[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 929: Tinh thần Long Đằng.
Thấy Tùy Qua vừa dứt cuộc điện thoại, viên cảnh sát giao thông bên ngoài liền hậm hực nói:
- Thế nào, gọi điện thoại tìm quan hệ à? Tôi nói cho anh biết là vô ích thôi! Quan nhị đại tôi thấy nhiều rồi, tôi cũng xử phạt hết. Anh có tìm quan hệ cũng vô dụng! Cùng lắm thì tôi không được thăng chức, cả đời cứ làm cảnh sát giao thông đường phố thôi! Này cô gái, cô lấy bằng lái xe ra đi.
- Haizz, thật sự là bực mình.
Trầm Quân Lăng không kìm được nói:
- Vất vả lắm mới gặp được gã kiên định nguyên tắc, kết quả lại là một tên ngu xuẩn!
- Đúng thật. Tôi thật sự muốn được xe chấn, cho dù bị xử phạt tôi cũng cam tâm, đáng tiếc thật...
Tùy Qua nhìn Trầm Quân Lăng cười nói:
- Em đừng để ý, anh đưa em đi.
Tùy Qua vừa dứt lời, liền thu Trầm Quân Lăng vào Hồng Mông thạch.
Viên cảnh sát giao thông trợn mắt há hốc mồm, cứ thế "Vèo" một tiếng, một người sống sờ sờ trước mặt đã biến mất!
Ngay sau tiếng "Vèo" ấy, bỗng nhiên Tùy Qua cũng không còn.
Chỉ còn lại chiếc xe sang trọng đỗ lại bên đường.
Viên cảnh sát giao thông dụi dụi mắt, không hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Thế nhưng, vừa dụi mắt xong, hắn lại nghe tiếng "vèo" một cái, chiếc xe cũng biến mất nốt.
- Gặp quỷ rồi! Thật sự là gặp quỷ rồi...
Viên cảnh sát giao thông thì thào nói, vẻ mặt kinh hãi tột độ, vội vàng lấy một nén nhang ra đốt, rồi khấn vái liên tục.
Tùy Qua đưa Trầm Quân Lăng và xe của nàng đến trước cửa công ty, sau đó ung dung rời đi.
Cuộc điện thoại của Tang Thiên khiến Tùy Qua cảm thấy bất an.
Long Đằng, nơi vốn được mệnh danh là lợi khí quốc gia, vậy mà lại xảy ra chuyện bất trắc ngay trên đất Hoa Hạ!
Hơn nữa, kẻ gặp chuyện không may lại là tổ trưởng tổ sáu Trần Mã Khả. Hiện giờ Trần Mã Khả tu vi đã đạt đến Âm Dương cảnh, tuy chưa thể coi là cao thủ chân chính trong giới tu hành, nhưng cứ thế mà "bốc hơi" không tiếng động, chuyện này không hề đơn giản.
Qua giọng điệu của Tang Thiên, Tùy Qua cảm nhận được hình như anh ta cũng hiểu rõ sự việc nghiêm trọng đến mức nào. Tang Thiên phẫn nộ, điều này chứng tỏ anh ta đã không thể kiểm soát được tình hình. Dù sao, Trần Mã Khả là tổ trưởng tổ sáu Long Đằng, bình thường cũng là người có tiếng tăm, kinh nghiệm đấu đá vô cùng phong phú. Việc anh ta vô duyên vô cớ, không tiếng động biến mất, đây mới chính là điều đáng sợ.
Nhưng dù sao Tùy Qua cũng chỉ là khách khanh của Long Đằng, hơn nữa anh không quá hiểu rõ tình huống nội bộ, vì vậy dù có sốt ruột cũng chẳng cách nào nhúng tay vào được.
Suy đi nghĩ lại, Tùy Qua quyết định đến Mính Kiếm Sơn, tìm gặp Đặng Hạc.
Tùy Qua tìm đến, Đặng Hạc đang ở trên núi tu hành, chân trần luyện quyền, hơn nữa còn vô cùng nhập tâm.
Tùy Qua thầm than:
- Không hổ là người của Long Đằng. Những thiên tài được chọn lọc từ hàng triệu người phàm tục này, khi đến Long Đằng, không hề biến thành những công tử bột của các thế gia tu hành chỉ biết "trang Bức" ngạo mạn, mà trái lại, họ không ngừng tôi luyện bản thân qua những nhiệm vụ hiểm nguy, bất cứ lúc nào cũng tìm cách nâng cao tu vi của mình. Hơn nữa, một khi có kỳ ngộ, tốc độ phát triển của họ lại càng kinh người.
Đặng Hạc chính là ví dụ rõ ràng nhất.
Tuy trong mắt Tùy Qua, Đặng Hạc chỉ là một kẻ đầu óc đơn thuần, một chiến sĩ tiêu biểu của Long Đằng. Thế nhưng Đặng Hạc chưa đến ba mươi đã bước vào Tiên Thiên kỳ, trong giới võ thuật thế tục đã là nhân vật phi phàm. Thế mà một người như vậy ở trong Long Đằng lại chỉ là nhân vật chiến đấu chẳng có địa vị gì đáng kể, yên lặng tu hành. Sau đó Đặng Hạc bị tu sĩ quỷ chặt đứt tứ chi, đây là một đả kích chí mạng đối với hắn. Nhưng được Tùy Qua chữa trị, Đặng Hạc không những không có bóng ma của thất bại mà còn nhanh chóng luyện lại công phu, khôi phục như trước.
