Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 703: Trời sinh dị bẩm. (2)

Nghe vậy, Tùy Qua không nhịn được bật cười rồi đáp:

- Đi chứ, tôi biết rõ Trầm đại tiểu thư mạnh mẽ, bá đạo mà. Thật ra tôi cũng định đi rồi, nhưng thấy cô đang uống cà phê một mình, nên tiện thể đến rủ cô luôn.

- Ai cô đơn? Con mắt nào của cậu thấy chị đây cô đơn?

Trầm Quân Lăng nói:

- Ngược lại là cậu đấy, xong chuyện là phủi mông bỏ đi, như thế thì qu�� vô tình rồi!

- Ơ, vừa rồi cô bảo không rình coi, sao lại biết tôi vừa xong việc?

Trầm Quân Lăng đỏ mặt, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nói:

- Bởi vì bên kia vừa mới sáng đèn, tôi đang uống cà phê nên vừa hay trông thấy, mắc gì tôi phải giải thích với cậu. Nhưng mà An Vũ Đồng đúng là bất hạnh, gặp phải cái tên nhóc chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, xong chuyện là chuồn đi mất dép.

- An An cô ấy sẽ hiểu thôi.

Tùy Qua nói.

- Bởi vì trước đó tôi đã hứa với Vũ Khê rồi, tối nay còn phải ngắm sao với nàng.

- Ngắm sao?

Trầm Quân Lăng rõ ràng không hiểu hàm ý của lời này.

- Không ngờ tên háo sắc như cậu cũng lãng mạn đến thế.

- Lãng mạn sao?

Tùy Qua cười gian xảo, nói:

- Hay là, ngày nào đó chúng ta hẹn nhau, hai chúng ta cùng đi ngắm sao, được không?

- Được.

Trầm Quân Lăng dứt khoát đồng ý.

- Ha ha!

Tùy Qua không nhịn được cười lớn hai tiếng, nói:

- Tiểu Quân Quân, đây là chính miệng cô đồng ý đi ngắm sao đấy nhé.

Nói xong, Tùy Qua đã khuất vào màn đêm.

- Ngắm sao? Có ý nghĩa gì khác sao?

Trầm Quân Lăng lẩm bẩm đầy nghi hoặc, sau đó lại nhìn lên bầu trời đêm nay.

- Tùy Qua đáng chết, dám lừa mình. Bầu trời hôm nay đen như mực, làm gì có một vì sao nào.

Tùy Qua phi hành trên không, chốc lát sau đã về đến biệt thự.

Hôm nay Tùy Qua cuối cùng đã biết rõ vì sao việc thuê phòng bên ngoài lại đắt khách đến thế.

Bởi vì một khi những cặp đôi trong trường lỡ ăn trái cấm, sau khi nếm trải hương vị ái ân, họ sẽ không bao giờ muốn tự nhốt mình trong ký túc xá nữa.

Tuy chốn riêng tư của Tùy Qua tuy không bình thường, nhưng về cơ bản cũng chẳng khác là bao.

Hơn nữa, điều khiến Tùy Qua khá hài lòng là, cái chốn riêng tư này còn có người hầu riêng.

- Tiểu Lý, Vũ Khê về chưa?

Tùy Qua nhìn thấy Lý Nghệ Cơ đang đứng chờ ở cửa thì hỏi.

- Đường tiểu thư đã về rồi.

Lý Nghệ Cơ đáp.

- Cô ấy vừa dùng bữa tối xong.

- Ừm... Nhắc đến bữa tối tôi cũng thấy đói bụng rồi, cô chuẩn bị một chút đi.

Tùy Qua nói, thầm nghĩ tối nay còn phải ngắm sao, nên cần giữ sức.

Lý Nghệ Cơ nghiêm túc nghe theo, rất nhanh đã chuẩn bị đồ ăn cho Tùy Qua:

Một tô mì trứng cà chua.

Thứ này rất đơn giản, nhưng mùi vị không tồi.

- Không tệ lắm, Tiểu Lý, tay nghề lại lên một bậc rồi.

Tùy Qua nói:

- Xem ra đi học nấu ăn không uổng công đâu.

Khóe môi Lý Nghệ Cơ giật giật, dường như rất không hài lòng với cách gọi "Tiểu Lý", nhưng nàng sợ tên Tùy Qua lạm dụng quyền hành nên không dám tỏ thái độ. Dù sao nàng biết rõ mạng sống của mình đang nằm trong tay tên khẩu phật tâm xà Tùy Qua này.

- Thế nào, không hài lòng với cách gọi này sao?

Tùy Qua cười nói ôn hòa.

- Cô xem, tôi thấy tài nấu nướng của cô tiến bộ, làm việc cũng không tệ, nên mới gọi cô là 'Tiểu Lý' như một lời khẳng định cho công sức của cô đó chứ.

Khóe môi Lý Nghệ Cơ giật giật mấy cái, ngọn lửa giận trong lòng dâng trào.

- Thế nào, vẫn không hiểu ra sao?

