[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 677: Giằng co không dứt.
- A, thay đổi chủ ý sao?
Tùy Qua cười hỏi: - Ngươi tính toán thần phục ta? - Sai! Là bắt ngươi!
Tây Môn Long cười khẩy, nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một đạo kiếm quang đỏ rực chém thẳng về phía Tùy Qua.
Người chưa đến, kiếm khí sắc bén đã bao trùm toàn thân Tùy Qua, khiến hắn không sao nhúc nhích được.
Nếu không phải có tiên thiên chân khí hộ thể, chỉ riêng kiếm khí sắc bén cũng đủ sức chém Tùy Qua thành trăm mảnh.
Tuy nhiên, Tây Môn Long hiển nhiên không có ý định giết chết Tùy Qua, mà là muốn bắt giữ hắn, dùng thủ đoạn tương tự sưu hồn, hòng vắt kiệt mọi bí mật hắn nắm giữ.
Ngay khoảnh khắc Tây Môn Long ra tay, Tùy Qua đã biết ý đồ của đối phương. Điều này chẳng khác nào một số kẻ phô trương của cải trong thế tục, vốn tưởng sẽ nhận được lời tán thưởng và sự ngưỡng mộ, không ngờ lại khiến những kẻ gian ác dòm ngó, rốt cuộc chuốc lấy bi kịch.
- Đáng chết!
Trong lòng Tùy Qua thầm mắng một tiếng, lúc trước hắn còn mắng Tây Môn Long tự phụ quá đáng, không nghĩ tới trong nháy mắt hắn lại quá mức phô trương, kết quả không khiến Tây Môn Long thần phục, trái lại còn khơi dậy ác ý trong lòng đối phương.
Bị kiếm khí của Tây Môn Long bao trùm, Tùy Qua hoàn toàn bất động.
Xuy! Xuy! Xuy! Xuy!
Tây Môn Long dùng kiếm khí khóa chặt Tùy Qua, vung năm ngón tay lướt không trung, điểm thẳng vào đại huyệt Tùy Qua. Với tu vi hiện tại của Tùy Qua, hắn không thể nào chống lại đòn công kích này, những luồng kiếm khí đó rõ ràng muốn xuyên thủng lớp chân khí hộ thể của hắn, rồi phế bỏ hoàn toàn tu vi.
Không ngờ Tây Môn Long lại độc ác đến vậy!
Nhưng ngay khoảnh khắc Tây Môn Long thi triển độc thủ, Tùy Qua đột nhiên nuốt chửng hơn mười viên Tinh Nguyên Đan, sau đó toàn lực thúc giục Tam Thánh Phong.
Tây Môn Long đang cách không ra chiêu, đột nhiên nhìn thấy trước ngực Tùy Qua bay ra một khối “gạch”, khối “gạch” đó đón gió lập tức lớn lên, trong khoảnh khắc đã bành trướng gấp ngàn vạn lần, biến thành ngọn núi cực lớn, lao thẳng về phía Tây Môn Long.
Xuy! Xuy! Xuy! Xuy!
Kiếm khí đánh trúng Tam Thánh Phong, không hề gây ra chút ảnh hưởng nào. Ngay sau đó, Tây Môn Long, trong trạng thái nhân kiếm hợp nhất, đã va chạm trực diện với Tam Thánh Phong.
Oanh long!
Một tiếng vang thật lớn như sấm sét.
Khi Tam Thánh Phong và Tây Môn Long va chạm, hai luồng sức mạnh ấy tạo ra một lực xung kích khổng lồ, khiến nước sông dâng cao hàng chục trượng, nhìn chẳng khác gì một cơn sóng thần đang gào thét.
- Pháp bảo! Tiểu súc sinh!
Tây Môn Long tức giận mắng. Hắn không tức giận vì Tùy Qua đã chặn được đòn tấn công của mình, mà vì Tùy Qua dám nuốt hơn mười viên Tinh Nguyên Đan để chống lại hắn!
Mười viên!
Phải biết rằng phường hội chỉ ban thưởng một trăm viên để Tùy Qua tham gia tỷ thí, vậy mà Tùy Qua lại vung tay tiêu tốn mười viên Tinh Nguyên Đan, khó trách Tây Môn Long phát điên.
Ngay khoảnh khắc Tùy Qua ngăn cản đòn tấn công của Tây Môn Long, tiểu Ngân Trùng đã chui tọt xuống lòng đất.
Một khi nó vào trong lòng đất, như rồng ra biển khơi, cho dù cao thủ Trúc Cơ Kỳ cũng đừng hòng dễ dàng thu phục nó.
Tây Môn Long tấn công thất bại, đương nhiên không đời nào chịu bỏ qua, đang định ra tay, Tam Thánh Phong đột nhiên thu nhỏ, sau đó biến mất, điều càng quỷ dị hơn là Tùy Qua cũng “biến mất” theo.
Với tu vi của Tây Môn Long, hắn hoàn toàn có thể dùng thần thức khóa chặt Tùy Qua, nhưng trước đó hai người đã giao chiến bằng thần thức, thần thức của Tùy Qua cường đại, ngay cả Tây Môn Long cũng không chiếm được ưu thế. Bởi vậy hắn đã từ bỏ ý định công kích bằng thần thức, chuyển sang dùng phi kiếm để giành chiến thắng.
Tây Môn Long vốn nghĩ chỉ cần một đòn là có thể dễ dàng đánh bại Tùy Qua, không ngờ Tùy Qua đã có sự chuẩn bị từ trước, không tiếc hao tốn đan dược để thúc giục pháp bảo, ngăn chặn được đòn tấn công mà hắn cho là hoàn hảo không chút sơ hở.
