[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 636: Đấu thế.
Đội trưởng đội công an nhìn sang Trữ Bội, cảm thấy người phụ nữ này có vẻ không tầm thường, bèn hỏi:
– Cô là ai, vì sao phải dẫn người nháo sự?
– Tôi không phải dẫn người nháo sự, là đến quản sự.
Trữ Bội lộ rõ vẻ uy nghiêm của một hiệu trưởng phu nhân, thản nhiên nói:
– Với tư cách là phu nhân hiệu trưởng, tôi có nghĩa vụ đảm bảo an toàn và quyền lợi hợp pháp cho học sinh của mình.
– Chẳng phải chỉ là vợ của một ông hiệu trưởng thôi sao, tôi còn tưởng rằng có gì ghê gớm lắm chứ. Cứ bắt về rồi tính!
Phiền Ti Khiết giục giã, ra chiều sốt ruột, chắc hẳn bà ta không coi một phu nhân hiệu trưởng "tầm thường" ra gì.
Thế nhưng, vị đội trưởng đội công an lại không hề hành động, mà vô cùng cung kính hỏi ngược lại:
– Ngài là phu nhân của ngài hiệu trưởng Đông đại?
– Phải.
Trữ Bội đáp:
– Phải, tôi là vợ của Dương Chấn Thanh, chỉ là vợ của một ông hiệu trưởng “bé con” mà thôi.
– Đội trưởng Lưu, anh tốn lời với cô ta làm gì vậy?
Phiền Ti Khiết nói với vẻ mất kiên nhẫn.
– Chị Phiền, chúng ta cứ theo đúng trình tự, trước tiên hãy nghe vị phu nhân này giải thích đã.
Đội trưởng đội công an vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Phiền Ti Khiết, đồng thời thầm rủa: đúng là đồ đàn bà ngu xuẩn, dựa hơi ông anh trai làm phó cục trưởng mà lộng hành. Người phụ nữ trước mắt chính là vợ của hiệu trưởng Đông đại, há lại là người mà một đứa em gái của phó cục trưởng công an “tầm thường” như bà ta có thể trêu chọc được sao?
Hiệu trưởng Đông đại, đó là cấp bậc gì chứ! Con mụ Phiền Ti Khiết ngu ngốc này dám nghĩ người ta chỉ là vợ của hiệu trưởng trường tiểu học hay trung học thôi sao?
Tuy Phiền Ti Khiết ngu ngốc, nhưng cũng chưa đến mức không nhìn ra sự tình.
Lúc này bà ta đột nhiên nhận ra, người phụ nữ trẻ trước mặt là người mình không thể đắc tội, chẳng trách ban nãy cô ta lại kiêu căng đến thế, thì ra người ta có chỗ dựa và tư cách để làm càn!
Nghĩ đến đây, Phiền Ti Khiết liền nảy sinh ý định thoái lui, bèn liếc mắt cầu cứu đội trưởng đội công an, hy vọng hắn sẽ dàn xếp cho cả hai bên.
– Phu… phu nhân hiệu trưởng, cô xem, chuyện này cũng chỉ là hiểu lầm thôi, tôi nghĩ không cần phải… làm lớn chuyện, hai bên đều có phần sai sót, chi bằng…
– Cảnh sát, anh cứ chờ đấy, tôi đang gọi điện cho sếp của các anh đây.
Trữ Bội làm gì có hứng thú nghe một tên cảnh sát quèn điều giải, cô trực tiếp gọi điện cho Quách Minh Phong. Thực ra sự việc cũng không đến mức ồn ào như vậy, nhưng Quách Minh Phong từng nhờ vả Trữ Bội, hy vọng tìm cơ hội để Tùy Qua tha lỗi, cứu vãn tiền đồ khỏi bị hủy hoại hoàn toàn. Mà Trữ Bội cảm thấy hôm nay có lẽ là một cơ hội tốt, bởi vậy mới gọi điện thoại cho Quách Minh Phong.
Quách Minh Phong đang họp, sau khi nhận được điện thoại của Trữ Bội, ông ta chợt ngạc nhiên, dường như cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, Trữ Bội cũng không cần phải gọi điện cho ông ta. Nhưng khi Quách Minh Phong nghe được chuyện này dính dáng đến Tùy Qua, ông ta lập tức nổi trận lôi đình, thậm chí suýt nữa thì chửi um sùm ngay tại hội trường.
Bởi vì chuyện mảnh đất tại trấn Phát Phong, Quách Minh Phong không những đắc tội Tùy Qua mà còn đắc tội cả cấp lãnh đạo trực tiếp. Khoảng thời gian này, ông ta luôn nơm nớp lo sợ, chỉ e xảy ra sơ suất là sẽ bị cấp trên nhân cơ hội giáng chức. Ai ngờ ông ta muốn giữ mình kín tiếng, thuộc hạ bên dưới lại không biết điều, còn chọc phải Tùy Qua. Mẹ nó, đây chẳng phải là chán sống hay sao!
Cho nên Quách Minh Phong lập tức tuyên bố tan họp, sau đó giục tài xế lái xe hỏa tốc đến hiệu khu Phát Phong.
