Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 655 : Tùy đại lừa dối.

Lam Lan vẫn tưởng Tùy Qua đang lừa dối, hơn nữa còn lừa dối một cách trắng trợn. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Trần Hữu Minh, dường như lời Tùy Qua nói lại là sự thật. Lam Lan vô cùng khó hiểu, Tùy Qua làm sao biết trên mông người ta có chấm đỏ đây? Chẳng lẽ hắn có mắt thấu thị hay sao?

– Trần cục trưởng, còn không nhanh chóng đi xem?

Tùy Qua thản nhiên nói, chỉ tay về phía nhà vệ sinh.

Trần Hữu Minh thoáng do dự, cuối cùng cúi đầu vội vã đi vào nhà vệ sinh.

Thế nhưng, tuy trong nhà vệ sinh có gương, nhưng lại nằm trên bồn rửa tay, hoàn toàn không thể soi tới mông của hắn. Dù hắn có nhón mông cao đến đâu cũng không thể nào soi được qua bồn rửa tay. Nhưng chẳng lẽ bắt hắn leo lên bồn rửa tay soi mông hay sao?

Trong cơn túng quẫn, cuối cùng hắn tìm được biện pháp, nghĩ tới chiếc điện thoại di động đời mới mang theo trong túi quần.

Thứ này mới mua gần đây, ai bảo bây giờ thứ này đang thịnh hành. Nhưng Trần Hữu Minh dù tìm hiểu mãi cũng không thông thạo hết các tính năng cụ thể của điện thoại, cái duy nhất ông ta học được là gọi điện và chụp ảnh. Nhưng vậy là đủ rồi, ngoài việc chụp ảnh mỹ nữ, ông ta còn có thể tự chụp mông mình.

Vì thế hắn lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình vùng gần hậu môn.

Vừa vặn có người đi vào nhìn thấy hành vi của Trần Hữu Minh, không kìm được mà khe khẽ chửi thề một tiếng.

Tuy Trần Hữu Minh không nghe được người kia mắng lời gì, nhưng cũng đoán được là mắng hắn biến thái. Tuy hắn cũng biết cử chỉ của mình có chút biến thái, nhưng lúc này hắn đã bất chấp tất cả, bởi vì khi hắn nhìn ảnh chụp lập tức kinh hãi tột độ. Chỉ thấy trên mông bên trái của hắn, ở vị trí gần hậu môn, quả nhiên có một chấm đỏ! Nhưng thoạt nhìn lại giống một nốt mụn đỏ cỡ hạt đậu tương!

Xong rồi!

Lòng Trần Hữu Minh thót lại, nhớ tới lời Tùy Qua đã nói khi nãy “mạng không bao lâu”, lập tức cảm thấy vô cùng bất an, vô cùng hoảng sợ. Dù hắn cũng không biết nốt mụn đó tại sao lại nguy hiểm đến vậy.

– Tùy tiên sinh, mời anh cứu tôi với!

Trần Hữu Minh vội vàng chạy về phòng, sau đó vừa kinh hoảng vừa nhìn Tùy Qua cầu xin giúp đỡ, giống như Tùy Qua là chiếc phao cứu sinh cuối cùng của hắn.

– Thấy sao, tôi nói có sai đâu?

Tùy Qua thản nhiên hỏi.

– Không có.

Trần Hữu Minh vội vàng nói:

– Tiên sinh thật sự là thần tiên.

– Thần tiên thì khoa trương.

Tùy Qua nói:

– Nhưng tầm nhìn của tôi vẫn ổn. Nếu ông biết có vấn đề, vậy nhanh chóng đến bệnh viện điều trị đi, đừng làm phiền chúng tôi dùng bữa.

– Bệnh viện?

Trần Hữu Minh ngạc nhiên hỏi.

– Đương nhiên, ông không đi bệnh viện thì đi đâu?

Tùy Qua hỏi lại:

– Sinh bệnh đương nhiên cần đi bệnh viện.

– Nhưng mà… Tùy Qua tiên sinh, đã làm ơn thì làm ơn cho trót, anh đã biết bệnh của tôi, vậy xin hãy giúp tôi chữa khỏi được không?

Trần Hữu Minh nói:

– Đúng rồi, rốt cuộc tôi bị bệnh gì vậy? Thật sự nghiêm trọng sao?

– Chấm đỏ của ông tên là “Hồng Vận Thứ”.

Tùy Qua thản nhiên đáp.

– Hồng Vận Thứ?

Trần Hữu Minh cùng vài người khác cũng không khỏi ngạc nhiên, nghe cái tên này có vẻ chẳng đáng ngại chút nào.

– Nghe chẳng thấy hiểm nguy chút nào phải không?

Tùy Qua dường như nhìn ra suy nghĩ của những người này:

– Vận may ập đến là chuyện tốt, nhưng hồng vận lại mọc thành mụn, ông cho rằng là chuyện tốt sao? Trần cục trưởng, ông dùng đầu ngón tay ấn vào chỗ kia thử xem.

Trần Hữu Minh còn cách lớp quần mà ấn mạnh xuống một cái, lập tức phát ra tiếng thét đau đớn chói tai như tiếng lợn bị chọc tiết, suýt chút nữa đau đến ngất lịm.

