Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 723: Vấy đỏ tàn nhẫn.

- Vậy cậu gọi Tiết Như Tư vào phòng làm gì?

Trầm Quân Lăng hỏi.

- Lát nữa cô sẽ rõ.

Tùy Qua đáp.

- Tóm lại, cô sẽ hiểu ý tôi.

- Được rồi, nếu như cậu thật sự cấu kết với đám kỹ nữ kia, tôi tuyệt đối sẽ không thèm nhìn mặt cậu nữa!

Trầm Quân Lăng uy hiếp.

- Ha ha... Với bộ dạng "hòa thượng" này của cô, tôi nhìn thật sự không có chút hứng thú nào cả.

Tùy Qua cười nói.

Hai người đang định đi lên gian phòng hạng sang thì nghe thấy có tiếng gọi từ phía sau:

- Hai vị đạo hữu xin dừng bước.

Là giọng một nữ tử, vừa nghe đã biết là mỹ nhân, nhưng trong lời nói lại vương mùi rượu nồng nặc.

Tùy Qua lập tức quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy ở cửa khách sạn có một nữ tử váy đỏ, tóc dài tán loạn, trong tay cầm theo hồ lô rượu đang bước vào.

Tuy thoạt nhìn thiếu nữ này là một "tửu quỷ", nhưng khuyết điểm không thể che lấp ưu điểm. Không thể phủ nhận nàng là một mỹ nữ tuyệt sắc, lông mày lá liễu cong như vầng trăng khuyết, đặc biệt là làn da trắng hơn tuyết khiến ai nấy nhìn thấy cũng phải sững sờ. Tuy mỹ nhân tỏa ra mùi rượu, nhưng không hề khiến người ta sinh lòng chán ghét, ngược lại cảm thấy có một vẻ lười biếng hàm súc đặc biệt toát ra từ nàng.

Cô gái này Tùy Qua cũng không xa lạ gì, chính là thiếu nữ xinh đẹp ngự kiếm lướt qua hắn lúc đến đây. Nhưng đối phương khẳng định không nhận ra hắn, dù sao Tùy Qua và Trầm Quân Lăng đều đã dùng Chúng Sinh Quả.

- Cô gọi chúng tôi sao?

Tùy Qua nhìn cô gái, vừa hỏi vừa chỉ tay vào mình và Trầm Quân Lăng.

Nữ tử váy đỏ gật đầu, nói:

- Hai hạt Tinh Nguyên Đan của các ngươi trông khá tốt đấy.

Tùy Qua không biết nữ tử váy đỏ này có ý gì, trong lòng thầm nghĩ: "Chẳng lẽ nàng cũng là một 'tiên tử' hay sao? Trông không giống lắm. Nhưng nếu không phải 'tiên tử' thì vừa gặp mặt đã nói chuyện đan dược, là có ý gì?"

- Đan dược của tôi đúng là không tệ. Nhưng không biết vị tiên... Đạo hữu đây có ý gì?

Đã biết rõ ý nghĩa của "tiên tử" và "tiểu thư", Tùy Qua đương nhiên không dám gọi bừa.

- Không có gì, chỉ muốn xem Tinh Nguyên Đan trong tay ngươi, thưởng thức nó một chút, bởi vì ta cảm thấy viên Tinh Nguyên Đan của ngươi vừa rồi...

- Thượng đẳng Tinh Nguyên Đan tôi cũng có. Vị tiên tử này nếu có hứng thú, chỗ của tôi còn rất nhiều đấy.

Nữ tử váy đỏ còn chưa nói hết, đã bị một người cắt ngang, người này chính là Tây Môn Lăng Phong.

Nghê Thường Thất Tiên Tử, "đệ nhất" Tiết Như Tư đã về tay Tùy Qua, Tây Môn Lăng Phong cảm thấy m��nh đã mất không ít mặt mũi. Lúc này nhìn thấy một tiên tử "khác loại", Tây Môn Lăng Phong quyết định tranh giành trước, vãn hồi chút thể diện.

- Cút!

Nữ tử váy đỏ không thèm nhìn Tây Môn Lăng Phong, hé đôi môi đỏ mọng, thốt ra một chữ "cút".

Tây Môn Lăng Phong không cam lòng nói:

- Hai người các ngươi đã bàn bạc xong với Nghê Thường Thất Tiên Tử rồi, tiên tử này nhường cho ta đi.

- Chết!

Nữ tử váy đỏ phun ra một đạo kiếm quang, trong chốc lát cả khách sạn này bao phủ trong hào quang màu lam, chẳng khác nào ánh mặt trời chiếu rọi mặt nước.

Màu sắc rực rỡ nhưng lại tuyệt đối trí mạng.

Một giây sau, thi thể của Tây Môn Lăng Phong văng ra khỏi phòng, ngã xuống bên cạnh Nam Cung Ngạo Thượng.

Toàn thân Tây Môn Lăng Phong không có bất cứ vết thương nào cả, bởi vì mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến hắn còn chưa kịp phản ứng. Trên mặt hắn vẫn còn nguyên vẻ mặt hèn mọn, bỉ ổi khi trêu chọc nữ tử váy đỏ.