Dọc đường đi, thư ký của ông ta đã liên hệ với Cục trưởng Công an Thái Minh Viễn, Quách Minh Phong nói qua điện thoại:
– Mau chóng đến hiệu khu Phát Phong ngay! Xem thử cái “chuyện tốt” mà thuộc hạ của ông đã làm!
Thái Minh Viễn không biết vì sao ông chủ Quách lại tức giận đến vậy, nhưng với tư cách cục trưởng, ông ta tin rằng mọi chuyện đều có nguyên do. Nếu ông chủ Quách đã nổi nóng, chắc chắn có kẻ đã chọc giận ông ta. Vì thế, Thái Minh Viễn trong lúc chạy tới hiệu khu Phát Phong đã tranh thủ tìm hiểu rõ ràng chuyện xảy ra. Rất nhanh, ông ta đã nắm được đại khái tình hình.
– Mẹ nó!
Sau khi biết được tin tức, Thái Minh Viễn không nhịn được mà chửi thề:
– Đồ ngu xuẩn! Tại sao lại dính vào Trữ Bội kia chứ! Người phụ nữ đó không phải dạng vừa đâu, chồng là hiệu trưởng Đông đại, là cán bộ cấp phó bộ trưởng. Quách Minh Phong lại là bạn học của cô ta, loại người phụ nữ như thế này mà cũng dám đi trêu chọc sao?
Mặt khác, trong lòng Thái Minh Viễn còn nảy sinh một ý nghĩ khác, đó là ông ta hoài nghi mối quan hệ giữa Quách Minh Phong và Trữ Bội. Dù sao Quách Minh Phong vẫn còn độc thân, mà chồng của Trữ Bội lại là một ông già. Đúng là “củi khô bén lửa”, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Xe của Thái Minh Viễn liên tục bấm còi, vượt mọi đèn đỏ, khi Quách Minh Phong chạy tới hiệu khu Phát Phong thì ông ta cũng vừa kịp lúc có mặt.
Chứng kiến Quách Minh Phong cùng Thái Minh Viễn xuất hiện, đám người liền xôn xao cả lên.
Nhất là nhóm công an, càng thêm lo sợ bất an. Dù sao làm việc trong cơ quan đơn vị, khả năng quan sát vẫn phải có. Những cảnh sát kia chỉ nhìn vẻ mặt Quách Minh Phong đã biết ông ta không phải đến để bênh vực những cảnh sát cấp dưới như bọn họ.
Nhìn thấy cả Cục trưởng Công an cũng đến, lúc này Phiền Ti Khiết cũng biết điều hơn, thu mình đứng nép bên cạnh đám người.
– Thật càn rỡ!
Ánh mắt Quách Minh Phong lướt qua nhóm công an, ông ta phê bình với giọng điệu vô cùng nghiêm túc:
– Nhìn các anh xem, các anh là công an đấy à? Quả thật là một đám thổ phỉ! Hiện tại đang chủ trương xây dựng xã hội hài hòa, cấp trên đã có công văn chỉ đạo không được kích động mâu thuẫn, gây ra xung đột và các sự kiện tập thể, vậy mà các anh làm việc thế nào đây? Cho dù có gì không đúng, họ cũng chỉ là học sinh, đâu phải tổ chức phản động, mà các anh cần phải làm ra vẻ trấn áp như vậy sao? Các anh làm lớn chuyện như thế, làm sao trường học có thể hoạt động dạy học bình thường… quả thật chính là hành xử bừa bãi! Vô tổ chức, vô kỷ luật!
Quách Minh Phong răn dạy, quở trách xong, liền quay sang Thái Minh Viễn:
– Cục trưởng Thái, chuyện này ông nhất định phải điều tra rõ ràng, phải làm ngay!
Thái Minh Viễn liên tục gật đầu nói:
– Tôi nhất định sẽ sớm đưa ra một câu trả lời thỏa đáng cho nhà trường và phu nhân Trữ.
Quách Minh Phong ra oai một trận, sau đó mới đi tới trước mặt Tùy Qua, làm ra vẻ khiêm nhường, gần gũi, nói:
– Tùy tiên sinh… những cảnh sát nghiệp vụ còn non kém kia không làm ảnh hưởng đến công việc và học tập của anh chứ?
Thái Minh Viễn tưởng rằng Quách Minh Phong ra oai là vì Tr��� Bội, không ngờ lại là vì tên tiểu tử học sinh vô danh trước mặt này.
Thái Minh Viễn có chút bối rối, nhưng lại cảm thấy khuôn mặt của Tùy Qua có chút quen thuộc. Cẩn thận ngẫm nghĩ lại, ông ta đột nhiên nhớ tới chuyện mảnh đất hiệu khu Phát Phong mấy ngày trước. Ông ta vẫn nhớ rất rõ, khu đất kia ngay cả công tử của chủ tịch tỉnh cũng không thể thâu tóm được, ngược lại lại rơi vào tay một tên tiểu tử học sinh. Quy mô cảnh tượng lúc đó thật sự quá kinh người, thậm chí còn xuất động cả bộ đội đặc chủng!
Mọi chuyện vụt qua trong đầu như một thước phim, Thái Minh Viễn đột nhiên cảm thấy cả sống lưng ông ta bỗng lạnh toát.
Đoạn văn này đã được truyen.free biên tập lại, kính mời quý độc giả tìm đọc tại địa chỉ chính thống.