[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 756: Khó bề phân biệt. (1)
Tùy Qua cười xấu hổ, đoạn nói: – Em vất vả rồi. – Là cả hai chúng ta đều vất vả mà. Đường Vũ Khê đáp: – Bỏ qua lập trường tình địch, Trầm Quân Lăng đúng là rất có tài kinh doanh, hơn nữa thủ đoạn cực kỳ thành thạo, hợp tác với cô ấy cũng không tệ. – Ừm. – Còn một điều nữa, hợp tác với cô ấy thì không phải lo toan gì. – Vì sao? Tùy Qua tò mò hỏi. – Bởi vì nh��ng việc hai người làm đều cùng nhịp thở với anh, ít nhất cô ấy sẽ không bán đứng anh. Đường Vũ Khê nói tiếp: – Từ những gì cô ấy đã làm, cô ấy thật lòng nghĩ cho anh. – Ồ, sao giờ em lại nói tốt cho cô ấy vậy? Tùy Qua thực sự kinh ngạc thốt lên. – Em chỉ cầu thị mà thôi. Đường Vũ Khê khẽ thở dài, nói: – Nào có người phụ nữ nào lại đi nói tốt cho tình địch của mình chứ. Nhưng mà kế hoạch chữa trị cho những đứa trẻ bị tổn thương não mà cô ấy đưa ra lần này thật sự rất tốt. Thôi, không nói những chuyện này nữa, anh vừa về, chắc còn chưa ăn sáng, mình ra ngoài ăn nhé. – Ra ngoài làm gì, gọi Tiểu Lý làm là được. Tùy Qua lại lớn tiếng gọi: – Tiểu Lý, làm chút điểm tâm dinh dưỡng mang lên đi. – Anh còn dám gọi người ta là Tiểu Lý, em chịu thua anh rồi đấy. Đường Vũ Khê nói. – Cô ấy là người giúp việc, chẳng lẽ còn gọi là tiểu thư sao? Như vậy chẳng phải chủ tớ đảo ngược à. Tùy Qua nói: – Hơn nữa, em có chuyện gì cần cứ gọi cô ấy đi làm, cứ việc phân phó là được, cô ấy cũng chẳng dám than phiền n���a lời đâu. – Có ông chủ như anh cũng quá vô nhân đạo, không trả lương tử tế cho người ta còn chèn ép người ta như vậy. – Thôi nào, em không thấy Tiểu Lý là đồ lười biếng à? Nếu như em không sai bảo, cô ta sẽ không chịu làm việc. Vừa rồi anh trở về, đã thấy cô ấy vừa rời giường, chắc chắn là ngủ nướng rồi. – Vì sao anh biết người ta vừa rời giường? Có phải anh rình coi người ta hay sao? – Anh đúng là có rình coi thật, cũng rình coi em nữa. Đúng rồi, sau bữa sáng, chúng ta có nên bổ sung thêm khóa học không? – Khóa học gì? Đường Vũ Khê vờ không biết. – Khóa thiên văn, chủ yếu là ngắm sao. – Đi chết đi!
Tại thành phố Minh Phủ, trong phòng tổng thống của một khách sạn.
Ngu Kế Đô xem tin tức hôm nay, sắc mặt vặn vẹo. Cho dù là báo chí, ti vi hay mạng internet, tin tức về Tùy Qua tràn ngập khắp nơi, che lấp tất cả những tin khác. Ngu Kế Đô không phải kẻ ngu, hắn biết rõ đằng sau tình huống này là có người âm thầm lăng xê cho Tùy Qua, nhưng mà biết thì làm sao? Hắn không thể nào cho người của "Hành Hội" ra tay thủ tiêu những phóng viên này được, cho dù hắn thực sự muốn làm như vậy, người của Long Đằng cũng sẽ không cho phép bọn họ thực hiện.
Ngu Kế Đô có thể cảm giác được, tên tiểu tử Tùy Qua này đã dần dần trưởng thành. Cho dù Ngu Kế Đô âm thầm dùng rất nhiều phương pháp để ngăn cản, nhưng vẫn không thể ngăn cản được Tùy Qua.
Lúc ban đầu, Ngu Kế Đô cho rằng tên tiểu tử Tùy Qua này cũng chỉ quậy phá lặt vặt trong phạm vi thành phố Đông Giang mà thôi. Hắn thậm chí hoàn toàn không để Tùy Qua vào mắt, cho rằng Tùy Qua chẳng qua chỉ là một tên ký sinh trùng ăn may nhờ được nữ ma đầu che chở. Nhưng không ngờ Tùy Qua lại từng bước phát triển, hơn nữa lại phát triển nhanh đến như vậy. Chờ đến khi Ngu Kế Đô thực sự coi trọng tên tiểu tử Tùy Qua này, hắn mới phát hiện sức ảnh hưởng của tên tiểu tử này đã vượt qua phạm vi khống chế của Ngu Kế Đô, vậy mà mơ hồ có thể thách thức "Hành Hội".
