[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 633: Mỹ lệ họa thủy.
Đặc biệt, các mỹ nữ từ ngành công nghiệp thảo dược cứ thế mọc lên như nấm sau mưa, xuất hiện không ngừng.
Trong khi đó, các anh em phòng 403 lại tất bật không ngơi tay.
Điện thoại trong phòng reo liên hồi.
Cao Phong và Giang Đào đúng là bận đến mức muốn phát điên.
– Xin chào, đây là trung tâm hỗ trợ khách hàng dự án thử nghiệm sản phẩm Mỹ Lệ Họa Thủy của Tập đoàn Tiên Linh Thảo Đường… Chị Lỵ Lỵ đó ư? Chị nghe thấy em nói chứ? Thế nào, hiệu quả tốt lắm phải không? Đương nhiên là có hiệu quả rồi, nếu không chị nghĩ da dẻ người ta làm sao mà đẹp được như thế… À, sản phẩm chính thức sẽ sớm được quảng bá thôi, lô hàng đầu tiên có số lượng giới hạn, nghe nói giá tận hơn vạn tệ lận đấy… Đúng là hơi đắt một chút, nhưng tiền nào của nấy mà chị! Bạn trai chị không phải rất có tiền sao… Cái gì, anh ta tiếc tiền à? Vậy bỏ luôn đi chị ơi, dù sao giờ chị Lỵ Lỵ còn đẹp hơn cả hoa tươi, dùng Mỹ Lệ Họa Thủy xong thì đúng là một mỹ nhân đẳng cấp hoa khôi giảng đường, sợ gì không có người theo đuổi chứ… Chị muốn dùng thử à? Bộ sản phẩm dùng thử đang cực kỳ khan hàng… Được thôi! Em sẽ giúp chị tìm cách, tối nay mình đi ăn cơm, em sẽ mang bộ dùng thử đến cho chị, khách sáo làm gì chứ.
Reng! Reng!
Giang Đào vừa cúp máy, chuông điện thoại lại reo lên.
– Na Na đấy à? Hàng dùng thử lại hết ư… Cái gì, em họ cô nhất quyết đòi dùng sao? À, tôi cần phải hỏi ý kiến trước đã, tuổi tác, số đo ba vòng của em họ cô… Ừ, đây là thông tin khách hàng, đều phải phản hồi về công ty chứ, hàng dùng thử là để thu thập dữ liệu và đánh giá hiệu quả từ khách hàng mà…
Chiếc điện thoại trong phòng ngủ đã sắp biến thành đường dây nóng.
Còn Cao Phong và Giang Đào thì đã tự nguyện trở thành nhân viên quảng cáo cho sản phẩm Mỹ Lệ Họa Thủy, đặc biệt nhắm đến đối tượng khách hàng là sinh viên Đông đại. Đương nhiên hiện tại chỉ có khu Phát Phong mới có hàng.
Đối với “công việc” này, cả hai đều tỏ ra vô cùng thích thú.
Tuy nhiên, Mỹ Lệ Họa Thủy dù sao cũng là một “họa thủy”, luôn tiềm ẩn những rắc rối.
Đối với rất nhiều nam sinh Đông đại mà nói, “Họa Thủy” chẳng những là tai họa, mà còn đúng là một cơn ác mộng, thậm chí là sét đánh ngang trời.
Bởi vì nghe tin đồn từ phòng 403 rằng, bộ dưỡng da “Mỹ Lệ Họa Thủy” sẽ được ra mắt vào lễ tình nhân, với số lượng có hạn và giá cả lên tới cả vạn tệ!
Trên danh nghĩa đây là món quà chuẩn bị cho lễ tình nhân dành tặng các nữ sinh. Nhưng đối với nhiều nam sinh mà nói, nó đúng là một lá bùa đòi mạng.
Một vạn tệ!
Trừ một số ít quan nhị đại, phú nhị đại, hoặc “vận khí nhị đại” gặp may mắn trúng số độc đắc, thì chắc chắn chẳng mấy ai đủ tiền mua nổi.
Các nam sinh dù có đập nồi bán sắt, bán thận bán máu cũng e rằng không đủ. Thế mà trớ trêu thay, những nữ sinh từng dùng thử “Mỹ Lệ Họa Thủy” lại trở nên xinh đẹp động lòng người đến vậy, khiến người ta lưu luyến không rời, chẳng nam sinh nào đành lòng đẩy một nữ sinh như thế vào vòng tay người khác.
Đêm lễ tình nhân có lẽ nhất định sẽ biến thành đêm chia tay cùng với những tiếng kêu than oan ức thấu trời.
Trong lúc “giãy chết”, một số nam sinh đã gọi điện hỏi đến phòng 403, và nhận được thông tin y hệt.
Đúng như lời Giang Đào trơ trẽn đáp:
– Mỹ Lệ Họa Thủy, đi theo con đường của sản phẩm xa xỉ!
Rầm! Rầm! Rầm!
Cửa phòng ngủ bị gõ mạnh, bên ngoài tiếng người ồn ào, dường như có khá nhiều người.
Giang Đào cúp điện thoại, rồi mở cửa phòng.
– Quỷ sứ!
Giang Đào hét lên một tiếng, chỉ thấy ngoài cửa có một nữ sinh đang đứng, trên mặt đầy mụn chi chít.
Đằng sau nữ sinh là hơn chục nam sinh khác đang ồn ào đòi Giang Đào và Cao Phong giải thích.
