[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 801: Quốc khố.
Nó có một giá trị đặc biệt mà chúng ta không làm rõ được. Hơn nữa, bất luận nó có giá trị đến mức nào đối với đám quỷ Nhật Bản, cho dù bọn chúng có trả giá cao đến mấy cũng đừng mơ! Ta thà để nó mục nát trong cống rãnh còn hơn để nó rơi vào tay Nhật Bản.
Tang Thiên trầm giọng nói:
- Đương nhiên, để nó phân hủy thật đáng tiếc, cho nên ta muốn dùng nó đổi lấy đan dược từ ngươi. Nói đi, có thể đổi được bao nhiêu?
Tùy Qua cắn răng, định đưa ra một con số trên trời thì Lạc Thanh Liên bỗng lên tiếng:
- Được thôi, chúng ta sẽ đổi bằng một điều kiện khác. Thực lực của tổ chín chúng ta vẫn còn quá yếu, nếu như Tùy tiên sinh chịu làm khách khanh của tổ chín, cung cấp việc cứu chữa, cứu hộ cho chúng ta. Như vậy, để đáp lại, chúng ta có thể cung cấp một số chiến lợi phẩm liên quan đến linh thảo cho Tùy tiên sinh. Nếu như ta không nhìn lầm, hình như Tùy tiên sinh rất có hứng thú với linh thảo, đúng không?
Đề nghị này của Lạc Thanh Liên khiến Tùy Qua không khỏi động lòng.
Quả thật, giao dịch với Tang Thiên thực sự không dễ dàng. Nếu định giá quá thấp thì có lỗi với Long Đằng, phụ lòng hào sảng của Tang Thiên. Thế nhưng, bản thân Tùy Qua cũng không chắc chắn cụ thể quả phù mộc có công dụng gì, dù sao thứ này đã không còn nhiều linh tính. Trong tình huống đó, nếu định giá quá cao, Tùy Qua có thể sẽ mất cả chì lẫn chài. Ý tưởng của Lạc Thanh Liên quả là một kế sách hay, có thể giúp Tùy Qua và Long Đằng thiết lập mối quan hệ hợp tác lâu dài, đồng thời không khiến Tùy Qua bị ràng buộc.
Chỉ có điều, khách khanh là gì?
Tùy Qua đang định hỏi thì lại nghe Tang Thiên kinh ngạc nói:
- Lạc tổ trưởng, khách khanh là cái gì?
Tùy Qua thoáng chốc hóa đá, chợt hiểu ra Long Đằng căn bản không có chức vụ khách khanh này. Ngay cả lão đại của Long Đằng cũng không biết.
Lạc Thanh Liên lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:
- Tang tổ trưởng chẳng phải đã nói Long Đằng chúng ta cũng phải đáp lại lời kêu gọi cải cách của trung ương sao? Để tổ chín chúng ta không làm chậm tiến độ chung của các tổ khác, ta dự định thiết lập một chức vụ khách khanh, thu hút những nhân tài như Tùy tiên sinh về phục vụ cho Long Đằng chúng ta, nhưng lại không bị gò bó bởi quy tắc của Long Đằng và quân đội, trao cho họ sự tự do, miễn là mục tiêu chung vẫn phù hợp với chúng ta là được.
- Thú vị đấy.
Tang Thiên nói:
- Nhưng, ta cảm giác chức vụ khách khanh này, như thể cô đang đặc biệt tạo ra cho Tùy lão đệ vậy?
- Cứ coi là vậy đi.
Lạc Thanh Liên nói:
- Tùy tiên sinh có y thuật siêu quần, hôm nay ta và Lữ phó tổ trưởng đều đã được tận mắt chứng kiến. Nếu như hắn có thể hợp tác với Long Đằng chúng ta, lợi ích mà Long Đằng chúng ta nhận được sẽ khó có thể lường trước được. Hơn nữa, hiện tại Tùy tiên sinh cũng cần minh hữu để phân cao thấp với “Hành hội”, xem ra Tang lão đại cũng rất có ý định giúp đỡ, ta sẽ tác thành cho ngài.
Thì ra đề nghị của Lạc Thanh Liên, chỉ là để giúp Tang Thiên giải vây, Tùy Qua thoáng chút thất vọng.
- Đúng vậy, ta có ý muốn giúp đỡ.
Tang Thiên nói:
- Ta đã sớm ngứa mắt với cái Hành hội khốn kiếp này. Chỉ có điều, ta biết bọn họ không dễ động đến, hơn nữa sẽ khiến toàn bộ ngành thuốc đông y rung chuyển, bởi vậy ta đành phải bỏ qua. Hiện giờ, nếu Tùy lão đệ có quyết tâm và thực lực làm việc này, cho dù không thể công khai ủng hộ, ta cũng sẽ âm thầm tiếp sức cho Tùy lão đệ.
- Động viên là đủ rồi.
