Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 660: Hấp dẫn trí mạng.

- Đáng chết!

Sự thay đổi này khiến An Vũ Đồng có chút bối rối, trong lòng thầm nghĩ:

- Chẳng lẽ bổn cô nương lại tư xuân sao?

Nếu chỉ là động tình thì cũng không có gì.

Nàng cầm tạp chí lên xem, muốn tự giải quyết, nhưng khi nhìn thấy hình ảnh mỹ nữ trong tạp chí, nàng đột nhiên cảm thấy không còn chút cảm giác động tình, không cách nào tiến vào trạng thái.

- Đáng chết! Tại sao lại như vậy!

An Vũ Đồng không thể tự mình đạt tới khoái cảm tột đỉnh, tức giận ném tạp chí trong tay, sau đó bước ra khỏi bồn tắm, định đi lấy quyển tạp chí khác. Lúc này nàng chợt nhìn thấy hình ảnh một người đàn ông cơ bắp trong tạp chí, khuôn mặt nàng chợt nóng bừng lên.

- Gặp quỷ!

An Vũ Đồng không nhịn được chửi nhỏ một câu, nhưng khát vọng nội tâm cùng bản năng đã không còn cách nào đè nén.

Dục vọng bạo phát từ thân thể, càng không cách nào ức chế.

Tác dụng của Huyền Âm Trấp là làm cho người sử dụng chuyển hóa thành Huyền Âm Thể. Huyền Âm, chính là cực âm, thuần âm. Theo Tùy Qua, mặc dù Lam Lan là nữ đồng tính, nhưng “dương khí” không nồng, nên khi Huyền Âm Trấp biến đổi cơ thể nàng thành Huyền Âm Thể, tác dụng sẽ không quá mãnh liệt, mà ngược lại còn giúp nàng thêm xinh đẹp, tăng cường mị lực nữ tính. Nhưng Tùy Qua không hề nghĩ tới An Vũ Đồng lại uống Huyền Âm Trấp, còn một lần uống cạn sạch.

Có câu “bệnh nặng dùng thuốc mạnh”, tuy nhiên, hiệu quả của nó cũng vô cùng mãnh liệt.

Theo Tùy Qua, Lam Lan chỉ bệnh nhẹ, mà An Vũ Đồng bị bệnh nặng.

Nếu đã bệnh nặng, lại dùng nhiều Huyền Âm Trấp, phản ứng sẽ càng thêm mãnh liệt.

Khi dược tính của Huyền Âm Trấp phát huy toàn diện, An Vũ Đồng, từ một nữ đồng tính cực kỳ chán ghét đàn ông, bắt đầu chuyển biến thể chất. Sự chuyển biến này cực lớn, và tác dụng mà nó tạo ra cũng vô cùng mãnh liệt.

An Vũ Đồng dù có vấn đề tâm lý, nhưng bản năng nữ tính của nàng vẫn tồn tại, và đã bị đè nén suốt bao nhiêu năm. Hiện tại, dưới tác dụng của Huyền Âm Trấp, bản năng đó đã bùng nổ dữ dội, hệt như núi lửa phun trào, căn bản không thể ngăn cản hay kháng cự!

Một lát sau, trong phòng tắm vang lên những tiếng rên rỉ không ngừng.

Ban đầu chỉ là tiếng rên nhỏ, rồi dần biến thành những âm thanh táo bạo và cuồng dại, như thể đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Đột nhiên An Vũ Đồng vung tay hất đổ toàn bộ tạp chí trên chiếc giá nhỏ trong phòng tắm.

Dục vọng không được giải tỏa, nàng trở nên vô cùng nóng nảy!

Lúc này, nàng dường như đã hoàn toàn mất đi lý trí, thân thể trần trụi, khuôn mặt đỏ bừng như than hồng.

Có lẽ nhiệt độ trong phòng tắm quá cao, quá nghẹt thở…

An Vũ Đồng nghĩ thầm, cảm thấy mình nên đi ra ngoài thoáng khí thì tốt hơn.

Vì thế, còn giữ được chút lý trí cuối cùng, An Vũ Đồng trần trụi đi ra phòng tắm, dù sao trong nhà cũng không có ai, ngay cả Lam Lan cũng vắng mặt.

Nhưng vừa ra khỏi phòng tắm, cơn gió lùa qua khiến cơ thể nàng càng trở nên mẫn cảm hơn, khát vọng được giải tỏa cũng cháy bừng mãnh liệt.

- Xong rồi! Xong rồi! Thật mắc cỡ chết người!

An Vũ Đồng liều mạng tự vuốt ve cơ thể, nhưng chẳng còn tác dụng gì, căn bản không thể ngăn cản dục vọng đang trào dâng.

Tại sao lại như vậy?

Nàng vừa thẹn vừa kinh ngạc trong lòng. Trước kia nàng cũng từng có những xúc động tương tự, nhưng không mãnh liệt đến mức không thể kiềm chế như lúc này.

Nhưng tình huống này còn chưa đáng sợ nhất.

Điều đáng sợ nhất chính là nàng cảm nhận được mình đang khao khát làm tình, trở thành một người phụ nữ đúng nghĩa, muốn cùng đàn ông làm chuyện đó.

Loại cảm giác này khiến nàng cảm thấy không thể chấp nhận được.

