Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 897: Long mạch Hoa Hạ. (1)

Tang Thiên cười buồn: – Nếu Long Đằng có chức trách giám sát thiên hạ, thì đương nhiên phải đối xử bình đẳng với quan chức. Nói cách khác, nếu có gián điệp hay kẻ bán nước xuất hiện, chẳng phải là công tác của chúng tôi chưa làm tròn sao?

Tùy Qua thoáng sững sờ, chợt hiểu ra, nói: – Hoá ra các vị vừa bảo hộ, vừa giám sát sao.

– Đây chỉ là do cậu đoán.

Tang Thiên không phủ nhận: – Còn có một nguyên nhân khác. Tôi biết trong số những người chúng tôi bảo hộ, có không ít kẻ là hạng cặn bã, nhưng cậu nghĩ rằng chỉ cần thay một nhóm người khác là mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn sao? Liệu có không?

– Sẽ không!

Tùy Qua trầm ngâm một lát mới phun ra hai chữ này.

Chính trị luôn là một chảo thuốc nhuộm lớn, người thanh liêm đến mấy cũng biến thành dơ bẩn không chịu nổi. Giống như lời Cao Phong và Giang Đào từng nói, sau khi “mưa dầm thấm đất”, tự khắc cũng sẽ trở thành kẻ như vậy.

– Nước quá trong ắt không có cá.

Tang Thiên thở dài một tiếng: – Trong lịch sử mấy ngàn năm của Hoa Hạ, quan trường tuy trải qua bao thăng trầm, đáng tiếc thay, những gì tích tụ lại chỉ là thói hư tật xấu, những tập tục kém cỏi, nhưng lại bị đám người trong quan trường coi là "món ngon" khó cưỡng, lại khiến đông đảo quần chúng nhân dân ghê tởm vô cùng. Nhưng băng giá đóng dày ba tấc làm sao có thể tan chảy trong một sớm một chiều? Thói hư tật xấu đã ăn sâu mấy ngàn năm không phải ngày một ngày hai mà thay đổi đư��c. Huống hồ, khi đã ở địa vị cao, ai có thể thực sự giữ mình trong sạch như nước? Nếu bản chất đã là như vậy, Long Đằng làm sao có thể thay đổi được đây? Mà điều chúng ta có thể làm, chính là không để xuất hiện những kẻ bán nước hay Hán gian. Bởi vì, dù thịt có thối cũng phải thối rữa trong nồi nhà, đâu thể để tiện nghi cho ngoại tộc!

Tùy Qua có thể cảm giác được tâm trạng bất lực của Tang Thiên, cũng bắt đầu thấu hiểu sự bất lực của ông ấy.

Quả thực, những tập tục xấu trong quan trường suốt mấy ngàn năm qua của Hoa Hạ đã tạo nên một vận mệnh cùng một hệ thống quan chức méo mó như ngày hôm nay. Đây là chuyện không thể xử lý trong một sớm một chiều, hay chỉ cần trừng trị vài tham quan là có thể giải quyết được.

Vô quan không tham.

Xử lý một người, có lẽ sẽ lại sinh ra hai người khác.

Cho nên vấn đề chính trị, vĩnh viễn vẫn luôn dơ bẩn đến không thể chấp nhận được, hiện tượng này cũng không chỉ riêng Hoa Hạ mới mắc phải.

Ngay cả Tang Thiên khi nói tới những chuyện như vậy cũng có cảm giác khó ch��u, bởi vì hắn biết rõ nguyên nhân bên trong, nhưng không thể tránh né việc tiếp xúc với những kẻ chuyên đùa bỡn chính trị. Bởi lẽ, Long Đằng vẫn là một phần của hệ thống quân đội.

– Bỏ đi, Tang lão đại, nói chuyện công việc đi.

Tùy Qua nói: – Đối với chuyện trong chính trị, tôi không có tâm trạng, cũng chẳng có dã tâm mà nói tới. Lý tưởng của tôi chỉ gói gọn trong việc chỉnh đốn và thống nhất thị trường Đông y mà thôi. Nhưng có một điều có thể khẳng định, tham quan, kẻ phú quý bất nhân muốn dùng thuốc chữa bệnh của tôi, thì phải chấp nhận “xuất huyết” thật nhiều mới được.

– A… Tùy lão đệ, cậu vẫn là như vậy…

– Như vậy không thực tế?

Tùy Qua hỏi.

– Ha!

Tang Thiên cười to, nói: – Cậu vẫn thú vị như vậy. Một dược thương như cậu, đích thật là rất thú vị, bởi vì rất nhiều dược thương chỉ mong được dựa dẫm vào quyền quý.

– Bởi vì tôi không cần dựa vào.

Tùy Qua tự tin nói: – Tôi có thể ảnh hưởng và nắm giữ sinh tử của họ trong tay, thì cớ gì tôi phải dựa vào họ?

– Lời này của cậu nghe cứ như đang châm chọc tôi vậy?

Tang Thiên nói: – Long Đằng cũng có thể nắm giữ sinh tử của vô số người, nhưng vẫn cần dựa vào quyền quý, có phải ý cậu là vậy không?

– Tôi cũng không có ý châm chọc ông đâu.

