[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 78: Phúc họa tương liên
Lão địa chủ đáng thương lại vô tình trở thành vật thử nghiệm linh dược của cháu mình.
Nắm rõ nguyên nhân, Tùy Qua vội vàng vận dụng châm pháp Ất Mộc Thần Châm để xoa dịu cơn đau cho lão địa chủ.
Suốt đêm đó, Tùy Qua không hề chợp mắt, canh chừng bên giường lão địa chủ, đề phòng bất trắc. Mặc dù linh dược được điều chế hoàn toàn theo phương pháp ghi trong Thần Nông tiên thảo bí quyết, nhưng dù sao công hiệu vẫn chưa được kiểm chứng. Vốn dĩ Tùy Qua là người rất cẩn trọng, không ngờ lần này lại trực tiếp khiến lão địa chủ đau đớn đến mức bất tỉnh. Điều này khiến hắn không khỏi lo lắng.
Tùy Qua rất muốn chữa khỏi chứng chân què cho lão địa chủ, nhưng đồng thời hắn cũng sợ gây hại đến ông.
Dù lão địa chủ không phải ông nội ruột, nhưng trong lòng Tùy Qua, ông còn thân hơn cả ông nội, là người thân duy nhất trên cõi đời này của hắn. Nếu lão địa chủ vì chuyện này mà gặp bất trắc, thì Tùy Qua sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân.
Tùy Qua thức trắng một đêm, Ngưu Tiểu Hoa cũng vậy.
Ngưu Tiểu Hoa bị tiếng hét thảm của lão địa chủ làm cho giật mình, sau đó nàng cùng Tùy Qua thức trắng cả đêm trông nom. Thỉnh thoảng, nàng đưa nước cho Tùy Qua, nói vài lời trấn an hắn, hệt như một cô vợ nhỏ hiền thục.
– Đau!... Đau quá!
Lúc này, lão địa chủ nằm trên giường cuối cùng cũng tỉnh lại. Lời đầu tiên ông thốt ra sau khi tỉnh dậy chính là tiếng kêu đau đớn.
Sau đó, lão địa chủ nhìn Tùy Qua và Ngưu Tiểu Hoa, nói:
– Sợ cái gì, lão khọm già này cường tráng lắm, không dễ dàng ra đi như vậy đâu.
– Hiện tại còn đau không?
Tùy Qua hỏi lão địa chủ.
– Không đau nữa.
Lão địa chủ gật đầu.
Tùy Qua thở phào nhẹ nhõm, tiến đến nhổ cây châm trên đùi lão địa chủ.
– Thử xem.
Tùy Qua nói với lão địa chủ.
– Tốt.
Lão địa chủ ngồi dậy trên giường, sau đó kích động đặt hai chân xuống mặt đất.
Lão địa chủ thử dùng chân phải chạm đất, sau đó đặt toàn bộ lòng bàn chân xuống, dồn trọng lượng cơ thể lên đùi.
Nếu như trước kia, đùi phải của lão địa chủ căn bản không thể chịu đựng nổi sức nặng ấy, nhưng hôm nay, ông lại đứng được!
Lần đầu tiên ông không dùng gậy, mà tự mình đứng vững bằng đôi chân của mình!
– Chân của ta...
– Chân của ta – khỏi rồi?
Lão địa chủ nước mắt tuôn đầy mặt, vẻ mặt kích động không thôi.
Căn bệnh quái ác bẩm sinh đã ám ảnh lão địa chủ từ khi mới lọt lòng, từng khiến ông bị người nhà ruồng bỏ, phải sống kiếp ăn m��y, vậy mà hôm nay lại được chữa khỏi.
Quan trọng hơn cả là, căn bệnh ấy lại được chính cháu mình chữa khỏi.
Lão địa chủ biết rất rõ, Tùy Qua luôn nung nấu ý định chữa khỏi bệnh cho ông, và nay cuối cùng đã đạt thành ước nguyện, coi như đã giải tỏa được gánh nặng trong lòng, đủ để thấy tấm lòng hiếu thảo của Tùy Qua.
– Thử đi lại xem.
Tùy Qua khẽ cười nói, hốc mắt cũng đã ướt át.
Mười mấy năm công ơn nuôi dưỡng, hắn cuối cùng cũng có thể đền đáp phần nào cho gia gia.
Lão địa chủ lấy tay gạt nước mắt trên mặt, cười ha ha, giơ chân phải bước lên.
Một bước! Hai bước!... Mười bước!... Năm mươi bước...
Lão địa chủ đi từ đầu giường ra đến cửa phòng, rồi lại từ cửa phòng đi thẳng ra sân.
Bước đi của ông tuy có phần cứng nhắc nhưng vô cùng vững chãi và vui sướng.
Ngoài sân thỉnh thoảng lại vọng vào tiếng cười sảng khoái của lão địa chủ.
– Sao cô lại khóc?
Tùy Qua nhìn thấy Ngưu Tiểu Hoa cũng đang không ngừng lau nước mắt.
– Chính là muốn khóc.
Ngưu Tiểu Hoa nói, dáng vẻ càng khiến người ta thương tiếc.
