[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 679: Trúc cơ. (2)
Nếu không trúc cơ thành công, Tùy Qua biết rõ hậu quả thảm khốc đang chờ đợi mình khi bị Tây Môn Long bắt được. Dù Tùy Qua luôn miệng nói có "nữ ma đầu" làm chỗ dựa vững chắc, nhưng liệu nàng có xuất hiện khi hắn gặp nguy hiểm hay không thì chính hắn cũng không dám chắc. Vì thế, hắn chỉ có thể tự mình nỗ lực.
- Tự thân vũ trụ hữu thiên địa, tâm bỉ thiên lai thận bỉ địa. Hô khí giai nhập thiên nguyên căn, hấp khí giai nhập địa nguyên trung. Hồng Mông Thạch, dung nhập thân thể của ta!
Giữa không trung, giọng Tùy Qua vang vọng khi hắn dõng dạc đọc pháp quyết trúc cơ. Trên đỉnh đầu hắn, một đoàn tử sắc vân khí nhanh chóng ngưng tụ, bành trướng thành một đám mây tím khổng lồ, rộng đến cả trăm trượng. Rồi từ bên trong đám tử khí ấy, một khối ngọc bia khổng lồ hiện ra, trên đó khắc đầy phù văn huyền ảo, tỏa ra chân khí hỗn độn hồng hoang thái cổ xa xưa, cùng với một luồng chân khí hoàng thiên hậu thổ mạnh mẽ đến mức khiến người ta cảm thấy ngạt thở, chỉ muốn quỳ bái.
- Đây…đây là vật gì! Quá kinh khủng!
Tây Môn Long trong lòng kinh hoàng. Tiểu tử Tùy Qua còn chưa chính thức trúc cơ mà đã tạo ra thanh thế lớn đến thế, hơn nữa pháp bảo mà hắn dùng để trúc cơ không rõ lai lịch gì, chỉ riêng chân khí đã mạnh mẽ phi thường. Nếu hắn thành công, Tây Môn Long tin chắc mình sẽ bị miểu sát.
- Tùy Qua, ngươi muốn trúc cơ thành công, không dễ dàng như vậy!
Ngay sau đó, Tây Môn Long lại quát lớn một ti��ng, không rõ là để hù dọa Tùy Qua hay để tự trấn an tinh thần mình:
- Pháp bảo càng mạnh, cần nguyên khí càng nhiều, nguy hiểm càng cao. Tùy Qua, ngươi không có khả năng trúc cơ dưới tình huống như vậy! Tuyệt đối không thể!
Tùy Qua không có thời gian bận tâm đến tiếng gầm giận dữ của Tây Môn Long.
Vốn dĩ, nếu lúc này Tây Môn Long ra tay, hắn có đến tám phần cơ hội đánh bại hoặc xử lý Tùy Qua. Thế nhưng, bổn mạng phi kiếm của hắn đang bị hồng mông tử khí hút chặt, buộc hắn phải dốc toàn lực ứng phó, tránh để nó bị nuốt chửng. Một khi mất đi bổn mạng pháp bảo, hắn sẽ bị trọng thương, e rằng sẽ lập tức ngã gục.
- Thiên địa linh khí, dung nhập thân thể của ta!
- Tụ họp thần quang, đạt đến thiên tâm!
Tùy Qua không ngừng niệm pháp quyết, mỗi câu chú đọc ra, uy thế xung quanh lại tăng thêm một phần.
Tử sắc vân khí bao trùm cả bầu trời, vô số tia chớp nổi lên bên trong.
Bầu trời Thanh Giang đột ngột biến đổi, thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
Trong một biệt thự nhỏ yên tĩnh nằm ở ngoại ô Đông Giang.
Ngưu Duyên Tranh đang đả tọa tu hành, đột nhiên cảm nhận thiên địa linh khí biến hóa kịch liệt. Ánh mắt ông ta hướng về phía Thanh Giang, kinh ngạc thốt lên:
- Có người trúc cơ! Thanh thế thật mạnh! Mạnh vô cùng!
Thân ảnh Ngưu Duyên Tranh chợt lóe lên, lao đi như sao băng về phía bờ Thanh Giang.
Cùng lúc ấy, vài đạo thân ảnh khác cũng từ nhiều hướng khác nhau bay về phía bờ sông.
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng trong nội thành Đông Giang.
Một người đàn ông mặc âu phục màu đen, thần sắc ngưng trọng nhìn đám tử sắc vân khí từ xa, dùng điện thoại vệ tinh chuyên dụng báo cáo với cấp trên:
- Mẹ kiếp! Điên thật rồi! Giờ này lại có người trúc cơ, mà còn trúc cơ ngay gần nội thành Đông Giang! Tổ trưởng, tôi cần hỗ trợ! Hỗ trợ mạnh mẽ!
Ở một diễn biến khác, trong một thôn xóm thuộc ngoại ô Đông Giang, một cụ bà tuổi già sức yếu ngước nhìn lên không trung xa xa, ôm chặt đứa cháu trai trong lòng, lẩm bẩm:
- Thời tiết cổ quái như vậy, sấm sét vang dội, sợ là có yêu quái sắp thành tinh rồi.
