[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 749: Động kinh.
Đòn này tuy thâm độc, nhưng lại chạm đúng vảy ngược của Tùy Qua.
Nếu đối phương thành thật so tài y thuật, bất kể tu vi sâu cạn ra sao, Tùy Qua cũng sẽ không dùng cảnh giới để áp chế. Ngược lại, nếu muốn dựa vào tu vi để lừa gạt, thì đó chính là tự tìm đường chết.
Vì vậy, tinh thần lực của Tùy Qua lập tức rời khỏi thân thể, trong chớp mắt đã xâm nhập vào thế gi��i tinh thần của Lam Lan.
Quả nhiên, vừa đặt chân vào thế giới tinh thần của nàng, Tùy Qua liền phát hiện ra sự tồn tại của Lương Ý.
- Ngươi biết?
Lương Ý dùng tinh thần lực hỏi dò Tùy Qua, hiển nhiên hắn không ngờ Tùy Qua lại nhanh chóng tiến vào thế giới tinh thần của Lam Lan.
- Còn không cút ra cho ta!
Tùy Qua hừ lạnh một tiếng. Thế giới tinh thần của Lam Lan phút chốc biến thành một sa mạc rộng lớn, một luồng tinh thần lực cực đại bao trùm lấy toàn thân Lam Lan, đồng thời khóa chặt tinh thần lực của Lương Ý.
Tinh thần lực của Lương Ý ngưng tụ thành thân ảnh của hắn, xuất hiện giữa sa mạc, từ xa nhìn Tùy Qua mà nói:
- Hừ, không ngờ ngươi đã đạt tới cảnh giới Tỏa Hồn. Nhưng mà thì tính sao? Chẳng lẽ ngươi muốn đại chiến với ta ngay trong tinh thần của cô gái này sao? Chưa nói đến việc ngươi có thắng được ta hay không, cho dù thắng đi chăng nữa thì cô nàng này cũng sẽ hóa thành kẻ si ngốc thôi.
Tùy Qua không có bất kỳ phản ứng nào.
- Thế nào, ngươi biết lão phu nói không sai chứ?
Lương Ý cho rằng mình đã chấn nhiếp đ��ợc Tùy Qua, liền tiếp tục nói:
- Ngươi tuổi còn nhỏ, cho dù đã bước vào Tiên Thiên Kỳ, mà dám không coi tiền bối ra gì, còn dám khiêu chiến 'Hành Hội', vậy mà không tự lượng sức mình sao! Loại người tự xưng là thiên tài trẻ tuổi như ngươi, ta đã gặp nhiều rồi. Ỷ có chút thiên phú tu hành mà không biết trời cao đất rộng, ngươi phải biết rằng, giới tu hành là nơi không thiếu gì thiên tài. Những thiếu niên thiên tài quá kiêu ngạo, cuối cùng cũng chỉ có thể nói là trời cao đố kỵ anh tài!
- Ngươi nói quá nhiều!
Tùy Qua nhàn nhạt nói:
- Nhưng mà, cứ coi đây là di ngôn của ngươi đi, ta cho phép ngươi nói đó.
- Tiểu tử cuồng vọng! Ta không muốn nói nhiều nữa, yêu cầu của ta rất đơn giản. Kế tiếp ngươi phải nhận thua, thừa nhận thua kém ta về y thuật. Chỉ cần ngươi nghe lời, ta sẽ bỏ qua cho cái nữ nhân thế tục ti tiện này.
Lương Ý đưa ra yêu cầu của bản thân.
- Như thế nào?
- Ngươi nói hết chưa?
Tùy Qua hỏi, cứ như đang nhìn một kẻ sắp chết trăn trối vậy.
- Nói xong, thì như thế nào?
Lương Ý nói:
- Ngươi đáp ứng hay không đáp ứng?
- Vậy xem nó có đồng ý không đã.
Tùy Qua bình tĩnh nói, trên vai hắn xuất hiện một cây cuốc.
Đây là Chấn Linh Cuốc, nhưng chỉ là Tùy Qua dùng tinh thần lực ngưng tụ mà thành. Chấn Linh Cuốc thật sự nếu xuất hiện ở đây, thế giới tinh thần của Lam Lan không cách nào chịu đựng được.
Mặc dù không phải bảo khí chân chính, nó vẫn khiến Lương Ý phải kinh hãi. Với người tu hành cảnh giới Tỏa Hồn, tinh thần cảm ứng vốn rất nhạy bén. Ngay lúc này, Lương Ý bỗng cảm nhận được một mối nguy hiểm không tên tỏa ra từ cây cuốc trên vai Tùy Qua.
Không chút do dự, Lương Ý định tháo chạy.
Nhưng mà, đã muộn.
Bá!
Một tia sáng loé lên như chớp chém ngang cổ Lương Ý, không chút lưu tình chém đứt thân ảnh do tinh thần lực ngưng tụ. Điều này đồng nghĩa với việc tinh thần lực của hắn đã bị Tùy Qua triệt để đánh tan.
Trong nháy mắt, triệt để đánh tan!
Chấn Linh Cuốc quay trở lại bên vai Tùy Qua.
Một cơn gió sa mạc thổi qua, tiếng cát thổi vù vù cuốn tinh thần lực của Lương Ý lại thành thân ảnh, rồi đột ngột lại bị bão cát đánh tan, biến mất không còn tăm hơi.