Tùy Qua cười nói:
- Ta tình nguyện thấy Tang lão đại chống lưng cho ta.
Tùy Qua biết, Tang Thiên không phải Lôi Phong sống, Long Đằng cũng không phải lực lượng vũ trang tư nhân của hắn, không thể cung cấp viện trợ vô điều kiện cho hắn. Huống hồ, cho dù là lực lượng vũ trang tư nhân, cũng cần phải có kinh phí để duy trì?
Vì vậy, Tùy Qua lại nói tiếp:
- Nếu Lạc tổ trưởng, Tang lão đại đã có thiện ý như vậy, cho ta một thân phận khách khanh siêu nhiên, nếu ta lại từ chối thì đúng là quá kiêu ngạo. Nếu đã như vậy, làm khách khanh, sau này phàm những ai trong Long Đằng bị thương, tất cả chi phí thuốc men ta sẽ chịu trách nhiệm!
Long Đằng có bao nhiêu người, Tùy Qua cũng không rõ, thế nhưng quân đội Long Đằng chắc chắn là đơn vị có tỉ lệ thương vong cao, điều đó cũng đồng nghĩa với việc tiêu hao lượng lớn dược phẩm, linh dược. Cho nên, Tùy Qua mở miệng đưa ra điều kiện như vậy, đúng là một nghĩa cử lớn.
Lời này vừa nói ra, quả nhiên Tang Thiên, Lạc Thanh Liên và Lữ Chính Dương đều lộ ra vẻ tươi cười.
- Khối phù mộc này, Tùy lão đệ cầm lấy mà giữ đi.
Tang Thiên cười nói, đưa quả phù mộc cho Tùy Qua.
Tùy Qua thầm vui vẻ, cho thứ đó vào Hồng Mông thạch, dự định sau khi trở về, lập tức nghĩ cách khai thác triệt để giá trị còn lại của vật này.
- Ngoài ra, vừa rồi Lạc tổ trưởng nói rất đúng, ta đúng là rất hứng thú với linh thảo, nếu như Tang lão đại các ngươi tìm được linh thảo nào, có thể ưu tiên cung cấp cho ta, ta sẽ dùng Tinh Nguyên đan tương ứng để trao đổi.
Tùy Qua lại nói.
- Tùy lão đệ, chẳng phải cậu định bán thẳng cho chúng ta sao? Một viên Tinh Nguyên đan một tỷ đồng sao?
Tang Thiên cười nói, sau khi Tùy Qua đồng ý trở thành khách khanh, giọng điệu của Tang Thiên càng trở nên thoải mái, tự nhiên, nghiễm nhiên coi Tùy Qua như người nhà.
- Tang lão đại, hiện tại đều là người một nhà, ta cứ việc nói thẳng. Một viên Tinh Nguyên đan một tỷ, thực ra không hề đắt, đây là dựa theo giá thị trường mà thôi. Huống chi ta cũng từng nói với Lữ đại ca, nếu như người của Long Đằng các ngươi không chi tiêu một chút kinh phí, kinh phí còn lại cũng sẽ chỉ rơi vào tay lũ tham quan và kẻ vô dụng, cho nên ta không hề có ý định bóc lột Long Đằng.
Tùy Qua giải thích.
- Ta hiểu ý cậu.
Tang Thiên nói:
- Nếu như vậy, sang năm chúng ta trực tiếp tăng gấp đôi kinh phí… Ài, nhưng vẫn chẳng ích gì.
- Vì sao?
Tùy Qua vô cùng kinh ngạc nói.
- Thôi được... Dù sao Tùy lão đệ cũng là người một nhà rồi, ta sẽ cho cậu xem thứ này.
Tang Thiên nói, sau đó nhấn một cái nút. Nhất thời, trên vách tường xuất hiện một hình ảnh về một kho chứa đồ.
Kho chứa đồ rất lớn, xung quanh là tường hợp kim cực kỳ kiên cố, ngay cả sàn nhà cũng là hợp kim, nhưng lại rất trống trải, bên trong có vài món đồ ít ỏi. Nói đúng hơn, bên trong chỉ có một chiếc máy cũ kỹ, bên cạnh là vài chiếc rương đen.
- Đây là chỗ nào?
Tùy Qua nghi hoặc nói.
- Quốc khố.
Tang Thiên nói:
- Một trong những quốc khố.
Tùy Qua kinh ngạc trợn tròn mắt. Nếu như lời này không phải Tang Thiên nói, Tùy Qua chắc chắn sẽ nghĩ đối phương đang nói đùa.
Một kho chứa đồ trống rỗng, làm sao có thể xem là quốc khố?
Trong suy nghĩ của Tùy Qua, quốc khố phải chất chứa vô số tiền mặt, vàng bạc, châu báu và quốc bảo quý giá.
Ai ngờ, lại là một kho báu trống trải như vậy.
Lẽ nào quốc khố hiện giờ đang trống rỗng?
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.