Tùy Qua ăn một miếng rồi nói tiếp:

- Như vậy là cô không đúng rồi. Giúp việc và bảo mẫu kỳ thực cũng không khác nhau là mấy, chúng ta thường gọi bảo mẫu là 'dì Lý', 'cô Lý' chẳng hạn. Nhưng cô còn trẻ, gọi 'dì Lý' thì có vẻ hơi quá tuổi cô không?

Lý Nghệ Cơ quả thực muốn phát điên, nàng thật sự hận không thể bóp chết tên khẩu phật tâm xà Tùy Qua này ngay lập tức, nếu có thể.

- Vẫn chưa hài lòng sao?

Tùy Qua nói:

- Chẳng lẽ bảo tôi gọi cô là 'Lý tiểu thư'? Vậy không được. Cô chỉ là người hầu, nếu có khách đến, tôi gọi cô là 'Lý tiểu thư', không khéo ng��ời ta lại tưởng cô là chủ, còn tôi là người hầu của cô thì sao? Chẳng phải sẽ lẫn lộn chủ tớ à?

Lý Nghệ Cơ biết rõ không thể đôi co với tên này nữa, bởi vì cách xưng hô chắc chắn sẽ không thay đổi. Đừng thấy Tùy Qua nói chuyện có vẻ khách khí, nhưng trong lòng Lý Nghệ Cơ, tên tiểu tử này chính là một bạo quân, một kẻ độc tài, một tên chủ tử tàn ác. Đáng thương cho Lý Nghệ Cơ, mang trong mình dòng máu cao quý của hậu duệ Vu tộc như thế, lại bị tên tiểu tử này coi như người hầu, thật không cam lòng chút nào.

- Chủ nhân, nếu ngài thích gọi tôi là 'Tiểu Lý' thì cứ tùy ý ngài.

Lý Nghệ Cơ cung kính nói. Đã biết rõ không cách nào thay đổi ý của tên này, nàng cần gì phải tự chuốc lấy sự mất mặt.

- Tốt, tốt, tư tưởng ngày càng tiến bộ, rất có tiềm năng phát triển.

Tùy Qua cười nói, hắn ăn ngấu nghiến hết tô mì như quỷ đói, rồi đứng dậy đi lên lầu, hình như có việc gì đó cần làm.

- Tiểu Lý à, tài nấu nướng của cô không tồi đâu. Nhưng công việc nội trợ còn có những mặt cần cải thiện. Thôi thế này, cô cứ đi học thêm nấu ăn đi. Cô còn trẻ, không nên ngừng tiến bộ mới phải chứ.

Lý Nghệ Cơ tức đến toàn thân run rẩy, hai nắm đấm siết chặt nhìn theo bóng Tùy Qua.

Trên lầu, trong phòng ngủ, Đường Vũ Khê mặc đồ ngủ, nằm nghiêng trên giường, ung dung xem tạp chí. Nghe tiếng Tùy Qua bước vào thì cười nói:

- Tùy Qua, anh cần gì phải châm chọc Lý Nghệ Cơ như vậy chứ?

- Không phải châm chọc, là dạy bảo!

Tùy Qua đính chính.

- Dạy bảo? Đúng là gian ác mà!

Đường Vũ Khê nói, vứt cuốn tạp chí trong tay xuống giường.

- Chẳng lẽ anh không nảy sinh ý đồ với cô người hầu đó sao?

- Thẳng thắn mà nói, cũng có một chút.

Tùy Qua nói.

- Nhưng không phải muốn kiểm soát cô ấy, mà là thấy người hầu hiểu chuyện, tài giỏi, dáng dấp cũng không tệ, đó mới là chuyện đáng tự hào, đúng không nào?

- Nhưng mà anh đối xử với cô ấy như vậy, có phải hơi quá đáng không?

- Lúc trước cô ấy từng có ý định giết anh đấy.

Tùy Qua nói.

- Thật ra thì nên cho nàng một cơ hội làm lại cuộc đời mới phải.

Đường Vũ Khê nhớ tới Lý Nghệ Cơ đã từng có ý định ám sát Tùy Qua, trong lòng cô ấy đã bớt đi hơn nửa sự đồng cảm, nói:

- Nói cũng phải, tự gây nghiệt không thể sống. Thôi được rồi, không nói chuyện của cô ta nữa. Anh đã xem qua cuốn tạp chí này chưa?

Tùy Qua lắc đầu.

- Đây là Tạp chí Mỹ Nhân Thời Thượng, có sức ảnh hưởng rất lớn đối với phụ nữ ở Hoa Hạ.

Đường Vũ Khê nói.

- Chuyện này thì liên quan gì đến anh chứ?

Tùy Qua cười nói.

- Anh cũng không phải phụ nữ.

- Tuy anh không phải phụ nữ, nhưng tạp chí này có viết về anh đấy.

Đường Vũ Khê nói.

- Hơn nữa lại nằm ở một vị trí rất nổi bật. Anh bây giờ đã thành người nổi tiếng rồi đấy.

Toàn bộ quyền nội dung biên tập này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free