Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 628: Chuẩn bị tứ lạng kình.

Ai bị người khác ghen ghét cũng là lẽ thường tình.

Tùy Qua thản nhiên đáp: - Tôi là thiên tài, việc trêu tức những kẻ đố kỵ là điều khó tránh khỏi.

- Anh vẫn luôn tự phụ đến thế!

Lam Lan nói.

- Tôi thật sự muốn phỏng vấn anh, nhưng không phải để khoét sâu thêm vết thương đâu. Thôi bỏ đi, tôi biết anh sẽ không làm chuyện thất đức. Hơn nữa, công ty của anh tôi cũng rõ là trong sạch.

- Thật cảm động! Cuối cùng cũng nhận được sự tin tưởng của MC Lam.

Tùy Qua nói.

- Tùy Qua, nếu có chuyện gì cần tôi giúp, cứ nói thẳng nhé.

Lam Lan thành khẩn nói.

- Yên tâm, tôi sẽ không khách sáo.

Tùy Qua cười nói.

- Hơn nữa, rất nhanh thôi tôi sẽ cần đến sự giúp đỡ của cô.

- Sao vậy, anh định phản kích rồi sao?

Lam Lan hỏi.

- Đương nhiên.

Tùy Qua đáp.

- Đến rồi mà không đáp trả thì thật vô lễ. Muốn hạ gục tôi đâu dễ dàng như vậy!

- Tôi mong chờ anh phản công đấy.

Lam Lan nói.

- Chờ xem.

Tùy Qua cười nói, sau đó cúp điện thoại.

Tùy Qua vẫn đang suy nghĩ miên man thì điện thoại lại reo.

- Alo, Tùy Qua, anh thật quá đáng! Biết rõ tôi gọi mà không thèm gọi lại?

Trầm Quân Lăng trách móc: - Tôi lo lắng cho anh muốn chết!

- Tôi đang định gọi lại đây.

- Nè, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Tôi cảm thấy công ty anh như chọc phải tổ ong vò vẽ, cả ngành sản xuất thuốc Đông y Hoa Hạ đều đang đối đầu với anh đấy.

Trầm Quân Lăng nói.

- Chẳng lẽ Trầm gia cũng muốn trở thành kẻ địch của tôi sao?

- Đương nhiên là không. Nhưng tôi không muốn nhìn thấy cảnh anh thất bại. Thế nào, có muốn tôi giúp anh không?

- Cô có lòng như vậy là tốt rồi. Tuy rằng những công ty công kích tôi không ít, nhưng trong mắt tôi, chúng chỉ là đạo quân ô hợp, sớm muộn gì tôi cũng sẽ giẫm nát chúng dưới chân!

- Anh vẫn ngông cuồng như vậy, tôi yên tâm rồi. Vậy thì tôi sẽ không làm phiền nữa...

- Đợi một chút, khoan cúp máy. Công thức làm đẹp cô nghiên cứu đến đâu rồi?

- Vẫn chưa ra đâu. Haizz, còn chưa có đột phá đáng kể nào cả. Xem ra việc tốt thường lắm chông gai.

- Không cần nghĩ ngợi nhiều vậy. Cô cứ chuẩn bị sẵn công thức làm đẹp đi, tôi sẽ ghé qua lấy. Sau đó tôi sẽ chỉnh sửa giúp cô một chút, đến lúc đó nhất định sẽ khiến cô bất ngờ đấy.

- Này, sao tôi có cảm giác anh muốn chiếm đoạt thành quả lao động của tôi vậy?

Trầm Quân Lăng cười hỏi.

- Xem như là thế đi. Cô bỏ được sao?

- Bỏ được!

Trầm Quân Lăng không chút do dự nói.

- Cô đúng là người tốt.

Tùy Qua nói.

- Tôi đến tìm cô lập tức.

Tại phòng thí nghiệm của công ty dược, Tùy Qua tìm thấy Trầm Quân Lăng và lấy được công thức làm đẹp từ cô.

Điều khiến hắn bất ngờ là cô cho biết hòa thượng Duyên Vân đã rời đi.

Duyên Vân không nói mình đi đâu, chỉ báo rằng sau khi bước vào Tiên Thiên Kỳ sẽ trở về.

Tùy Qua biết Duyên Vân đã cảm nhận được cơ hội đột phá, vì vậy lập tức rời khỏi Đông Giang, thậm chí không kịp chào tạm biệt mình. Nhưng Tùy Qua rất vui, dù sao Tiên Thiên Kỳ cũng là cảnh giới mà người tập võ hằng mơ ước.

- Cô về nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.

Lấy được phương thuốc, Tùy Qua nói.

- Sao vậy, anh không cần tôi giúp đỡ?

Trầm Quân Lăng hỏi.

- Cần, nhưng không phải hiện tại.

Tùy Qua nói: - Trông cô như sắp hóa điên rồi. Ngày nào cũng vùi đầu nghiên cứu, đến lúc đó biến thành bà cô già thì xem cô làm sao mà lấy chồng!

- Nếu không gả đi được thì chẳng phải lợi cho anh sao.

Trầm Quân Lăng cười duyên: - Chẳng phải cả ngày anh vẫn tơ tưởng tôi sao?

