Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 87: Cút ngay cho ta. (2)

Giống như hắn. Đường Vũ Khê nói.

Giống nhau? Tiểu cô nương và Tùy Qua đồng thời giật mình.

Lúc này Đường Vũ Khê mới ý thức được mình lỡ lời, chỉ đành nói: – Tôi giúp hắn gọi thêm một phần, nướng cho tôi ít rau cải.

Tiểu cô nương gật đầu, một mình đi ra quầy nướng để chuẩn bị.

Đường Vũ Khê nhìn về phía lò nướng, thấy tiểu cô nương này chẳng cao hơn cái lò nướng là bao, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót, nói với Tùy Qua: – Thật là đáng thương, thoạt nhìn cô bé cũng chẳng cao hơn cái lò nướng là bao.

– Không sao, Tiểu Vũ là một cô bé kiên cường. Tùy Qua nói.

– Cậu biết cô bé sao? Đường Vũ Khê hỏi.

– Tôi và bạn bè vẫn thường xuyên đến đây ăn. Tùy Qua nói.

– Rốt cuộc cô bé đã xảy ra chuyện gì? Đường Vũ Khê hỏi.

Tùy Qua thấp giọng nói, dường như lo ngại Tiểu Vũ nghe thấy: – Ba năm trước, mẹ cô bé bị bệnh viện chẩn đoán mắc bệnh ung thư vú, nên bệnh viện đã tiêm cho bà hai mũi Methotrexate để điều trị. Thế nhưng, bệnh tình của mẹ cô bé không những không thuyên giảm mà còn nhanh chóng mất đi khả năng vận động, hệ thần kinh bị tổn thương nặng, không thể tự chủ việc đại tiểu tiện… Cha cô bé không chịu nổi áp lực, bỏ rơi hai mẹ con mà bỏ nhà đi. Tiểu Vũ phải bỏ học ở nhà để chăm sóc mẹ, sau đó mở quán đồ nướng nhỏ gần trường để mưu sinh.

– Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ bệnh viện tiêm thuốc giả cho mẹ cô bé sao? Đường Vũ Khê tức giận nói.

��� Trong quá trình sản xuất thuốc của hãng dược, một số người thao tác không đúng, đã đổ nhầm dung dịch Vincristine có lẫn axit sunfuric vào trong dược dịch Methotrexate, tạo thành ô nhiễm. Ngoài mẹ của Tiểu Vũ, cả nước còn hơn hai trăm bệnh nhân khác cũng chịu chung thảm cảnh này, trong đó có tám trẻ em.

– Lũ súc sinh đáng chết! Đường Vũ Khê nói: – Chẳng lẽ bệnh viện và hãng dược không bồi thường sao?

– Bệnh viện khăng khăng rằng họ không phải đơn vị sản xuất thuốc, cho nên không chịu trách nhiệm. Hãng dược vì sự cố này bị cơ quan nhà nước thu hồi giấy phép kinh doanh, trực tiếp phá sản, ông chủ cũng biến mất không dấu vết, vì vậy hãng dược cũng không thể bồi thường.

– Vô sỉ! Đám cầm thú này, thật sự quá vô sỉ! Đường Vũ Khê thấp giọng mắng, chỉ hận không thể phanh thây xé xác đám người không có lương tâm đó.

– Nói khẽ thôi. Tùy Qua nói với Đường Vũ Khê: – May là, tiểu cô nương này kiên cường, một mình gánh vác cả gia đình.

– Bất kể thế nào, tôi cũng muốn giúp cô bé một chút. Đường Vũ Khê nói xong, móc tiền ra.

– Đừng làm vậy. Tùy Qua ngăn cản Đường Vũ Khê: – Tôi biết, cô có thể cho cô bé rất nhiều tiền. Nhưng, làm như vậy cũng giống như tước đoạt lòng tự trọng của cô bé.

– Làm sao cậu biết? Đường Vũ Khê hơi không phục, dù sao nàng cũng xuất phát từ lòng tốt.

Tùy Qua chỉ chỉ vào tên ăn mày trung niên đòi tiền ở cửa trường học: – Cô biết một tháng hắn kiếm được bao nhiêu tiền không?

– Mấy trăm đồng? Đường Vũ Khê rõ ràng không biết rõ về khoản này.

– Một tháng hắn kiếm được ít nhất ba đến năm nghìn đồng. Tùy Qua nhìn ánh mắt kinh ngạc của Đường Vũ Khê, tiếp tục nói: – Chắc cô khó tin lắm, đây là đã có người chuyên môn thống kê điều này. Ở một số nơi, một số người đã xem việc ăn xin là một nghề, những người đó, vì xin tiền, thậm chí còn mang theo người già, trẻ nhỏ, chính là để tranh thủ thêm lòng thương hại, để kiếm được nhiều tiền hơn. Cô nghĩ Tiểu Vũ một tháng có thể kiếm được bao nhiêu tiền?

– Nhiều nhất một hai nghìn. Đường Vũ Khê nói: – Dù sao, quán của cô bé cũng cách cổng trường khá xa.

