Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 663: Cẩu nam nữ.

Có gì mà trách móc? Tự mình làm bậy, lẽ nào lại đi trách anh? Đều là người trưởng thành, chẳng lẽ đến chút trách nhiệm cũng không dám nhận sao?

An Vũ Đồng nói:

– Hơn nữa tôi cũng đã nói rồi, tôi cảm thấy như vậy rất tốt. Ngoài ra, có một việc tôi muốn nói lời xin lỗi với anh.

– Chuyện gì?

Tùy Qua kinh ngạc hỏi.

– Thật ra thì Lam Lan chị ấy không phải đồng tính, tôi thì đúng nhưng nàng không phải.

– Cái gì!

Tùy Qua giật mình bật dậy.

– Anh đừng nóng giận!

An Vũ Đồng vội vàng nói.

– Không… không có gì đáng giận cả.

Tùy Qua thở dài:

– Quả nhiên là duyên trời định.

– Phải đó.

An Vũ Đồng nói:

– Đúng là nhân quả báo ứng mà. Nếu tôi không lừa anh nói Lam Lan là đồng tính, chắc là chuyện tối qua cũng sẽ không xảy ra. Tôi đúng là tự mình gây nghiệp.

– Không nhắc tới chuyện này nữa.

Tùy Qua nói:

– Dù sao sau này cô là người của tôi rồi.

– Nhưng giữa chúng ta vốn dĩ đâu có tình cảm thì sao?

An Vũ Đồng mỉm cười.

– Vậy thì đã sao.

Tùy Qua cười nói:

– Thời xưa chẳng phải người ta động phòng trước rồi mới bồi đắp tình cảm sao? Tỷ lệ ly hôn còn thấp hơn bây giờ nhiều kìa. Nhưng chúng ta nên nhanh chóng xuống giường và sửa soạn một chút đi, nếu không bị Lam Lan trở về bắt gặp, thì không biết sẽ ra sao nữa.

– Nói cũng phải.

An Vũ Đồng nói:

– Chẳng may nếu để nàng biết chuyện này, rất có thể nàng sẽ giết tôi!

– Không đến nỗi khoa trương nh�� vậy chứ?

Tùy Qua kêu lên.

– Tính cách chị họ của tôi tôi rất rõ, nàng nhìn bên ngoài có vẻ bình tĩnh, thật ra là một cô gái rất quật cường.

An Vũ Đồng vội vàng đứng dậy, nhưng vì đột ngột nên không đứng vững:

– Ai, anh đúng là đồ biến thái đáng chết, suýt nữa thì vò nát cả cơ thể tôi rồi.

– Tôi nghĩ là cô muốn vắt kiệt sức tôi thì có.

Tùy Qua cũng không chịu thua mà nói, đưa tay vuốt nhẹ vòng eo mềm mại nhưng lại ẩn chứa sức sống kinh người của nàng.

– Ơ, rõ ràng vừa nãy còn đang nằm…

An Vũ Đồng kinh ngạc nói, hành động của Tùy Qua thật nhanh chóng, dường như còn nhanh hơn cả nhà vô địch thể thao như nàng. Nhưng rất nhanh nàng đã kịp phản ứng, cười nói:

– Xem ra anh đúng là người tu đạo, công phu cao cường thật. Nhưng nếu đã tu đạo, vì sao không từ bỏ nữ sắc đây?

– Tôi tu đạo cũng không phải tu phật.

Tùy Qua đáp.

Một lát sau, hai người đã mặc xong quần áo.

Đang định ra cửa, Tùy Qua nhìn thấy cửa phòng hé mở, và một tờ giấy đặt bên dưới.

Thấy tờ giấy đó, sắc mặt Tùy Qua trở nên rất khó coi.

An Vũ Đồng cũng nhìn thấy vẻ mặt Tùy Qua thay đổi, cũng không kịp sửa sang mái tóc, vội đi tới bên cạnh. Vừa nhìn thấy tờ giấy, sắc mặt nàng cũng lập tức tối sầm lại.

Trên tờ giấy có hai dòng chữ:

Dòng thứ nhất: "Tùy Qua, tôi có việc gấp phải ra ngoài một chuyến, sẽ trở về vào rạng sáng. Trong tủ lạnh có đồ ăn."

Dòng thứ hai thật ngắn gọn: "Cẩu nam nữ!"

Hơn nữa, dòng thứ hai được Lam Lan viết lại trong lúc cực kỳ phẫn nộ, bởi vì ngay cả tờ giấy cũng bị đầu bút xuyên rách.

Sự phẫn nộ và sát khí biểu lộ rất rõ ràng trong ba chữ kia.

– Nàng… thấy được!

Tùy Qua lập tức hiểu ra mọi chuyện, chắc là đêm qua khi hắn cùng An Vũ Đồng "xem ngôi sao", đang say mê nồng nhiệt, Lam Lan đã trở lại. Hai người họ đều đang trong cơn hỗn loạn, đắm chìm trong men say và sự điên cuồng, tất nhiên không hề hay biết Lam Lan đã trở về. Cửa phòng mở toang đã khiến nàng nhìn thấy cảnh họ đang quấn quýt trên giường trong khoái lạc.