- Anh câm rồi à?

- Anh đang có tâm sự thôi mà.

Tùy Qua cười nói.

Trầm Quân Lăng cười khúc khích: - Tâm sự cái đầu anh! Đừng giả vờ u buồn trước mặt tôi. Được rồi, tôi về nghỉ ngơi một chút, anh đi chỉnh sửa công thức đi, đừng để tôi thất vọng đấy.

Tùy Qua chào tạm biệt cô, quay về cơ sở nuôi trồng thực vật.

Hắn tự tin như vậy là nhờ mật hoa của Nhân Mộc thụ.

Công thức này vừa đảm bảo hiệu quả làm đẹp thần kỳ của Nhân Mộc, vừa phải trong giới hạn chấp nhận được của công chúng. Nếu trong vòng một đêm "khủng long" trên đường đều biến mất, chỉ còn lại toàn mỹ nữ, e rằng đàn ông trên thế giới này sẽ phát điên mất thôi.

Tùy Qua miệt mài nghiên cứu công thức, quên cả đường về nhà, khiến Đường Vũ Khê phải ở nhà một mình cả đêm.

Sáng hôm sau, cô gửi tin nhắn cho hắn: - Hi vọng đêm dài cô độc này sẽ là xứng đáng. Sớm thành công!

Qua những dòng chữ ấy, Tùy Qua cảm nhận được sự rộng lượng và quan tâm của cô.

Lòng Tùy Qua ấm áp, càng thêm tập trung, thầm tự nhủ rằng không thể để cô ấy trở thành oán phụ, nhất định phải sớm hoàn thành công thức.

- Muốn tôi mời khách dự tiệc?

Gần trưa, Tùy Qua nhận được điện thoại của Cao Phong, hơi bực bội nói: - Hôm nay là ngày mấy rồi? Vài ngày nữa mới khai giảng mà?

- Ngày 9 tháng 2.

Cao Phong nói: - Vài ngày nữa mới khai giảng, nhưng phần lớn học sinh đã về trường rồi.

- À.

Tùy Qua không chút hứng thú ứng tiếng.

- Cậu không hỏi nguyên nhân sao?

Cao Phong hỏi.

- Có gì mà hỏi, dù sao cũng muốn tôi trả tiền, không phải sao?

Tùy Qua cười mắng.

- Chuyện trả tiền chắc chắn sẽ đổ lên đầu cậu rồi.

Cao Phong nói: - Nhưng đừng bảo tôi không nhắc trước nhé, bây giờ đã lập xuân...

- Lập xuân liên quan gì chúng ta chứ.

Tùy Qua có chút không kiên nhẫn nói.

- Sao không liên quan chúng ta đây?

Giang Đào giật lấy điện thoại, mặt mày nghiêm túc nói: - Xuân đã đến, trong sân trường không khí tình tứ đã ngập tràn rồi. Huống hồ sắp đến Lễ Tình nhân, các chị em đang vào độ, mấy ngày này chính là lúc tốt nhất để phá bỏ kiếp độc thân!

- Các cậu đừng mơ tưởng.

Tùy Qua nói: - Thay vì ảo tưởng chỉ dùng một cành hoa hồng hay một thỏi sô cô la mà cưa đổ được mỹ nữ, thà rằng nghĩ cách kiếm một chiếc xe thể thao dạo vài vòng, như vậy có thể chở cả tá mỹ nữ về đấy.

- Xe thể thao, thôi đi, ngay cả Alto tôi còn mua không nổi.

Giang Đào thở dài: - Cậu chẳng khác nào dập tắt hết tự tin của tôi, cho nên trưa nay tôi quyết định phải "làm thịt" cậu một trận.

- Không sao cả, dù sao quán ăn ở cổng khu Phát Phong, các cậu cứ thoải mái chọn!

Tùy Qua khẽ cười, cúp máy.

Quán ăn ngoài khu Phát Phong dĩ nhiên không sang trọng, nhưng học sinh chỉ thích náo nhiệt, chẳng ai để tâm đến chuyện sang hèn.

Ngoại trừ Tùy Qua, tửu lượng của ba người còn lại đều không cao.

Men rượu càng nồng, đề tài liền chuyển sang chuyện phụ nữ và tiền bạc.

Giang Đào lắc ly rượu nói: - Tùy Qua, cậu nói đúng thật, thay vì ảo tưởng dùng một cành hoa hồng mà cưa đổ được mỹ nữ, thà rằng nghĩ cách kiếm biệt thự cao cấp, xe đắt tiền, đến lúc đó mỹ nữ sẽ tự động tìm đến tận cửa... hắc.

- Ý tưởng của cậu cũng là ảo tưởng.

Cao Phong nói: - Cậu cho rằng xe đắt tiền hay nhà cao cấp dễ dàng kiếm được như vậy? Cha cậu đâu phải quan tham lớn.

- Nói gì thì nói, ảo tưởng về nhà lầu xe hơi vẫn thực tế hơn so với ảo tưởng hoa hồng.

Nội dung biên tập này thuộc về truyen.free, hãy đón đọc các chương tiếp theo tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free