Hơn nữa lúc này Tùy Qua đột nhiên biến mất, bởi vì hắn chưa kịp dùng "Tỏa Hồn" để khóa Tùy Qua, cho nên nhất thời không biết Tùy Qua đã biến đi đâu.
Đây là chuyện tuyệt không có khả năng!
Trong lòng Tây Môn Long vô cùng phẫn nộ.
Tùy Qua cũng không phải tiểu Ngân Trùng, không thể nào độn thổ được, hơn nữa với tu vi của hắn cũng không thể nhanh hơn Tây Môn Long, càng không thể nào biến mất một cách thần kỳ như vậy.
Khi còn đang nghi hoặc, Tây Môn Long đột nhiên cảm giác không trung bỗng chốc tối sầm, một “đám mây đen” khổng lồ nhanh chóng bao trùm đỉnh đầu hắn, ngẩng đầu lên nhìn, Tây Môn Long không khỏi kinh hô một tiếng, rồi thầm mắng:
- Tiểu súc sinh!
Chỉ thấy Tam Thánh Phong đang giáng thẳng xuống đầu Tây Môn Long!
Tùy Qua đang ở phía trên!
Tây Môn Long cũng mắc phải sai lầm như bao đối thủ khác của Tùy Qua, luôn cho rằng tu sĩ cảnh giới Tiên Thiên không thể phi hành. Nhưng mọi thứ đều có ngoại lệ, Tùy Qua, nhờ mượn Niếp Không Thảo, luôn có thể làm những điều vượt ngoài dự đoán của mọi người.
Tây Môn Long không kịp suy nghĩ vì sao Tùy Qua có thể ngự không mà đi, lúc này Tam Thánh Phong đã ập xuống đỉnh đầu, hắn chỉ còn cách dốc toàn lực thúc giục phi kiếm để nghênh đón.
Oanh long!
Tiếng nổ vang vọng điếc tai nhức óc.
Kèm theo tiếng nổ là một lực va chạm cực lớn.
Tư tư!
Tây Môn Long nghe được tiếng vỡ vụn của thanh kiếm bảo bối.
Đồng thời một luồng sức mạnh khủng khiếp xuyên qua thân kiếm, truyền thẳng vào cơ thể Tây Môn Long, trong khoảnh khắc đã làm nát cổ tay hắn, sau đó như một cây búa tạ vạn cân giáng thẳng lên người hắn.
Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!
Tây Môn Long phun ra từng ngụm máu tươi, máu từ mũi và miệng không ngừng tuôn ra, khuôn mặt đẫm máu, vẻ mặt cực kỳ khủng bố.
Với tu vi của Tây Môn Long, cho dù bị một tu sĩ Tiên Thiên Kỳ đánh lén cũng không dễ bị thương. Nhưng hắn lại đánh giá sai thực lực của Tùy Qua. Đầu tiên là Tam Thánh Phong, đây là một pháp bảo cấp bậc Bảo Khí, Tùy Qua không tiếc tiêu hao Tinh Nguyên Đan thúc giục Tam Thánh Phong, hoàn toàn có thể liều mạng đôi ba lần với Tây Môn Long. Điều quan trọng hơn nữa là Tùy Qua “cậy mạnh”, hắn dùng Mộc Qua như ăn trái cây mỗi ngày không phải để bổ dưỡng, mà là để tăng “sức mạnh”. Nếu chỉ xét về lực lượng thuần túy, mười Tây Môn Long cũng không phải đối thủ của Tùy Qua.
Cho nên khi Tây Môn Long chống đỡ đòn tấn công này của Tùy Qua, không chỉ bị sức mạnh của Tam Thánh Phong giáng xuống, mà còn phải chịu thêm thần lực từ Tùy Qua.
Vì vậy Tây Môn Long liền gặp phải bi kịch – trọng thương.
Nhưng với thân phận là một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ, Tây Môn Long cũng không dễ dàng bị đánh bại đến thế. Dù đang hộc máu, ánh mắt hắn càng trở nên dữ tợn hơn, trong lòng thầm thề sau khi bắt được Tùy Qua, nhất định phải tra tấn một trận, khiến tiểu tử kia sống không bằng chết!
Tam Thánh Phong lại biến mất lần nữa.
Tây Môn Long biết Tùy Qua lại thu hồi pháp bảo. Hắn không còn bận tâm đến việc vì sao Tùy Qua có thể phi hành, vì sao có thể dùng pháp bảo, lúc này hắn chỉ còn một ý niệm duy nhất: bắt lấy tiểu tử kia, sau đó hung hăng, tàn nhẫn chà đạp!
Tây Môn Long lại một lần nữa nhân kiếm hợp nhất, bay thẳng về phía Tùy Qua.
Nhưng lần này hắn đã có kinh nghiệm, dù trong lòng giận đến phát điên, nhưng hành động lại vô cùng lý trí, mọi lúc đều đề phòng Tùy Qua hạ độc thủ. Dù Tam Thánh Phong khiến hắn có chút kiêng dè, nhưng dù sao vật ấy quá khổng lồ, không thể linh hoạt bằng phi kiếm được.
Nếu không phải hắn muốn bắt sống Tùy Qua, đã thả phi kiếm trực tiếp giết tiểu tử kia.
- Kiếm Ảnh Phân Quang!
Tác phẩm này được chuyển ngữ bởi truyen.free, mọi quyền sở hữu đều được bảo lưu.