– Rất đau phải không?

Tùy Qua hỏi:

– Đau đến toàn tâm, đến tận trong óc phải không? Ừm, vậy là được rồi, chứng tỏ Hồng Vận Thứ đã ăn sâu vào não bộ và ngũ tạng của ông. Bảy ngày, ông ta nhiều nhất chỉ còn bảy ngày, chuẩn bị hậu sự đi.

– Cái gì, chuẩn bị hậu sự?

Trần Hữu Minh lập tức hoảng loạn tột độ, nếu không phải vì còn có vài đồng sự cấp dưới ở đây, chỉ sợ hắn chỉ hận không thể quỳ sụp xuống trước mặt Tùy Qua. Dù sao hắn thật vất vả mới ngồi lên vị trí cục trưởng, còn chưa ngồi ấm chỗ đã chẳng còn sống được bao lâu, bảo ông ta làm sao chịu đựng nổi đây?

– Nếu ông không muốn chuẩn bị hậu sự cũng không sao.

Tùy Qua cười cười:

– Có câu nói có rượu hôm nay thì cứ say hôm nay, Trần cục trưởng cần tranh thủ thời gian, tận hưởng điên cuồng, tôi có thể hoàn toàn lý giải. Nhưng chỗ dùng bữa này tôi không thể nhường cho mấy người được.

– Không dám ạ… vậy thì, Tùy tiên sinh, ngài là cao nhân, ngài nhìn thấy rõ bệnh tình của tôi, vậy hẳn là có thể chữa khỏi bệnh cho tôi phải không?

Ánh mắt tuyệt vọng của Trần Hữu Minh chợt dấy lên ánh hy vọng mong manh cuối cùng.

– Đương nhiên.

Tùy Qua thản nhiên nói:

– Nhưng một phút thời gian của tôi đáng giá mấy chục vạn doanh thu, không có thời gian chữa bệnh miễn phí cho ông. Nơi này có tấm danh thiếp, là phòng khám Tiên Linh Thảo Đường, chắc hẳn ông từng nghe nói đến rồi, gọi điện cho họ để hỏi ý kiến xem sao.

– Này, anh đúng là chẳng nể mặt Trần cục trưởng gì cả…

Một người chợt mở miệng nói, nhưng hắn còn chưa nói xong cả người đã bay văng ra ngoài.

Hắn bị đá văng ra!

Túi xách kẹp nách cũng bay theo hắn văng xa hơn hai mét.

Lúc này chỉ thấy Đao Tử mang theo mấy “đàn em tinh nhuệ” vội vã chạy tới, một cước đá văng tên không biết điều kia.

Sau đó Đao Tử cất tiếng nói:

– Mẹ kiếp, ai dám quấy rầy ông chủ của tao ăn cơm, là muốn gây sự với Đao Tử này! Tao sẽ liều mạng với hắn!

Vừa dứt lời hăm dọa của Đao Tử, khiến những người đi cùng Trần Hữu Minh thực sự bị chấn động. Những người như bọn hắn nếu đi gây sự với mấy tiểu thương hay bắt nạt kẻ yếu thì không thành vấn đề, nhưng làm sao dám gây tới xã hội đen thực thụ, nhất là một đại ca khét tiếng ở Đông Giang như Đao Tử. Huống chi Đao Tử vừa mở miệng là nói “liều mạng”, ai dám đi liều mạng với hắn đây?

Người bị Đao Tử đá bay cũng không dám thở mạnh chút nào.

– Được rồi, Đao Tử.

Tùy Qua nói:

– Người ta dù gì cũng là khách hàng, đừng làm người ta sợ hãi, phá hỏng chuyện làm ăn. Huống hồ Trần cục trưởng là một bệnh nhân, đang mong tôi chỉ điểm, hiện tại tôi đang chỉ cho ông ta một lối thoát, quan trọng là ông ta có hiểu hay không.

– Hiểu rồi, hiểu rồi, đa tạ Tùy tiên sinh.

Trần Hữu Minh vội vàng nói, rốt cuộc chẳng còn tâm trí nào để ăn cơm nữa, rồi dẫn người bỏ đi.

– Đại ca, vừa rồi tôi có việc ra ngoài, không ngờ lại để đám người không biết điều này làm phiền nhã hứng của anh…

– Không sao.

Tùy Qua nhìn Đao Tử nói:

– Cứ làm việc của cậu đi, nhưng tôi sẽ không trả tiền bữa ăn này đâu.

– Nói gì đến tiền nong với anh chứ, điều đó chẳng ph��i sỉ nhục tôi sao.

Đao Tử cười cười, biết mình không thể ở lại đây làm cái bóng đèn, vì vậy liền dẫn người rời đi, lúc rời đi còn tiện tay khép cửa lại, sau đó dặn đám đàn em đứng canh cửa từ xa, để tránh Tùy Qua lại bị làm phiền.

– Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì vậy?

Lam Lan hỏi:

– Trần Hữu Minh thật sự bị bệnh? Sao anh biết trên mông hắn có chấm đỏ?

– Thực ra tôi không biết.

Truyen.free – Nơi những câu chuyện được kể và chia sẻ rộng khắp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free