Kỳ thực trong lòng Ngu Kế Đô, hắn hận mình không thể ra tay bóp chết Tùy Qua như bóp chết một con kiến. Nhưng mà các đại lão của "Hành Hội" không cho hắn làm vậy, mà Ngu Kế Đô cũng không dám vi phạm ý chí của những đại lão này. Nhưng mà nhìn thấy thanh thế của tên tiểu tử Tùy Qua này ngày càng lớn, Ngu Kế Đô cũng ấm ức trong lòng.
– Vì cái gì trong hội của chúng ta có nhiều phế vật như thế! Đường đường là Hành Hội y dược Hoa Hạ, lại không thể thắng nổi một tên tiểu tử như vậy! Ngu Kế Đô gào lên.
Một bên Kinh Nguyên Phượng nơm nớp lo sợ, thấp giọng nói: – Công tử, tôi đã nhìn kỹ chương trình của tên tiểu tử kia, ngài có lẽ không thích nghe tôi phân tích đâu. – Nói đi. Ngu Kế Đô nói. – Tôi chỉ nói tình hình thực tế. Tôi cảm thấy đầu tiên người của Hành Hội đã đánh giá thấp y thuật của tên tiểu tử kia, cho rằng hắn chỉ dựa vào chút y thuật nhỏ nhoi mà khoe khoang. Mà trên thực tế, tôi xem chương trình, phát hiện y thuật của tên tiểu tử này có sự hiểu biết rất sâu sắc, điểm này cho dù là những trưởng lão của ‘Hành Hội’, e rằng cũng chẳng hơn gì hắn. Mặt khác chúng ta cũng đánh giá thấp số lượng và chủng loại linh dược của hắn. Nhìn qua, linh dược mà hắn nắm gi�� cũng không chỉ dùng để điều chế Bồi Nguyên Cao, Cố Nguyên Hoàn, e rằng còn vượt xa dự đoán của chúng ta. Còn một điều nữa, cũng là điều quan trọng nhất, tên tiểu tử này hình như không tiếc linh dược, đan dược mà trị liệu cho đám phàm nhân. – Ừm, đây chính là điểm đáng hận nhất! Ngu Kế Đô lạnh lùng nói: – Tên tiểu súc sinh này lấy những linh dược, đan dược quý giá dùng cho đám phàm nhân thấp kém, thật đáng hận. – Nhưng cũng không vì thế mà làm bừa, người của ‘Hành Hội’ cơ bản không thể nào thắng được hắn. Hơn nữa, tên tiểu tử này rất biết cách khuấy động, thời điểm lên chương trình luôn có thể kích thích cảm xúc của rất nhiều khán giả. Kinh Nguyên Phượng nói: – Mỗi lần nhìn thấy tên tiểu tử này lên TV khoe mẽ, tôi hận không thể xé nát miệng hắn, rút lưỡi hắn ra. – Kinh Nguyên Phượng, tỉnh táo một chút đi. Ngu Kế Đô nói: – Tình thế hiện tại không thể lạc quan được đâu. Các nguyên lão bảo chúng ta chèn ép tên tiểu tử kia, nhưng lại không cho phép chúng ta ra tay khiêu khích, họ hoàn toàn không hiểu cho chúng ta gì cả. – Nhưng mà tôi nhận được tin tức, tên tiểu tử kia đã dần dần rời khỏi chương trình TV rồi. Kinh Nguyên Phượng nói: – Có phải hắn sợ hay không? Tôi nghĩ hắn hẳn đã biết ý định của Hành Hội chúng ta, biết mình không phải là đối thủ nên mới rút lui. – Nếu anh nghĩ thế thì hoàn toàn sai lầm rồi. Ngu Kế Đô thoáng tỉnh táo lại, phân tích nói: – Hắn đang lấy lui làm tiến. Hơn nữa Duyên Vân tiểu hòa thượng kia cũng không phải loại người dễ đối phó, có hắn ở trên TV giúp khuếch trương thanh thế cho Tùy Qua, sự chú ý dành cho chương trình sẽ tăng lên. Mà tên tiểu tử Tùy Qua này chỉ lui ra sau âm thầm chỉ huy mà thôi. Tôi có cảm giác cuối cùng, bọn họ nhất định đang chuẩn bị một thanh thế lớn hơn, thậm chí bày ra âm mưu lớn hơn nữa. – Thật sự không hiểu nổi, vì cái gì các đại lão Hành Hội cứ sợ đầu sợ đuôi... – Im ngay! Anh muốn chết sao! Ngu Kế Đô cắt ngang lời của Kinh Nguyên Phượng. – Chỉ bằng địa vị của anh làm gì có tư cách nghi vấn quyết định của các đại lão. Ngay cả tôi cũng chỉ có thể nghe lệnh. Có lẽ các đại lão có ý định khác, chúng ta xem ra Tùy Qua hình như gây ra ảnh hưởng rất lớn với Hành Hội, nhưng mà trong mắt các đại lão, có lẽ hắn chỉ là con châu chấu mà thôi. Đừng thấy hiện giờ nó nhảy nhót mạnh mẽ, nhưng chỉ cần các đại lão ra tay, lập tức có thể dễ dàng bóp chết hắn.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.