Quá nhanh!

Ngay cả Tùy Qua cũng không kịp nhìn thấy nàng dùng phi kiếm gì, nhưng hắn lại biết Tây Môn Lăng Phong đã chết như thế nào. Tên kia đã bị đông cứng mà chết, cho nên toàn thân không nhìn thấy vết thương nào cả. Ngay trong chớp mắt, phi kiếm của nữ tử váy đỏ đã trực tiếp đóng băng Tây Môn Lăng Phong, có lẽ hắn còn không biết mình chết vì lý do gì.

- Ai, xem ra con đường tu hành nguy hiểm trùng trùng, ngay cả việc "chơi kỹ nữ" cũng nguy hiểm như vậy.

Tùy Qua thầm nghĩ. Tây Môn Lăng Phong này mạo phạm người hắn không đắc tội nổi, cho nên mới trực tiếp gặp bi kịch.

Lúc này, Nam Cung Ngạo Thượng vẫn đang chống lại uy áp cũng yên lặng lại, bởi vì hắn nhìn thấy thi thể của Tây Môn Lăng Phong.

Vài phút trước, Tây Môn Lăng Phong vẫn còn vẻ mặt đáng thương, chế giễu Nam Cung Ngạo Thượng, nhưng không ngờ sau một lát, Tây Môn Lăng Phong đã là một thi thể lạnh như băng. Hiện tại đến phiên Nam Cung Ngạo Thượng cười nhạo Tây Môn Lăng Phong, bởi vì Nam Cung Ngạo Thượng còn sống, mà Tây Môn Lăng Phong đã chết. Đối với người tu hành mà nói, thân tàn đạo diệt, tất cả không còn ý nghĩa gì cả, mà sống thì còn cơ hội, dù có phải quỳ gối.

Trong khách sạn hoàn toàn yên tĩnh lại.

Chẳng ai ngờ rằng, vậy mà có người dám giết người ở đây.

- Cô giết hắn?

Tùy Qua hơi kinh ngạc, nói:

- Nhưng mà vừa rồi tên kia thật đáng ghét.

- Chụp chết một con ruồi mà thôi.

Nữ tử váy đỏ nhàn nhạt nói.

- Cô có phiền toái đấy.

Tùy Qua nhắc nhở nữ tử váy đỏ rằng hai đạo khí thế cường đại đang tới gần, ít nhất là những tu sĩ Trúc Cơ Kỳ.

- Đa tạ nhắc nhở.

Nữ tử váy đỏ cũng không có ý định rời đi.

Vèo! Vèo!

Một đỏ một trắng hai đạo kiếm quang bay tới.

Hai người đứng trong đại sảnh khách sạn, lạnh lùng nói:

- Ai dám giết người ở nơi này?

Rất hiển nhiên hai người này là dòng chính của "Hành Hội", lúc này là tới hưng sư vấn tội.

Dù sao tranh đấu là một chuyện, giết người là chuyện khác. Giết người trong khách sạn, vậy thì chính là tát vào mặt của "Hành Hội". Cho nên chuyện giết người, Tây Môn Lăng Phong, Nam Cung Ngạo Thượng đều không dám làm ở chỗ này. Tùy Qua không muốn gây phiền toái, cũng chỉ có thể ép Nam Cung Ngạo Thượng quỳ xuống, chứ không giết hắn ở đây, b��i vì giết Nam Cung Ngạo Thượng, tất nhiên sẽ bị "Hành Hội" trả thù.

Nữ tử váy đỏ không mảy may động đậy, thậm chí không buồn quay đầu lại, chỉ tiện tay ném ra một vật.

Một lão giả trong đó thò tay bắt lấy vật kia, nhìn qua đó là một thẻ bài giống như thủy tinh, lại giống như khối băng, nhưng Tùy Qua đoán chừng đây là lệnh bài của một môn phái tu hành.

- Thiên Lam Kiếm Tông!

Hai người nhìn thấy lệnh bài này, nhịn không được kinh hô một tiếng, hiển nhiên biết rõ lai lịch của nó không nhỏ.

- Đã biết rõ ta là người của Thiên Lam Kiếm Tông, chuyện này các ngươi không cần quản.

Nữ tử váy đỏ nói:

- Nếu Tây Môn gia có đảm lượng, bảo chúng tới tìm ta.

- Xin cô nương thu hồi lệnh bài.

Một lão giả cung kính đưa lệnh bài cho nữ tử váy đỏ, sau đó dò hỏi:

- Thi thể Tây Môn Lăng Phong, không biết chúng tôi có thể mang đi không?

- Tùy các ngươi.

Nữ tử váy đỏ nói.

Hai lão giả lui ra ngoài, mang theo thi thể Tây Môn Lăng Phong.

- Đúng là nữ tử sát phạt quả quyết.

Tùy Qua lúc này cảm thán trong lòng.

Bản quyền dịch thu��t này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free