An Vũ Đồng không thể ở mãi trong phòng khách như vậy, đành phải quay về phòng ngủ.

Nàng cho rằng nếu chỉ nhìn tạp chí cũng vô ích, vậy chỉ cần mở một đoạn phim nóng trên mạng, như vậy có thể giải tỏa “tà hỏa” ra ngoài, hẳn là sẽ giải quyết được vấn đề.

Nên nàng vẫn trần trụi xông vào phòng ngủ.

Nhưng nàng lập tức phát hiện có gì đó không ổn…

Trên giường của nàng có người đang ngồi!

An Vũ Đồng lập tức mở đèn.

Nhưng nàng lại lập tức tắt đèn, bởi vì phát hiện mình không một mảnh vải che thân.

Thế nhưng trong khoảnh khắc đèn sáng, nàng đã thấy rõ người đàn ông mà nàng ghét nhất đang ngồi trên giường – Tùy Qua!

Đáng chết!

An Vũ Đồng kéo chăn lên che người, tức giận quát:

- Tùy Qua… tên sắc lang kia, anh trốn trong phòng tôi làm gì?

Nhưng giọng nàng lại mang chút uyển chuyển, không giống đang mắng chửi mà như đang rên rỉ.

Nghe được giọng nói của chính mình, An Vũ Đồng lại thấy lòng mình rung động.

Nhưng Tùy Qua không chút phản ứng.

Lúc này tinh thần lực của Tùy Qua đã hoàn toàn lạc vào tinh không, không thể trở về thân thể, chỉ có thể thê thảm chờ đợi tiêu vong.

- Nói chuyện với anh đó, Tùy Qua!

An Vũ Đồng tức giận mắng, nhưng lời mắng của nàng chẳng thấm vào đâu, Tùy Qua vẫn không hề có chút phản ứng nào.

Mặt khác, nhìn thấy Tùy Qua ngồi ngay ngắn trên giường mình, An Vũ Đồng nghĩ lẽ ra mình phải giận dữ đến mức muốn giết hắn. Thế nhưng trên thực tế, điều nàng muốn làm lúc này lại bất ngờ là đẩy Tùy Qua ngã xuống, sau đó thỏa sức “chà đạp” hắn!

- Tại sao mình có ý tưởng biến thái như thế?

An Vũ Đồng giật mình trong lòng, bị ý nghĩ đột ngột này làm cho hoảng sợ.

Tình trạng hiện tại của Tùy Qua khiến nàng có chút khó hiểu. Nàng dùng ngón tay chọc chọc vào mặt hắn, thấy hắn không hề động đậy; sau đó nàng lại chọc chọc dưới nách, thấy hắn vẫn không phản ứng. Lúc này nàng mới thấy thật kỳ lạ, bèn dùng ngón tay dò xét dưới mũi hắn, hình như hắn vẫn còn hơi thở.

- Tùy Qua!

An Vũ Đồng vừa thẹn vừa giận, quát lên:

- Còn không cút nhanh xuống giường cho tôi!

Thế nhưng hiện tại, dù thân thể Tùy Qua đang ở đây, nhưng tâm thần hắn đã lạc ở ngoài tinh không, cho dù nàng có gọi khan cả cổ cũng chẳng ích gì.

- Anh là… sắc lang! Anh làm gì trên giường tôi?

An Vũ Đồng vừa thẹn vừa giận. Nếu không phải vì tay nàng còn phải nắm chặt chăn che thân thể, chỉ sợ nàng đã sớm kéo hắn xuống giường, hoặc một cước đá văng hắn xuống đất rồi.

Nhưng Tùy Qua vẫn mắt điếc tai ngơ.

An Vũ Đồng cuối cùng không còn nhẫn nhịn được nữa. Quan trọng hơn là cơ thể nàng không chịu đựng nổi, nàng tha thiết cần tìm một nơi để giải tỏa dục vọng.

- Anh… cút xuống dưới cho tôi!

An Vũ Đồng phẫn nộ quát, nhưng vì bản năng của cơ thể phản ứng, tiếng quát lại mang theo tiếng nức nở, nghe mềm mại vô cùng. Nếu có đàn ông khác ở đây, e rằng nghe xong lời này đã chảy máu mũi rồi.

Nhưng Tùy Qua vẫn không có phản ứng.

An Vũ Đồng cực kỳ tức giận, cuối cùng bất chấp tất cả, đưa tay kéo quần áo Tùy Qua, định lôi hắn xuống giường.

Ba! Ba!

Trong cơn sốt ruột, nàng chưa kéo được hắn xuống giường, thế mà lại kéo đứt cúc áo của hắn.

Cúc áo vừa đứt, liền để lộ ra vùng ngực cường tráng, rắn chắc.

- Đây là mùi đàn ông ư? Sao lại thơm đến vậy?

An Vũ Đồng chợt nảy ra ý nghĩ này.

Bởi vì Tùy Qua đã đạt tới đỉnh phong Tiên Thiên kỳ, gân cốt, khí quan đều đã trải qua rèn luyện, lại từng dùng qua rất nhiều linh thảo, nên cơ thể hắn không hề có chút mùi khó chịu nào. Bảo sao An Vũ Đồng lại nảy ra ý nghĩ như vậy.

Ánh mắt An Vũ Đồng đột nhiên dừng hẳn trên cơ thể Tùy Qua, hoàn toàn bị cuốn hút.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free