Đối với Lam Lan mà nói, Tùy Qua là một người đàn ông mà nàng rất có thiện cảm, còn An Vũ ��ồng là em họ kiêm bạn thân. Hai người lại ngang nhiên ân ái trước mặt nàng mà không hề kiêng nể, cũng khó trách nàng không thể chấp nhận, sau đó phẫn nộ cực điểm mà để lại ba chữ kia.

Cẩu nam nữ!

– Thôi rồi, chị họ nhất định sẽ giết tôi!

Tính cách An Vũ Đồng tuy thẳng thắn, nhưng lúc này nàng rất đỗi lo lắng, dù sao Lam Lan là chị họ của nàng, hơn nữa còn rất có thiện cảm với Tùy Qua.

– Nếu nàng thật sự muốn giết cô, đêm qua đã ra tay rồi.

Tùy Qua nói.

– Cũng phải. Nàng ấy... anh nói xem, liệu nàng có chụp ảnh chúng ta rồi đăng lên mạng, công khai để bôi nhọ danh dự của chúng ta không? Nàng ấy là phóng viên mà, thấy nàng tức giận đến cực điểm thế này...

– Cô đang suy nghĩ vẩn vơ gì vậy.

Tùy Qua nói:

– Nàng không phải người như vậy.

– Cũng phải. Xem ra tôi sợ đến váng óc rồi.

An Vũ Đồng nói:

– Vốn tôi nghĩ chỉ cần giải quyết ổn thỏa mối quan hệ giữa chúng ta, sẽ không còn vấn đề gì nữa. Không ngờ... thật sự không ngờ, tôi tuyệt đối không muốn làm tổn thương chị họ, cũng không nghĩ đến chuy���n cướp mất người đàn ông của nàng... tôi...

– Cô cũng không nên quá lo lắng.

Tùy Qua nói:

– Trước mắt chỉ có thể giải thích hiểu lầm này trước đã, rồi tính sau.

– Hiểu lầm? Nàng tin đây là hiểu lầm sao?

An Vũ Đồng hỏi.

– Vậy cũng phải giải thích mới được.

Tùy Qua thở dài:

– Chỉ hi vọng nàng đừng xảy ra chuyện gì bất trắc thì tốt rồi.

– Tự sát?

An Vũ Đồng kinh hô:

– Ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện đó!

– Tôi đã nói đừng suy nghĩ lung tung.

Tùy Qua nói, lòng rối bời như tơ vò.

Lúc này, An Vũ Đồng đã vội vàng gọi điện thoại cho Lam Lan.

Quả nhiên, điện thoại đã bị khóa máy.

– Làm sao bây giờ đây? Nàng đã khóa máy!

An Vũ Đồng vội kêu lên.

– Thôi được rồi, cô ở lại đây, tôi đi tìm nàng.

Tùy Qua nói, nghĩ lại rồi nói tiếp:

– Thôi cô đi với tôi đi, chuyện nên đối mặt thì vẫn phải đối mặt thôi!

– Tốt lắm.

An Vũ Đồng nói:

– Nhưng làm sao mới tìm được chị họ đây?

– Chỉ cần nàng còn ở Đông Giang, tôi sẽ có cách tìm được nàng.

Tùy Qua nói.

Ra khỏi tiểu khu, Tùy Qua cùng An Vũ Đồng lên xe taxi.

– Hai vị đi đâu?

Tài xế hỏi.

– Đi quanh thành phố.

Tùy Qua lấy tiền đưa cho tài xế:

– Chạy một vòng quanh nội thành, trước tiên đi qua đài truyền hình.

– Được.

Tài xế cười đáp, khởi động xe.

– Nàng không phải đi làm sao?

An Vũ Đồng hỏi.

– Vậy cũng phải đi xem thử.

Tùy Qua đáp.

Quả nhiên hôm nay Lam Lan không đến đài truyền hình. Tùy Qua không cần phải vào tòa nhà, hiện giờ, dựa vào tinh thần lực cường đại của hắn, có thể cảm nhận được Lam Lan có ở bên trong hay không.

– Sao anh không vào trong xem?

An Vũ Đồng nghi hoặc hỏi.

– Chuyện này... tôi sẽ giải thích với cô sau.

Tùy Qua nói với tài xế:

– Tiếp tục chạy dạo nội thành, khi nào tôi bảo anh dừng thì dừng.

Sau đó Tùy Qua nhắm mắt lại.

Mặc dù An Vũ Đồng rất hiếu kỳ, nhưng không dám hỏi nhiều. Không biết vì sao sau khi xảy ra chuyện đêm qua, An Vũ Đồng không những không còn chán ghét Tùy Qua, ngược lại còn có chút yêu thích hắn, hơn nữa còn mơ hồ có chút sợ hãi hắn.

Xe taxi lang thang không mục đích trong nội thành.

Đột nhiên, Tùy Qua mở mắt quát:

– Dừng xe!

Sau khi dừng xe, Tùy Qua nắm tay An Vũ Đồng bước xuống.

– Nàng ở chỗ này.

Tùy Qua nói.

An Vũ Đồng ngẩng đầu nhìn bảng hiệu quán bar, khẽ thở dài:

– Xem ra chị họ thật sự ở trong đây. Làm sao anh biết... Thôi bỏ qua đi, tôi biết anh có năng lực đặc biệt. Nhưng liệu anh có thể khiến chị họ tin tưởng lời giải thích của chúng ta không?

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free