– Đúng vậy. Nếu quỳ trên mặt đất xin tiền, một tháng cũng dễ dàng kiếm được năm ba nghìn, tại sao cô bé không làm chứ? Tùy Qua nói: – Cho nên, tôi nói cô bé là một cô gái có lòng tự trọng rất cao.

Đường Vũ Khê lần đầu dùng ánh mắt thưởng thức thậm chí có phần sùng bái nhìn Tùy Qua. Nàng hoàn toàn không ngờ cái tên đ���u óc có vẻ ngu ngơ, ánh mắt háo sắc này lại sâu sắc hơn cả mình.

– Ca ca, tỷ tỷ, hai người ăn trước đi, những thứ khác, tôi sẽ lập tức nướng chín đưa tới.

Lúc này, Tiểu Vũ đã mang một phần đồ nướng tới.

Nhìn nụ cười trên mặt cô bé, rất khó nhìn ra cuộc sống của cô bé gian khổ thế nào.

Tùy Qua cầm xiên thịt nướng trên tay, đang muốn cùng Đường Vũ Khê vừa ăn vừa nói chuyện, lúc này một thanh niên trông có vẻ tri thức, mặc bộ tây phục màu đen, trên tay cầm một xấp văn kiện đi tới, phía sau hắn, có hai đại hán vạm vỡ, mặc áo ba lỗ, để lộ hai cánh tay, trên đó có đầy hình xăm.

Thanh niên có vẻ tri thức đi tới trước mặt Tùy Qua, hỏi: – Ngài là Tùy Qua, Tùy tiên sinh?

– Đúng. Tùy Qua gật đầu, có chút không vừa ý vì bị cắt ngang bữa thịt nướng lãng mạn với Đường Vũ Khê, khó chịu hỏi: – Có chuyện gì?

– Tôi tên Tưởng Vĩ, trợ lý Tổng giám đốc công ty dược Watson. Ông Phùng, sếp của chúng tôi, muốn gặp mặt Tùy tiên sinh để bàn chuyện làm ăn. Người thanh niên đó nói, giọng nói hơi có chút cao ngạo, dường như hắn tự cảm thấy mình là một trợ lý tổng giám đốc vô cùng tài giỏi.

– Không rảnh. Tùy Qua không có chút hứng thú nói.

Hắn không biết ông Phùng nào cả, cho dù biết, cũng không muốn đáp lời đối phương vào lúc này.

– Tùy tiên sinh, ngài suy nghĩ đi, đây là một cuộc làm ăn lớn mấy triệu. Tưởng Vĩ tiếp tục nói: – Chỉ cần đồng ý, Tùy tiên sinh lập tức có thể trở thành triệu phú rồi.

– Nhân dân tệ đã mất giá từ lâu rồi, triệu phú thì có gì to tát, anh mau cút đi, tôi không có hứng thú! Tùy Qua cực kỳ khó chịu nói.

Mấy triệu thì thế nào, với tài chính hiện tại của Tùy Qua, căn bản chẳng thèm coi mấy triệu là gì.

– Tùy tiên sinh, ông Phùng của chúng tôi không có thói quen chờ đợi ai. Tưởng Vĩ đột nhiên đổi sắc mặt, nói.

– Tôi nói lần cuối cùng, cút ngay cho tôi! Tùy Qua tức giận quát Tưởng Vĩ.

Lần này, Tùy Qua vận dụng một chút chân khí, mặc dù thanh âm không lớn, nhưng khiến lỗ tai Tưởng Vĩ kêu ong ong.

Tưởng Vĩ bị dọa đến lui lại mấy bước, sau đó tức giận nói với Tùy Qua: – Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, đúng là thằng không biết điều! Hai thằng chúng mày, dạy cho hắn biết thế nào là lễ độ, kẻo người khác lại tưởng rằng danh tiếng ông chủ của chúng ta chẳng ra gì.

Hai đại hán nghe vậy, lập tức tiến lên một bước, mặt mũi dữ tợn tiến sát về phía Tùy Qua.

Một tên trong đó, làm vẻ ta đây, giơ ngón tay giữa lên nói.

– Tiểu tử, ngươi dám không nể mặt ông chủ của chúng ta, xem ra muốn ăn đòn rồi.

Tên còn lại cười khẩy, thò tay định túm lấy ngực Tùy Qua, dường như muốn vật anh ta xuống đất.

Khóe miệng Tùy Qua khẽ nhếch mép cười lạnh, kẹp một cây tăm giữa các ngón tay.

Nếu như tên này thật sự không biết tiến lui, hắn không ngần ngại đâm cây tăm này vào bàn tay đối phương.

Chỉ cần rót chân khí vào trong cây tăm, cho dù là gỗ, đá cũng có thể đâm rách, huống chi là bàn tay bằng thịt.

Tùy Qua nghĩ thầm, cuối cùng hắn cũng có thể cảm nhận được khí phách của một cao thủ nội gia rồi.

Đại hán chẳng hề nhận ra nguy hiểm, bàn tay đã cách lồng ngực Tùy Qua một khoảng rất gần.

Tuyệt phẩm này được truyen.free biên soạn, mời quý độc giả theo dõi và ủng hộ các sản phẩm chính thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free