(Đã dịch) Đỉnh Cấp Gia Tộc - Từ Dung Hợp Bắt Đầu - Chương 18: Diệt Tộc.
Không phải các ngươi gia nhập Lý gia là để kiếm tiền.
Trần Trường Xuân nhìn Lý Xích Long, trong lòng thầm nghĩ thật quái lạ.
Hắn nào đâu hay biết, việc mình cưỡi ngựa báu của Lý Tử Xuyên đến đây đã khiến Lý Xích Long hiểu lầm rằng hắn đã quy phục dưới uy thế của Lý Tử Xuyên, nên đã đầu nhập vào Lý gia.
Mà Lý Xích Long có suy nghĩ như vậy cũng là điều bình thường. Trần Trường Xuân cưỡi ngựa của Lý Tử Xuyên đến, đây cũng có thể là thủ đoạn mua chuộc lòng người. Để Trần Trường Xuân thấy rằng khi gia nhập Lý gia, sau này chắc chắn sẽ được trọng đãi, làm nguôi bớt oán khí của hắn.
Hơn nữa, con trai Lý Xích Long là Hậu Thiên Cảnh Bát Trọng, Trần Trường Xuân chỉ là Hậu Thiên Cảnh Tam Trọng, chẳng lẽ hổ đi bắt gà mà lại khó khăn sao?
Lý Xích Long làm sao có thể nghĩ rằng toàn bộ quân của Lý Tử Xuyên đã bị Trần Trường Xuân tiêu diệt sạch?
....
Trần Trường Xuân nhìn Lý Xích Long với ánh mắt khó hiểu, định báo tin mừng cho hắn, nhưng chưa kịp nói thì Lý Xích Long đã ngắt lời:
"Được rồi, đan phương đâu, đưa cho ta."
"Phụ thân, lão già này bị bệnh sao phụ thân?"
"Đúng vậy, chúng ta không phải đến đây để diệt bọn họ sao?"
Trần Trường Xuân chưa nói gì, nhưng ở bên cạnh, Trần Vân Phong và Trần Vân Vũ nghe Lý Xích Long nói vậy liền kỳ lạ nhìn hắn mà hỏi.
Lý Xích Long và Doãn Tam Hùng nhìn nhau, khẽ nhíu mày.
Họ nghĩ thầm, ý gì đây? Chẳng lẽ có sự hiểu lầm, Trần Trường Xuân đến đây thật sự là vì muốn diệt tộc sao?
Không đúng nha, Hậu Thiên Cảnh Tam Trọng sao có thể là đối thủ của Lý Tử Xuyên được.
Ngay cả Doãn Tam Hùng cũng bắt đầu nghi ngờ.
Hôm nay hắn đến đây là để dằn mặt Lý gia, sau đó cầm đan phương về gia tộc, mà mọi chuyện cũng vô cùng thuận lợi. Không những Lý gia đã đồng ý sẽ giao đan phương cho hắn ngay khi Lý Tử Xuyên trở về, mà còn cam chịu trở thành gia tộc phụ thuộc của Doãn gia.
Nhưng Trần Trường Xuân tại sao lúc này lại đến cửa đòi diệt tộc, chẳng lẽ...
Trần Trường Xuân nhìn hai lão giả sắc mặt âm tình bất định, khẽ cười. Trường thương vung lên, thân pháp khẽ chuyển, đâm ra một thương. Mũi thương xé gió, xuyên thủng yết hầu Lý Xích Long.
"Phốc."
Lý Xích Long ngã xuống đất, hai mắt trợn tròn như chuông đồng, ánh mắt hiện lên vẻ khó tin.
"Quá nhanh."
Đây là hai từ cuối cùng lóe lên trong đầu hắn. Lý Xích Long vừa rồi chỉ thấy thương ảnh lóe lên rồi biến mất, sau đó cổ họng nhói đau, máu tươi ào ạt chảy ra. Hắn dùng tay bịt lại cũng không thể ngăn được, kế tiếp liền chìm vào bóng tối vô tận.
...
Trần Trường Xuân thu hồi trường thương, ánh mắt đạm mạc quét qua mọi người. Vừa rồi bị ngắt lời, hắn cũng không muốn dùng lời lẽ để giải thích nữa, mà thể hiện bằng hành động.
Thứ nhất là nhanh gọn, thứ hai là đủ khí thế.
Trần Trường Xuân vừa thu thương, tất cả mọi người tại hiện trường đều lặng như tờ, kinh ngạc há hốc mồm, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.
Họ giống như những chú cừu non đang nhìn một con ác lang vậy.
Hậu Thiên Đỉnh Phong?
Bốn chữ này đồng thời lóe lên trong đầu cả đám người, sau đó tất cả đồng loạt nuốt nước bọt.
Ngay cả Doãn Tam Hùng cũng chẳng khác gì. Mặc dù hắn là Hậu Thiên Cảnh đỉnh phong, nhưng hắn cũng tự biết thực lực của mình, một thương vừa rồi của Trần Trường Xuân dù là hắn cũng không thể ngăn cản.
Lý Xích Long chỉ là Hậu Thiên Cảnh thất trọng, chết dưới mũi thương đó cũng là chuyện bình thường.
...
Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc sợ hãi của mọi người, ở bên cạnh Trần Trường Xuân, Trần Vân Phong và Trần Vân Vũ lúc này đôi mắt sáng rực, tràn đầy sùng bái nhìn phụ thân mình.
Mà Trần Trường Xuân thấy cảnh này cũng vô cùng hài lòng, âm thầm gật đầu.
Xem ra hiệu quả không tồi.
