[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 62: Trái tim lửa nóng. (1)
Ông lão cẩn thận đặt một gốc dã sơn sâm lên cân điện tử, rồi bắt đầu định giá.
"Haizz... bà chủ, bà phải định giá hợp lý cho tôi chứ. Nếu không tôi sẽ có lỗi với tổ gia gia, và cũng có lỗi với danh tiếng của món đại nội cống phẩm này mất. Tổ gia gia ơi, ngài trên trời có linh thiêng xin hãy tha thứ cho con cháu bất hiếu, đã không giữ được những món bảo bối của ngài, nhưng cháu thật sự không có tiền mua nhà, không lấy được vợ, dòng họ chúng ta sẽ tuyệt tự mất thôi..."
Tùy Qua diễn trò một hồi, rồi quay sang nói với bà chủ:
"Bà chủ đừng bận tâm, tôi chỉ tự than vãn mình là một tên bại gia tử mà thôi. Bà mau cân đi, định giá tiền giúp tôi, vợ tôi còn đang ở công trường chờ tôi mang tiền tới đây."
Bà chủ và ông giám định sư lại lần nữa há hốc mồm.
Bước ra khỏi tiệm dược liệu, Tùy Qua tinh thần phấn chấn, thần thái rạng rỡ.
Trong thẻ ngân hàng bỗng nhiên có thêm năm mươi vạn, làm sao mà không vui cho được?
Tùy Qua chưa va vấp nhiều bên ngoài, năm mươi vạn đối với hắn mà nói, đã là một khoản tiền không hề nhỏ.
Trước khi có được Thần Nông tiên thảo bí quyết, lý tưởng của Tùy Qua chính là dùng nhân dân tệ làm nệm nằm, rồi trái ôm phải ấp, chìm đắm trong cuộc sống xa hoa. Sau này, vì lạm phát, Tùy Qua cảm thấy có thể dùng đồng Euro hoặc vàng là được rồi.
Nhưng, dễ dàng kiếm được năm mươi vạn gửi ngân hàng, đối với Tùy Qua mà nói, đích xác là một chuyện vô cùng đáng mừng.
Huống chi, dã sơn sâm tương tự như vậy, trong nhà ấm của Tùy Qua còn có đến cả trăm gốc.
Đây chính là một khoản tài sản khổng lồ.
Tùy Qua vốn định bán thêm mấy cây dã sơn sâm, nhưng lo lắng gặp rắc rối, cuối cùng vẫn phải từ bỏ ý định này.
Tiền bạc không nên để lộ ra ngoài.
Âm thầm phát tài mới là thượng sách.
Huống chi, dã sơn sâm chắc chắn giữ giá hơn nhân dân tệ rất nhiều, sẽ không dễ dàng bị mất giá như vậy.
Rời khỏi tiệm dược liệu chẳng bao lâu, Tùy Qua lập tức cảm thấy đói bụng.
Kể từ khi nhục thể đại thành, hiện tượng đói bụng đã trở thành kẻ thù của hắn.
Nhưng hiện tại Tùy Qua rất giàu có, không cần lo lắng đến chi phí sinh hoạt nữa.
Nếu là trước kia, có nhiều tiền trong người như vậy, Tùy Qua nhất định sẽ vào một tửu lầu lớn, gọi đám Giang Đào tới, cùng ăn uống thỏa thích một bữa. Nhưng Tùy Qua gần đây thường xuyên ăn chay, bởi vì hắn vẫn chưa tìm được loại thực vật thích hợp để bồi dưỡng thành Tiên Thiên linh thảo. Sự nghiệp lớn đào tạo, nuôi trồng linh thảo cũng không thể thuận lợi triển khai, ông địa chủ què chân cũng chưa thể chữa khỏi. Ngay cả tu hành, không có Tiên Thiên linh thảo phụ trợ, Tùy Qua đến hiện tại vẫn chưa chạm đến ngưỡng cửa then chốt của luyện khí.
Cho nên, có tiền cũng vô dụng, Tùy Qua vẫn phải tiếp tục ăn chay, mặc dù mấy ngày qua miệng hắn sắp nhạt ra trứng dái rồi.
Ở một khúc quanh trên đường, có một quán nhỏ tên "Nem rán Dương Dương", Tùy Qua khẽ thở dài một tiếng, rồi bước vào.
Vừa vào cửa hàng, ánh mắt Tùy Qua lại bắt đầu không yên phận nhìn ngó xung quanh, bởi vì thông thường, khách tới ăn những món ăn nhẹ như nem rán, hầu hết là phái nữ, biết đâu còn gặp được một hai mỹ nữ.
Nhìn mỹ nữ ăn uống, cũng thấy ngon miệng hơn rất nhiều.
Quán nem rán không lớn, chỉ có vỏn vẹn mười cái bàn, cho nên Tùy Qua rất nhanh chóng hoàn tất việc "quan sát". Trong quán nhỏ lúc này có ba vị khách nữ, trong đó có hai vị mặc đồng phục, dường như là nhân viên nữ của cửa hàng gần đó, dáng người bình thường, vẫn không thể lọt vào mắt Tùy Qua. Một vị khác, đeo một chiếc kính mát che khuất gần nửa mặt, thật sự không nhìn ra khuôn mặt của nàng, nhưng nhìn cách nàng ăn nem rán, cũng thấy vài phần phong tình. Ngoài ra, bên tai trái của nàng còn đeo một chiếc hoa tai làm bằng ngọc trai, khiến Tùy Qua có cảm giác rất quen thuộc.
