lên vẻ kiêu ngạo không ai sánh bằng mà nói:

"Đúng vậy!"

Bên cạnh Triệu Lương, gã Trấn chủ cũng gật đầu phụ họa.

"Thì sao?"

Thấy bọn hắn xác nhận, Trần Trường Xuân nhìn Triệu Lương bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc mà nói, nội tâm thì tràn đầy bá khí thầm nghĩ.

Đại ca ngươi là Tiên Thiên Tông Sư thì sao?

Kẻ bổn tọa muốn giết, thiên vương lão tử đến cũng đừng hòng cản!

Huống hồ chỉ là đại ca của ngươi.

Mà kẻ ngươi gọi là đại ca đó, vốn cũng nằm trong danh sách tất sát của bổn tọa rồi. Giải quyết xong ngươi sẽ đến lượt hắn, ngươi lại đem hắn uy hiếp bổn tọa?

Ngu ngốc!

...

Bị một câu hỏi ngược của Trần Trường Xuân, gã Trấn chủ cùng Triệu Lương đều á khẩu, không biết trả lời thế nào, đứng ngây người tại chỗ.

Bản dịch được thực hiện bởi truyen.free và giữ mọi quyền sở hữu đối với nội dung này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free