"Được rồi, không nói nhiều. Hôm nay bổn gia chủ đến đây là để diệt Lý gia. Kẻ nào là người làm công ăn lương cho Lý gia, nhận tiền của Lý gia thì có thể rời đi."
Trần Trường Xuân dùng ngữ khí hờ hững nhìn đám người nói.
Trần Trường Xuân không phải vì thương hại những người này mà tha cho họ một mạng, mà là hắn không muốn gây nhiều sát nghiệp.
Trong đó chủ yếu là do ảnh hưởng từ kiếp trước. Sống ở thế giới có luật pháp chặt chẽ, cho nên dù đã sống ở thế giới này ba mươi năm và chứng kiến nhiều cảnh huyết tinh, nhưng hắn cũng chưa bị đồng hóa, coi nhân mạng như cỏ rác, tùy ý giết chóc.
Trừ phi là có ý mưu hại tính mạng hắn, nếu không, tha được Trần Trường Xuân vẫn sẽ tha.
Cũng như Nguyễn gia. Ban đầu Trần Trường Xuân chỉ định buộc bọn chúng nhả tiền tài ra để chuộc tội mà thôi.
Nhưng Nguyễn Hồng Vân vừa gặp mặt hắn, đã kêu hắn tự sát. Cũng vì đó, Trần Trường Xuân rốt cuộc cũng hiểu rõ thế giới này hiểm ác hơn hắn nghĩ nhiều, không chỉ mưu tài còn sẽ hại mạng. Đám sơn tặc từng tàn sát thôn của hắn cũng không phải là trường hợp cá biệt.
Do đó hắn mới lập tức thay đổi chủ ý. Thậm chí là sau này cũng vậy, kẻ nào muốn lấy mạng của hắn thì đều phải chết, thậm chí cả tộc tên đó cũng không tha.
Nghe được lời này, ba mươi tên võ giả trong đó có một số người mặc bạch y, hắc y, lam y, xích y, thở phào một hơi, sắc mặt từ căng cứng hóa ra giãn ra, như được đại xá. Họ quăng đao bỏ kiếm, co giò bỏ chạy.
Người Lý gia thấy cảnh này cũng không ngăn cản, dù sao đám người này chỉ là bọn họ dùng tiền thuê đến, với lại thực lực của bọn họ cũng chẳng cao tới đâu, đều là Hậu Thiên Nhất, Nhị Trọng. Có ở lại cũng chỉ nhiều thêm một thi thể mà thôi, chẳng làm được gì. Đi thì cứ đi.
Về phần tội bội ước tại chỗ ư?
Đợi qua cơn này rồi tính sổ với bọn chúng sau cũng được.
Đến bây giờ bọn họ vẫn còn hy vọng có thể vượt qua kiếp nạn này, dù sao bên cạnh còn có Doãn Tam Hùng, hắn cũng là Hậu Thiên Cảnh đỉnh phong, cảnh giới ngang bằng Trần Trường Xuân.
Chỉ cần Doãn Tam Hùng ra tay, bọn họ liền có thể bình yên sống sót, không phải sao?
...
Đương nhiên không phải, bởi vì bây giờ Doãn Tam Hùng cũng không dám đứng ra ngăn cản hay nói giúp Lý gia, mà là lui ra một chỗ, đứng yên không nhúc nhích.
Trần Trường Xuân thấy động tác của hắn khẽ mỉm cười, lao vào đám người Lý gia, tựa như gặt lúa, mỗi đòn đoạt một mạng.
Trần Vân Phong và Trần Vân Vũ thì theo sau hắn, rút trường kiếm ra, liên tục hỗ trợ.
Tổ hợp ba người, hóa thành lưỡi hái tử thần.
Một lát sau, trước đại trạch Lý gia, hai mươi mấy người vừa rồi còn sống động nay đều đã trở thành thi thể nằm dưới đất.
Trần Trường Xuân ánh mắt đạm mạc quét qua, sau đó nhìn về Doãn Tam Hùng khẽ cười nói:
"Doãn lão không rời đi sao?"
"Ta cũng muốn đi, nhưng đi rồi ngươi sẽ không giết ta sao?"
Doãn Tam Hùng nội tâm đắng chát nghĩ, mặt ngoài cười nói:
"Lâu quá không gặp Trần Dược Sư, ta định chờ Trần Dược Sư giải quyết xong phiền toái, sau đó cùng Trần Dược Sư tâm sự đôi điều thôi mà. Có việc gì Trần Dược Sư cứ tự nhiên làm, ta sẽ đợi ở đây."
"À, vậy không bằng Doãn lão cùng ta vào Lý phủ. Đợi ta giải quyết xong phiền toái liền cùng ngươi tâm sự chuyện lý thú, Doãn lão thấy thế nào?"
Trần Trường Xuân khẽ cười, ấm giọng nói.
Aizz.
Nghe hắn nói vậy, Doãn Tam Hùng trong lòng thở dài, mỉm cười tủm tỉm nói:
"Vậy cũng được, ta xin nghe theo Trần Dược Sư."
Nói xong, Doãn Tam Hùng giơ tay làm động tác mời.
"Được, lát nữa nói tiếp."
Thấy động tác của hắn, Trần Trường Xuân khẽ gật đầu cười nói, sau đó dắt theo Trần Vân Phong, Trần Vân Vũ đi thẳng qua đại môn vào Lý phủ.
Doãn Tam Hùng thấy vậy, cũng lập tức theo sau.
Đây không phải vì hắn cố tình ngoan cố, mà là hắn sợ, sợ không đi theo sẽ bị Trần Trường Xuân lấy mạng.
Những câu chữ này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.