Với một người như Tùy Qua, nhìn chằm chằm người khác như vậy có vẻ không được lịch sự cho lắm. Nhưng bản thân Tùy Qua dường như không phát hiện, lại còn được đằng chân lân đằng đầu, nhìn người ta từ đầu đến chân.
Sau khi nhìn thấy cặp đùi trắng nõn không đeo tất chân, Tùy Qua thoáng chốc đã nhận ra vị mỹ nữ kia.
Trừ Lam Đại chủ biên ra, Tùy Qua tạm thời chưa nghĩ ra cô gái nào có cặp chân thẳng và trắng như vậy.
Đúng là duyên phận.
Tùy Qua nghĩ thầm, ngẫu nhiên đến ăn nem rán, cũng có thể gặp phải đại mỹ nữ nổi tiếng lừng lẫy của thành phố Đông Giang, đây chẳng phải duyên phận thì còn là gì nữa.
Thông qua chuyện lần trước ở trạm xe buýt, Tùy Qua cũng đã nhận ra, vị Lam Đại chủ biên bề ngoài lạnh như băng, kỳ thực cũng có một trái tim rực lửa.
Lam Lan cảm nhận có người nhìn chằm chằm mình, lập tức nhíu mày, ngừng ăn, nhìn về phía Tùy Qua.
"Thì ra là tên này! Chẳng trách ánh mắt lại đáng ghét như vậy."
Lam Lan đương nhiên nhận ra Tùy Qua. Hai lần gặp mặt, Tùy Qua đều để lại ấn tượng sâu sắc. Lần đầu tiên là ở phòng ngủ nam sinh, Tùy Qua đã để lại ấn tượng rất xấu cho Lam Đại chủ biên; lần thứ hai là ở trạm xe buýt, Tùy Qua đã thể hiện một vẻ mặt tươi sáng, hơn nữa còn được Lam Chủ biên khen ngợi mấy câu, cũng làm cho ấn tượng của Lam Lan đối với hắn thay đổi không ít.
Nhưng theo Lam Lan thì, đôi mắt của Tùy Qua vẫn làm nàng chán ghét.
"Ồ... Đây không phải Lam tỷ sao, thật là trùng hợp!"
Tùy Qua mỉm cười, đi về phía Lam Lan, ngồi xuống chiếc ghế đối diện nàng, cứ như thể đã quen biết nàng từ lâu.
Lam Lan đang muốn mở miệng phủ nhận, nhưng Tùy Qua không để nàng có cơ hội, nói với nữ phục vụ đứng bên cạnh:
"Cho tôi hai mươi phần nem rán. Đúng khẩu vị nhé."
Mặc dù không hề có thiện cảm với tên nam sinh đang ngồi trước mặt, nhưng Lam Lan vẫn bị "hai mươi phần nem rán" của T��y Qua khiến choáng váng, nhất thời quên mất việc đuổi tên đáng ghét này đi.
"Anh ơi, anh muốn hai mươi phần nem rán sao? Có phải anh mang về không?"
"Tôi ăn ở đây, nhanh lên." Tùy Qua ra hiệu cho người bán hàng mang nem rán lên, rồi quay sang nhìn Lam Lan nói:
"Lam tỷ, lần trước cô đến phòng ngủ phỏng vấn tôi, sao lại cắt bỏ những lời kinh điển nhất của tôi?"
Lam Lan nghĩ thầm, bản tiểu thư lúc ấy không đá ngươi rớt xuống sân thượng đã là may mắn lắm rồi, mấy lời đó làm sao có thể phát trên TV được, nhưng ngoài miệng vẫn giữ thể diện cho Tùy Qua mà nói:
"Thời gian của tiết mục có hạn, đương nhiên lúc biên tập phải cắt ghép. Đúng rồi, gốc Cửu Vĩ Thảo đó hiện giờ thế nào rồi?"
"Chết rồi."
Tùy Qua bình tĩnh nói.
"Chết rồi? Xảy ra chuyện gì vậy?" Lam Lan hơi có chút kinh ngạc, gốc Cửu Vĩ Thảo kỳ lạ đó đã để lại cho nàng ấn tượng rất sâu sắc.
"Chu kỳ đến mà thôi."
Lam Lan vừa nghe "chu kỳ đến", lập tức nổi giận, chỉ hận không thể cầm đĩa nem rán đổ lên đầu Tùy Qua, bởi vì mấy ngày qua chính là chu kỳ sinh lý của nàng. Nhưng nghĩ lại, lời nói của Tùy Qua chắc là vô tâm, dù sao hắn làm sao có thể biết được những chuyện riêng tư này.
Đây là sản phẩm biên tập từ truyen.free, giữ nguyên chất lượng cao nhất cho độc giả.