Phá rồi lại lập vốn là lẽ thường đối với người tu hành. Thế nhưng, mấy ai có thể thực sự "phá rồi lại lập", nhanh chóng thoát khỏi thất bại như vậy? Thế mà Đặng Hạc lại nhanh chóng làm được điều này, dường như đối với những người như hắn, đả kích thất bại căn bản chẳng thấm vào đâu.
Cho nên trên người Đặng Hạc, Tùy Qua đã nhìn thấy tinh thần và ý chí của Long Đằng: không lay chuyển, không khuất phục, không từ bỏ. Chính tinh thần và ý chí ấy mới là sức mạnh thực sự của Long Đằng, cũng là nguyên nhân khiến họ vượt trội hơn nhiều thế gia tu hành khác.
Tùy Qua bỗng ý thức được một vấn đề: kỳ thực, Long Đằng có thể trở nên cường đại hơn nữa. Người của Long Đằng chẳng khác nào những con cá không ngừng rèn luyện để chờ ngày vượt vũ môn hóa rồng; chỉ cần có một cơ hội thích hợp, họ sẽ có thể vượt qua long môn, hóa cá thành rồng, trở thành những tồn tại kiêu hãnh giữa cửu thiên!
Giới tu hành từ trước đến nay chưa bao giờ thiếu thiên tài, ngay cả giới thế tục cũng không thiếu.
Thế nhưng những thiên tài của Long Đằng lại có tinh thần và ý chí bất khuất.
Tinh thần Long Đằng chính là sự rèn luyện không ngừng nghỉ ấy.
- Đặng Hạc, anh luyện bộ quyền này là Thiếu Lâm Tự ‘Hạc Hình Quyền’ phải không?
Tùy Qua đột nhiên mở miệng nói:
- Thần thái đầy đủ, bộ quyền này anh đánh rất tốt. Nhưng anh đã là người tu hành Trúc Cơ Kỳ rồi, luyện tập quyền pháp thì còn có bao nhiêu tác dụng nữa chứ?
Do sự chênh lệch cảnh giới, mãi đến lúc này Đặng Hạc mới nhận ra sự hiện diện của Tùy Qua. Anh thu quyền quay người nói:
- Tùy tiên sinh, bởi vì tôi là chiến sĩ, cho nên tôi định đi theo lộ tuyến của một chiến sĩ – cận thân bác đấu! Tôi biết rõ, đến cảnh giới hiện tại, tôi hoàn toàn có thể phát ra Tiên Thiên kiếm khí từ xa rất sắc bén, dường như không cần cận thân bác đấu, hơn nữa cận thân bác đấu cũng rất hung hiểm. Nhưng tôi cảm thấy chiến đấu hung hiểm mới kích thích, hơn nữa pháp bảo của tôi chính là ‘tứ chi’, đây chẳng phải càng phù hợp với lối chiến đấu cận thân sao? Hơn nữa, tôi cảm thấy thật không nên khi vì sợ chết mà bỏ qua phong cách cận thân bác đấu, điều đó chẳng có lợi chút nào.
Tùy Qua hơi kinh ngạc, không nghĩ tới Đặng Hạc lại nói ra được đạo lý như vậy.
Xác thực, giới tu hành có rất nhiều tu sĩ, cảnh giới càng cao thì càng quý trọng tính mạng của mình, vì thế thường sẽ không cận thân bác đấu, bởi vì họ không muốn lấy thân mạo hiểm. Để tránh lỡ tay thất thủ mà thân tử đạo tiêu.
Thế nhưng người của Long Đằng lại hoàn toàn ngược lại, dường như cảnh giới càng tăng, gan càng lớn, chiến ý cũng càng mạnh mẽ.
Hơn nữa, Đặng Hạc nói không sai. Anh ta từng là chiến sĩ, vì thế sẽ không vì cảnh giới tăng lên mà biến thành "Pháp sư" công kích tầm xa; như vậy anh ta sẽ đánh mất phong cách của mình. Cận thân tác chiến tuy rất hung hiểm, nhưng cũng mang lại mối nguy lớn cho đối thủ. Đặng Hạc nói những lời này, tưởng chừng chất phác nhưng lại vô cùng có lý, khiến Tùy Qua không khỏi nảy sinh vài phần cảm xúc.
- Đặng Hạc, anh nói rất có đạo lý.
Tùy Qua cười nói:
- Khiến tôi cảm thấy tâm đắc.
- Đạo lý gì đâu chứ, Tùy tiên sinh đừng nâng tôi lên mây như thế.
Đặng Hạc nói:
- Huống hồ, nếu như không phải Tùy tiên sinh trợ giúp, cảnh giới của tôi làm sao tăng nhanh được như thế này?
Tất cả các bản chuyển ngữ từ nguyên tác đều được bảo hộ bởi truyen.free.