[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 949: Thánh tộc. (2)
"Tôi không phải Kết Đan, chẳng lẽ còn là sỏi mật ư?" Tùy Qua cười nói.
Trần Mã Khả lắc đầu thở dài: "Thật sự là người với người tức chết nhau. Mới đó mà đã là Kết Đan kỳ. À, còn có tên tiểu tử Đặng Hạc này cũng đã Trúc Cơ kỳ, tu vi của hắn cũng tiến triển thần tốc, xem ra cũng sắp là trụ cột của Long Đằng rồi."
"Trụ cột gì chứ, Trần tổ trưởng anh thừa biết, tôi vẫn đang chịu phạt đấy thôi." Đặng Hạc nói.
"Xử phạt cái quái gì!" Trần Mã Khả không coi vào đâu mà nói: "Làm màu thôi, Tang lão đại mà muốn phạt cậu thật thì trực tiếp đánh gục cậu còn dứt khoát hơn nhiều! Đúng rồi, Tùy huynh đệ, đây là thứ Tang lão đại nhờ tôi đưa cho cậu. Mẹ kiếp, suýt nữa thì rơi vào tay đám ‘Hành Hội’ rồi, đáng chết thật."
Hắn đưa hộp ngọc cho Tùy Qua.
Tùy Qua mở ra xem, bên trong quả nhiên là yêu đan, có tất thảy bảy viên.
Thấy Tùy Qua thu yêu đan, Trần Mã Khả thở dài: "Tùy lão đệ à, danh tiếng cả đời của Trần Mã Khả tôi coi như tiêu rồi. Cái lũ khốn ‘Hành Hội’ này, Trần Mã Khả tôi thề sẽ diệt sạch chúng trong tương lai."
"Trần đại tổ trưởng, anh không cần quá xúc động đâu." Tùy Qua nói: "Bởi vì cái gọi là biết hổ thẹn rồi mới dũng mãnh tiến lên. Anh xem Đặng Hạc mà xem, tuy hắn bị U Quỷ chặt đứt tứ chi, hiện tại tiến bộ nhanh hơn nhiều đó chứ. Người của Long Đằng càng chiến đấu càng dũng mãnh, có gì mà phải sợ! Đêm qua tôi nói với Tang lão đại, Long Đằng sở dĩ đứng vững không gục ngã là vì người Long Đằng đối mặt với nhiều nguy cơ, càng áp lực thì càng bùng nổ, cho nên mới đứng vững được."
Trần Mã Khả trầm mặc một lát, mấy câu của Tùy Qua khiến hắn thấy xúc động. Nhưng rồi hắn nhanh chóng khôi phục phong thái hề hề thường ngày, vừa cười vừa nói: "Tùy lão đệ, cậu không cần tâng bốc tôi đâu. Đúng vậy, Trần Mã Khả tôi sẽ không gục ngã đâu, tôi cũng không phải kẻ không gượng dậy nổi sau thất bại, sẽ không vì vậy mà mất hết ý chí. Tùy lão đệ, cậu an ủi tôi, chi bằng đưa tôi chút đan dược đi, tôi nghe nói cậu là đại tài chủ đấy. Đan dược nhiều, khả năng đột phá Kết Đan kỳ của tôi cũng nắm chắc hơn nhiều..."
"Mọa! Thì ra là đánh chủ ý vào đan dược, thì ra hai người liên thủ diễn khổ nhục kế, muốn dựa vào đan dược của tôi sao?"
"Tùy tiên sinh, tuyệt đối không phải!" Đặng Hạc vội vàng nói.
"Có cũng không sao." Tùy Qua cười nói, ném vài bình Địa Nguyên Đan cho Trần Mã Khả, nói: "Đối với huynh đệ Long Đằng thì tôi tài trợ vô điều kiện. Trần đại tổ trưởng, hy vọng anh sớm đột phá Kết Đan kỳ thành công, rửa sạch nỗi hổ thẹn. À tiện thể nói thêm một chút, đan dược này không phải Tinh Nguyên Đan, mà là Địa Nguyên Đan, tuy tôi đâu có cố ý tặng cho Trần tổ trưởng, nhưng dù sao anh cũng phải nhớ kỹ nhân tình này của tôi."
"Mọa! Tùy lão đệ, cậu ác quá đi!" Trần Mã Khả cười mắng, dù biết rõ bên trong là Địa Nguyên Đan, hắn vẫn vội vàng nhận lấy, nói: "Tùy lão đệ, về sau nếu cậu còn có thứ tốt gì, phiền cậu... Hắc, hãy nghĩ đến huynh đệ chúng tôi trước tiên."
"Được thôi. Nhưng dù sao Trần tổ trưởng cũng phải cho tôi chút lợi lộc chứ?" Tùy Qua cũng bắt đầu cò kè mặc cả.
Trần Mã Khả, với tư cách Tổ trưởng Tổ sáu, có mối quan hệ mật thiết với hệ thống chấp pháp, Tùy Qua chỉ cần lúc cần thiết có thể "tùy cơ ứng biến".
"Tùy lão đệ, chỉ cần không làm chuyện trái nguyên tắc, tôi tuyệt đối bật đèn xanh cho cậu." Trần Mã Khả thâm ý nói.