Lão địa chủ đi suốt một canh giờ ngoài sân, cho đến khi toàn thân mồ hôi ướt nhẹp, ông mới chịu dừng lại. Sau đó, ông ngồi phịch xuống ghế đá giữa sân, nói:
– Thống khoái! Tùy Bán Biên ta sống hơn nửa đời người, chưa từng có ngày nào thống khoái như hôm nay! Tùy nhi, cháu thật là lợi hại! Cháu mạnh hơn gia gia nhiều lắm!
– Không có gia gia, làm gì có cháu hôm nay.
Tùy Qua đáp, đó là tâm sự thật lòng của hắn.
– Đừng nói những thứ này.
Lão địa chủ đầy hào khí nói:
– Hôm nay phải ăn mừng một bữa lớn! Tiểu Hoa, trưa nay cháu nấu thêm vài món ngon nhé, cả nhà chúng ta cùng nhau ăn mừng! Cuối cùng ông trời vẫn còn ưu ái ta, trước khi nhắm mắt xuôi tay, còn có thể có được đôi chân lành lặn. Cho dù đời sau chuyển kiếp, chắc cũng chẳng phải làm người què nữa, ha ha!
Tùy Qua hiểu rằng, lão địa chủ đang dùng cách này để trút bỏ nỗi buồn bực và bất mãn chất chứa trong lòng. Dù sao, ông từng vì đôi chân què mà bị người nhà ruồng bỏ. Những năm gần đây, dù không oán trời trách đất, nhưng trong lòng ông vẫn còn chất chứa bao uất ức. Ông hận người nhà bạc bẽo, hận ông trời bất công.
Trong bữa cơm trưa, lão địa chủ say đến quắc cần câu, ông nói rất nhiều, cũng mắng rất nhiều người.
Mọi uất ức cả đời tựa hồ đều được ông trút bỏ hết ra ngoài.
Sau khi ăn xong, Tùy Qua nấu cho lão địa chủ một chén canh giải rượu. Chẳng bao lâu sau, lão địa chủ đã tỉnh rượu.
Trút bỏ được hết uất ức, lão địa chủ lấy lại phong thái tiêu dao tự tại thường ngày, nói với Tùy Qua:
– Tùy nhi. Cháu nói đúng, sau này ta muốn đi trêu ghẹo cô quả phụ nào, cũng không cần sợ bị người ta thả chó cắn nữa, hắc hắc....
– Tốt quá, vậy cháu chờ ông dẫn bà trẻ mới về nhé.
Tùy Qua cười nói.
– Thế thì không được. Gia sản của Tùy Bán Biên này chỉ để dành cho cháu ta thôi.
Lão địa chủ keo kiệt nói.
– Không cần. Gia gia đã giữ lại tài sản quý giá nhất cho cháu rồi. Ông thử nghĩ xem, ngay cả cái chân què của ông cháu cũng có thể trị lành, sau này muốn kiếm bao nhiêu tiền, chẳng thành vấn đề.
Tùy Qua cười nói, hắn có linh thảo, linh dược trong tay, lo gì không kiếm được tiền.
– Không sai, cháu có thể điều chế được tiên dược như vậy, bao nhiêu tiền cũng có thể kiếm... không được!
Lão địa chủ vừa nói được nửa câu, đột nhiên lắc đầu.
– Sao lại không được ạ?
Tùy Qua nghi ngờ hỏi.
– Tiên dược là thứ do thần tiên thượng giới quản lý. Chúng ta tình cờ may mắn có được chút lợi ích đã là cơ duyên lớn lắm rồi. Nếu muốn dùng tiên dược để kiếm tiền, chỉ e sẽ tiết lộ thiên cơ.
Tư tưởng mê tín của lão địa chủ lại trỗi dậy:
– Thiên cơ bất khả lậu, linh dược càng không thể để người ngoài nhìn thấy. Ta cảm giác rằng, việc phơi bày linh dược ra ngoài chính là phúc họa song hành, sau này cháu sử dụng, nhất định phải cực kỳ thận trọng!
Mặc dù Tùy Qua không đồng ý với tư tưởng mê tín của lão địa chủ, nhưng câu nói "linh dược không thể để người ngoài nhìn thấy" thật sự khiến hắn nảy sinh cảnh giác. Lão địa chủ nói không sai, cẩn tắc vô áy náy, một khi để người ta biết Tùy Qua hắn có linh dược trong tay, e rằng chưa chắc có chuyện tốt lành.
Trừ phi hắn có đầy đủ sức mạnh để bảo vệ linh dược và sự an toàn của bản thân.
– Xem ra, sau khi trở về, mình phải tận dụng thời gian để đề cao tu vi.
Tùy Qua thầm nghĩ. Hôm nay đã trồng được linh thảo, việc bước vào Luyện Khí kỳ cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
– Cháu định lúc nào trở về trường?
Lão địa chủ hỏi.
– Tối cháu sẽ đi tàu hỏa về.
Tùy Qua nói.
– Ừ, vậy gọi Tiểu Hoa tới đây.
Lão địa chủ nói. Tùy Qua không biết lão địa chủ định làm gì, đành phải gọi Ngưu Tiểu Hoa tới.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.