- Bà ơi, sao yêu quái thành tinh lại có sấm sét đánh thế ạ? Cháu sợ lắm.
- Đó là lôi thần không cho yêu quái thành tinh thôi. Đây là kiếp nạn của chúng nó, vượt qua kiếp nạn mới có thể thành chính quả…
Sấm sét vang trời, gió giục mây vần.
Bầu trời Thanh Giang bỗng chốc biến đổi đột ngột, tựa như tận thế hay đại nạn sắp giáng xuống. Đặc biệt là trên mặt sông Thanh Giang, vô số thủy long khổng lồ đột ngột xuất hiện, vọt thẳng lên trời, cảnh tượng vô cùng kinh người.
Nhiều người không tự chủ được mà ngước nhìn về phương xa.
Thậm chí có những người không sợ chết, còn lái xe hoặc chạy bộ về hướng đó.
Nhưng khi họ còn chưa đến gần, đã bị một số người không rõ lai lịch chặn lại.
Những người này thuộc "Cục An toàn Quốc phòng", họ lạnh lùng, mạnh mẽ, và cũng rất cứng nhắc. Bất cứ ai không nghe lời khuyên, muốn lao tới nơi xảy ra sự cố, đều bị họ tóm lấy, đánh ngất rồi ném vào vệ đường.
Không có ngoại lệ!
Ngay sau đó, xe công an liên tục kéo đến, cảnh sát vũ trang cũng được điều động.
Giới nghiêm!
Khu vực cách nơi xảy ra sự cố vài cây số cũng đã được giới nghiêm!
Ngay cả Ngưu Duyên Tranh và cha con Hàn Côn cũng bị chặn lại bên ngoài.
Người chặn Ngưu Duyên Tranh cùng cha con Hàn Côn là một tráng hán cao hơn hai mét, thân hình vạm vỡ như tháp sắt. Làn da hắn ánh lên màu cổ đồng, đúng vậy, là màu cổ đồng rực rỡ chứ không phải chỉ là màu da đồng khỏe mạnh như nhiều ngôi sao ưa chuộng! Nó toát ra vẻ sáng bóng như kim loại.
Tráng hán đầu trọc, nửa thân trên trông như kim cương la hán trong chùa miếu. Ngoài ra, trên thân người này còn có một hình xăm rồng vàng đồ sộ, trông vô cùng uy mãnh.
- Tôi là Cổ Phong, tổ trưởng tổ bốn Long Đằng. Đường này cấm đi!
Tráng hán đầu trọc nói với ba người Ngưu Duyên Tranh.
Hàn Trình vừa bước vào Tiên Thiên kỳ, lại trung thành tuyệt đối với Tùy Qua, định xông thẳng vào nhưng bị Hàn Côn cản lại.
- Không ngờ trong triều đình lại có cao thủ Trúc Cơ kỳ tồn tại!
Hàn Côn có nhãn lực cao hơn con trai mình nhiều, nhìn ra Cổ Phong đã đạt đến tu vi Trúc Cơ kỳ.
Tráng hán không phủ nhận, thản nhiên đáp:
- Các ngươi buộc phải chờ ở đây. Bằng không, hãy đánh với ta, nếu thắng được ta thì ta sẽ cho qua.
- Chúng ta đánh không lại ngươi.
Người lên tiếng là Ngưu Duyên Tranh:
- Nhưng chủ nhân của chúng ta đang ở bên kia, hay là ngươi có thể cho chúng ta biết một chút tình hình được không?
- Chủ nhân?
Tráng hán thoáng kinh ngạc, hắn thường xuyên tiếp xúc với người tu hành nên đương nhiên biết rằng những tu sĩ Tiên Thiên kỳ đều tâm cao khí ngạo, việc họ nguyện ý làm nô bộc cho người khác không phải là chuyện dễ dàng. Hơn nữa, có thể thấy "chủ nhân" của ba người này chắc hẳn là một nhân vật khó đối phó. Tuy nhiên, tráng hán vốn dĩ trời không sợ đất không sợ, vẫn dùng giọng điệu bình thản đáp lại:
- Không thể tiết lộ!
- Ngươi…
Hàn Trình dường như không tự chủ được mà muốn ra tay, nhưng vẫn bị Hàn Côn ngăn lại.
Đừng nói ba tu sĩ Tiên Thiên kỳ, dù mười hay hai mươi cao thủ Tiên Thiên cũng khó lòng đánh bại một Trúc Cơ kỳ.
Cũng chỉ có kẻ biến thái như Tùy Qua mới dám dùng tu vi Tiên Thiên kỳ để đối đầu với cao thủ Trúc Cơ kỳ.
Lúc này, Tùy Qua đang ở thời khắc trúc cơ mấu chốt, hắn dốc sức dung hòa Hồng Mông Thạch.
Hồng Mông Thạch lúc này đang trôi nổi trong đám tử sắc vân khí, xung quanh không ngừng vang lên tiếng sấm sét. Tùy Qua dùng tinh thần lực xâm nhập, cảm ứng "ngọc bia", khiến nó bắt đầu thu nhỏ lại, rồi hắn khẽ há miệng nuốt vào.
Mọi bản quyền nội dung của chương truyện này đều thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.