"Trần tổ trưởng, anh không định vì việc riêng mà làm trái pháp luật đấy chứ?" Đặng Hạc trêu ghẹo nói.
"Tính chứ." Trần Mã Khả nói: "Nhưng mà, nếu như vì việc riêng mà trái pháp luật để mở rộng chính nghĩa thì cũng chẳng sao. Ngược lại, nếu pháp luật không phục vụ cho chính nghĩa thì còn dùng để làm gì?"
"Được, tôi cũng không có ý định làm trái pháp luật." Tùy Qua nói: "Nhưng mà, hiện tại tôi muốn biết một chút tin tức. Trần tổ trưởng, anh thường xuyên giao thiệp với đám đầu trâu mặt ngựa, chắc biết rất nhiều chuyện về Yêu tộc chứ?"
"Tùy lão đệ, vấn đề đầu tiên cậu hỏi, cậu không định để tôi tiết lộ cơ mật đấy chứ?" Trần Mã Khả thu lại vẻ mặt đùa cợt, nói: "Nhưng mà, may mắn là cậu là khách khanh của Long Đằng, địa vị đã thăng một cấp, Tang lão đại đã gia tăng quyền hạn cho cậu. Cho nên, tôi nói cho cậu biết cũng không coi là tiết lộ cơ mật."
"Cơ mật? Chuyện Yêu tộc cũng được xem là cơ mật sao?" Tùy Qua khó hiểu nói.
Trần Mã Khả làm vẻ mặt vô tội nói: "Tôi cũng không rõ vì sao chuyện Yêu tộc lại bị liệt vào hồ sơ bí mật. Có lẽ bởi vì lúc trước Hộ Long nhân biết sự tồn tại của Yêu tộc. Dù sao Yêu tộc nhìn qua chẳng khác gì nhân loại bình thường, cho nên nếu biết rõ sự tồn tại của bọn họ sẽ khiến người thường bất an. Nhưng mà Tùy lão đệ, sao tự nhiên cậu lại quan tâm chuyện Yêu tộc thế, Yêu tộc và yêu quái rất ít khi đi lại trên thế gian -- Đặng Hạc, cậu mau đi chỗ khác đi, tôi và Tùy lão đệ đang bàn chuyện cơ mật, nên có ‘giác ngộ chính trị’ một chút chứ."
Đặng Hạc đáp lời rồi rời đi, dù sao hắn không có hứng thú với chuyện này, hắn chỉ muốn làm thế nào để tăng tu vi lên, làm thế nào để vận dụng Ngũ Dực Huyết Đằng. Từ khi được Tùy Qua chỉ điểm, Đặng Hạc đã hiểu sâu sắc về Ngũ Dực Huyết Đằng, đúng như Tùy Qua đã nói, Ngũ Dực Huyết Đằng không chỉ là vũ khí, càng không phải tứ chi, mà chúng là những người bạn đồng hành lợi hại.
Ngũ Dực Huyết Đằng, chúng bị tinh thần của Đặng Hạc điều khiển, đồng thời cũng có thể tự động phòng ngự, tấn công, thậm chí còn hấp thu máu huyết và nguyên khí để hóa thành của mình dùng. Mà trước đó, Đặng Hạc đối với những đặc tính này của Ngũ Dực Huyết Đằng, cũng không hoàn toàn lý giải được. Mặt khác, điều quan trọng nhất là, Ngũ Dực Huyết Đằng là vật sống, chúng có cảm giác của sinh mạng, có được không gian phát triển khó tưởng tượng.
Cho nên đối với Đặng Hạc mà nói, nhờ Tùy Qua trợ giúp, hắn đã trong họa có phúc.
"Trần tổ trưởng, tôi không đùa với anh đâu, tôi đã gặp người của Yêu tộc cho nên mới hỏi anh chuyện này đấy." Tùy Qua nói: "Chẳng lẽ các anh điều tra ra một vài chuyện ly kỳ, mà không có liên quan gì đến yêu quái sao?"
"Tùy lão đệ, anh hiểu sai ý rồi." Trần Mã Khả nói: "Yêu quái và Yêu tộc là hai khái niệm khác nhau. Người của Yêu tộc ít nhất phải có tu vi Yêu Đan kỳ, bởi vì về cơ bản đã biến hóa thành người, cởi bỏ da lông, cho nên chúng tự xưng là Thánh tộc, là chủng tộc độc lập, giống như Nhân tộc, Ma tộc, Tiên tộc và các chủng tộc khác. Hơn nữa, đối với người Yêu tộc mà nói, chúng không thích bị mang ra so sánh với dã thú. Đối với chúng mà nói, dã thú chẳng khác gì heo chó, cho dù chúng cũng từng là dã thú nhưng lại không thích bị so sánh như vậy, chẳng khác gì..."
"Giống như là giới tu sĩ xem người bình thường chẳng khác gì heo chó, đúng không?" Tùy Qua nói.
"Đúng vậy, so sánh rất hay!" Trần Mã Khả nói: "Cho nên, Yêu tộc và yêu quái không giống nhau. Yêu quái phải ở cảnh giới trên Yêu Đan kỳ mới có tư cách làm thành viên của Yêu tộc; hơn nữa, nghe nói còn cần thành viên Yêu tộc tiến cử mới được, đại khái là vậy..."
Truyện được biên tập độc quyền và thuộc sở hữu của truyen.free.