Vẻ mặt Tùy Qua lấy làm oan ức nói: – Tang lão đại suy nghĩ nhiều.

– Có nghĩ nhiều hay không cũng không quan trọng.

Tang Thiên nói: – Hôm nay đã tới đây rồi, cứ nói thẳng thắn đi. Có vài lời ở Đế Kinh không tiện nói, nhưng ở đây thì có thể thoải mái mà không cần cố kỵ. Cậu có biết Long Đằng không phải mới được thành lập gần đây không?

Lời này của Tang Thiên có chút khiến người ta giật mình, Tùy Qua kinh ngạc hỏi: – Chẳng lẽ Long Đằng cũng có truyền thừa sao?

– Đương nhiên.

Tang Thiên nói: – Nếu không, chỉ trong vòng vài chục năm ngắn ngủi, làm sao chúng tôi có thể lớn mạnh đến mức này? Cậu cứ xem, có rất nhiều tu hành thế gia truyền thừa mấy ngàn năm đến nay mà vẫn chẳng ra đâu vào đâu, ngay cả một tu sĩ Tiên Thiên kỳ cũng khó lòng thấy được.

– Quả thực, điều này cũng khiến tôi băn khoăn.

Tùy Qua hỏi: – Vậy tiền thân của Long Đằng là…?

– Hộ Long Nhân!

Tang Thiên đáp: – Tiền thân của chúng tôi chính là nhóm người chuyên giám sát và bảo vệ long mạch Hoa Hạ.

– Ồ, nói như vậy long mạch của Hoa Hạ vẫn còn tồn tại cho đến tận ngày nay sao?

Tùy Qua hỏi.

– Phải.

Tang Thiên đáp: – Tồn tại, nhưng tình hình không mấy khả quan. Thiên địa linh khí khô kiệt, long mạch tự nhiên sẽ cảm ứng. Hơn nữa trăm năm qua long mạch Hoa Hạ trải qua mấy trận đại biến, thậm chí có lúc tưởng chừng sụp đổ, về sau tuy rằng quân chủ khai quốc đã dùng tín ngưỡng của hàng tỷ người để trọng tụ long hồn, nhưng chung quy cũng khó lòng khôi phục lại trạng thái toàn thịnh như xưa. Huống chi những năm gần đây tuy rằng dân giàu nước mạnh, nhưng tín ngưỡng lại dần dần cạn kiệt, lòng người cũng ly tán, khiến long mạch càng thêm khó ngưng tụ.

– Ồ, không nghĩ tới long mạch của Hoa Hạ chúng ta lại thần kỳ đến vậy?

Tùy Qua không khỏi xao động trong lòng, suy nghĩ một lát, đột nhiên nói: – Hay là long mạch của Hoa Hạ là một thánh mạch sở hữu linh hồn?

– Tùy lão đệ quả nhiên kiến thức rộng rãi.

Tang Thiên khen ngợi một tiếng rồi nói tiếp: – Đúng là như thế, Hoa Hạ được xưng con cháu Viêm Hoàng, long truyền nhân, cũng là bởi vì sự tồn tại của long mạch trên mảnh đất Thần Châu. Những cuộc tranh giành ngôi vị đế vương, những cuộc tranh đấu vương thổ từ xưa đến nay, tất cả đều hòa cùng nhịp thở với long mạch, và đều tạo ra ảnh hưởng vô cùng lớn đến nó.

Tùy Qua khẽ gật đầu.

Nếu trước khi tu hành, Tùy Qua nghe những lời này của Tang Thiên có lẽ sẽ bán tín bán nghi, nhưng hiện tại kiến thức của hắn đã rộng mở hơn, rất nhiều thứ đều có thể lý giải và lĩnh hội. Thiên địa vạn vật đều sở hữu “linh” và “hồn”, linh thảo cũng vậy, linh mạch cũng vậy, chỉ là thời gian hình thành khác nhau, hình thức có chút bất đồng mà thôi.

Hơn nữa như lời nói của Tang Thiên, Hoa Hạ Thần Châu từ xưa tương truyền là vùng đất của những long truyền nhân, thậm chí có thể truy ngược dòng lịch sử từ thời Đường Nghiêu, kéo dài suốt mấy ngàn năm, tuyệt đối không chỉ là lời bịa đặt vô căn cứ. Huống chi cho dù là bịa đặt, cũng phải có lai lịch và ẩn ý đằng sau, phải không? Chính bởi long mạch Hoa Hạ cùng toàn bộ Thần Châu đại địa hòa chung nhịp thở, cho nên cách nói long truyền nhân mới có thể ăn sâu vào tiềm thức mỗi người.

Nhưng điều đáng tiếc là hiện tại Tùy Qua vẫn chưa từng được chiêm ngưỡng diện mạo thật sự của long mạch.

Vậy rốt cuộc long mạch trông ra sao?

Theo Tùy Qua, long mạch cũng tương tự như linh mạch, nhưng e rằng long mạch Hoa Hạ không chỉ đơn thuần là một linh mạch, bởi lẽ, xét về quy mô hay hình thái, linh mạch bình thường khó lòng sánh bằng.

Bản chuyển ngữ trau chuốt này là sản phẩm độc quyền của truyen.free, gửi gắm tình yêu văn chương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free