Ngay lúc này, thân thể Lương Ý đang ngồi trên ghế sofa co giật, sau đó ngã quỵ xuống ghế, trở thành một kẻ si ngốc.
Những người chứng kiến cảnh tượng đó đều kinh hãi.
Những khán giả hôm nay quả thực được mở rộng tầm mắt. Vốn là một cuộc đối đầu trực tiếp, giờ đây lại có người phát bệnh động kinh ngay trên sóng.
Cơ thể Lam Lan chấn động nhẹ, sau đó nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nhìn thấy Lương Ý "bị động kinh", nàng không hề nhận ra vấn đề thực sự, vội vàng gọi người giúp gọi cấp cứu, sau đó quay sang nhìn Tùy Qua nói:
- Tùy Qua, anh mau xem, thầy thuốc Lương bị làm sao vậy?
Tùy Qua tiến lên bắt mạch cho Lương Ý, giả vờ giả vịt kiểm tra mắt ông ta, sau đó thở dài:
- Xong rồi, tắc nghẽn mạch máu não cấp tính! Hiện tại tôi châm cứu để giữ mạng sống cho ông ta, nhưng cùng lắm thì cũng chỉ sống đời thực vật. Đáng thương thay, với tư cách một thầy thuốc, cả đời vội vàng khám bệnh cứu người, lại xem nhẹ chính bản thân mình. Bệnh đến như núi đổ, thế này thì... Ai, thật sự đáng buồn làm sao.
- Chẳng lẽ... Anh cũng trị không hết cho ông ta sao?
Lam Lan vội vàng kêu lên, nàng nào hay biết vừa rồi lão già Lương Ý này đã hãm hại mình.
- Tôi cũng không phải thần tiên.
Tùy Qua nói:
- Ông ta mắc bệnh hiểm nghèo, có thể giữ được một mạng đã là may mắn lắm rồi. Ai, phần còn lại thì phải xem bản thân ông ta thôi. Có bệnh mà không hay, nếu như được điều trị sớm thì cũng không đến nỗi... Thôi vậy, cứ gọi người bệnh viện đến đưa ông ta đi đi, tránh để xảy ra hiểu lầm gì.
Vì đây là chương trình truyền hình trực tiếp, đội ngũ cấp cứu đã hành động rất nhanh chóng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã khiêng Lương Ý rời đi.
Bác sĩ cấp cứu cũng đưa ra kết quả chẩn đoán là tắc nghẽn mạch máu não.
Vì là một chương trình truyền hình trực tiếp, nên sau khi vị khách quý Lương Ý được đưa đi, chương trình vẫn tiếp tục.
- Dẫn chương trình Lam, tôi rất xin lỗi vì đã làm gián đoạn câu hỏi của cô do sự việc của thầy thuốc Lương. Nhưng xin hãy cho phép tôi trả lời câu hỏi lúc nãy của cô.
Tùy Qua n��i.
- Vấn đề vừa rồi là cái gì?
Lam Lan nghi ngờ nói.
- Xem ra cô vì chuyện của thầy thuốc Lương mà quên rồi.
Tùy Qua nói:
- Không sao cả, chúng ta cứ chiếu lại đoạn vừa rồi là sẽ rõ ngay.
Trên màn hình là câu hỏi của Lam Lan lúc trước.
Lam Lan lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì nàng cũng không nhớ rõ mình đã hỏi câu hỏi này. Nhưng sự thật rành rành như vậy khiến nàng có chút hoang mang. Dù sao chương trình vẫn phải tiếp tục, vì vậy nàng nói:
- Ừm, có thể là vừa rồi tôi hơi thất thần. Tùy tiên sinh, đối với vấn đề này thật ra cũng không phải là ý của tôi, tôi chỉ đang nói lên suy đoán của nhiều người trên mạng mà thôi.
- Không sao cả, tôi sẵn lòng đối mặt với vấn đề này.
Tùy Qua nói:
- Dẫn chương trình Lam nói tôi có mục đích, có tâm cơ, tôi không phủ nhận, tôi thừa nhận. Thật sự, tôi có mục đích! Nhưng mục đích của tôi không hề nhắm vào người dân. Tôi muốn quét sạch sâu mọt của Đông y, càn quét đám thầy thuốc bại hoại, đây chính là mục đích của tôi! Mượn cơ hội này giúp Đông y phát triển tốt hơn, khiến dân chúng Hoa Hạ một lần nữa tin tưởng vào Đông y, đây chính là tâm cơ của tôi.
- Về phần tạo thần, tôi không phải là thần của ngành Đông y, nhưng hy vọng có một ngày, tôi sẽ trở thành một vị thần y!
Ngữ khí của Tùy Qua rất thành khẩn, hơn nữa còn mang theo sự nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Ngay cả Lam Lan cũng bị hấp dẫn, sau một lúc mới cất lời:
- Mặc dù tôi là người vô thần, và rất nhiều khán giả cũng vậy. Nhưng thật ra trong thâm tâm, chúng ta đều mong mỏi có một 'vị thần' xuất hiện, có thể mang đến kỳ tích cho chúng ta, thắp sáng hy vọng trong thế giới đầy rẫy bất công này. Hiện tại chúng ta đang nhìn thấy hai cha con đã mất đi hy vọng này, nếu như các vị là thần, xin hãy trao cho họ một tia hy vọng.
Bản dịch này là tâm huyết của truyen.free, để mỗi dòng chữ đều như tiếng mẹ đẻ.