– Sao thế, có chuyện gì vậy?
Giang Đào hỏi.
– Còn hỏi tại sao ư! Đây toàn là chuyện tốt do các anh làm đấy!
Một nam sinh giận dữ gào lên:
– Trên mặt cô ấy bôi “Mỹ Lệ Họa Thủy” của cái công ty vớ vẩn các người, quả nhiên gây ra tai họa rồi, nhìn xem, khuôn mặt cô ấy đã biến thành cái bộ dạng gì thế này! Còn để người ta mặt mũi nào mà ra ngoài nữa!
Giang Đào chưa từng xử lý loại tình huống này bao giờ, nhất thời có chút luống cuống, nói:
– Không thể nào… Nhiều người dùng thử như vậy, vì sao chỉ mình cô ấy gặp vấn đề?
– Anh hỏi tôi, tôi hỏi ai đây. Cái thứ “Họa Thủy” chó má gì đó của các anh e là còn chưa được cơ quan nhà nước xét duyệt đúng không?
Lại một nam sinh khác nói:
– Trước đó cô ấy dùng sản phẩm An Bội, da dẻ vẫn mịn màng, có độ đàn hồi tốt, từ khi dùng thử “Mỹ Lệ Họa Thủy” của các anh, thì biến thành ra nông nỗi này! Khỏi cần nói cũng biết cái sản phẩm vớ vẩn của các anh khẳng định còn chưa có chứng nhận an toàn đúng không? Không như sản phẩm An Bội, có cam đoan chất lượng, có danh dự, có thương hiệu đàng hoàng. Tóm lại, thằng nhóc kia, mau bồi thường tiền cho cô ấy đi thẩm mỹ viện điều trị, bằng không chúng tôi sẽ đưa các anh lên công an đấy!
– Tôi… tôi…
Giang Đào cảm thấy bí bách, vừa lúc hôm nay Tùy Qua quay về phòng ngủ đem hàng thử nghiệm về, đành đưa mắt nhìn Tùy Qua cầu cứu:
– Tùy Qua, cậu nói gì đi chứ.
Tùy Qua nhấc màn giường, nhảy xuống, nhìn nữ sinh kia nói:
– Cô đưa tay ra đây.
Nữ sinh kia hơi sững sờ, Tùy Qua vươn tay bắt mạch cho cô ta, sau đó nói:
– Người cô bị nhiệt, bùng phát ra ngoài, xem ra gần đây cô thường ăn đồ nóng đúng không. Gan cô quá nóng, thận bị tổn thương, xem ra gần đây cô uống phải thuốc lạ, độc tố còn chưa được bài tiết hết. Hai nguyên nhân này kết hợp lại, khó trách trên mặt cô lại nổi nhiều mụn như vậy. Nhưng đã tìm được nguyên nhân gây bệnh, thì việc điều trị cũng dễ dàng thôi.
– Này, anh là ai? Không có chuyện của anh, cút sang một bên!
Nam sinh lúc nãy la hét nhìn Tùy Qua quát lớn.
– Tôi là cố vấn kỹ thuật của Tập đoàn Tiên Linh Thảo Đường, anh nói chuyện không liên quan đến tôi sao?
Tùy Qua tự phong cho mình một chức danh, không thèm để ý đến thanh niên kia, nhìn cô gái nói:
– Có một điều tôi có thể khẳng định, cô tuyệt đối chưa từng dùng qua Mỹ Lệ Họa Thủy. Giang Đào, mang danh sách những người dùng thử ra đây, xem thử trong danh sách có tên của cô bạn học này hay không.
– À.
Giang Đào chợt bừng tỉnh, vội vàng đi tới máy tính kiểm tra danh sách.
– Không cần tìm đâu, tôi… tôi không sử dụng sản phẩm Mỹ Lệ Họa Thủy của công ty các anh.
Lúc này đến lượt nữ sinh kia luống cuống, cô ta chỉ vào hai nam sinh lớn tiếng kêu gào nói:
– Đều là hai người bọn họ! Họ nói chỉ cần tôi chỉ trích sản phẩm của các anh, sẽ đưa cho tôi sản phẩm An Bội dùng hai tháng, tôi thật sự xin lỗi.
Những người khác nhất thời ồ lên một tiếng.
Việc đã đến nước này, ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tùy Qua nhìn cô gái nói:
– Nói như vậy là vì cô dùng sản phẩm An Bội gì đó, trên người cô còn giữ lại không? Biết đâu độc tố trong người cô lại liên quan đến sản phẩm cô vừa dùng gần đây.
– Nè, anh ngậm máu phun người à!
Nam sinh kia nhìn Tùy Qua quát, nhưng đã mất hẳn khí thế, ngược lại còn lộ vẻ chột dạ.
– Tôi có.
Nữ sinh kia lấy ra một bình thuốc nang đưa cho Tùy Qua.
Tùy Qua vừa nhìn, lập tức hoàn toàn hiểu rõ, nói:
– Bạn học, cô ham rẻ cũng đừng ham kiểu đó. Người ta đưa cho cô sản phẩm dùng hai tháng, nhưng đều đã hết hạn sử dụng, cô dùng đương nhiên sẽ gặp vấn đề! Nhưng hai người các anh cũng thật thiếu đạo đức, dám tặng người ta hàng hết hạn!
Đoạn văn này đã được hiệu đính tỉ mỉ, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà dành riêng cho bạn tại truyen.free.