[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 618 : Được phúc.
Tùy Qua chẳng hề suy nghĩ, theo bản năng đưa tay muốn nắm lấy nàng, ma xui quỷ khiến thế nào lại kéo tuột chiếc khăn tắm trên người nàng.
- Ah…
Đường Vũ Khê khẽ kêu lên một tiếng, trên người không một mảnh vải che thân, đành chui tọt vào chăn quay lưng về phía Tùy Qua, dùng chăn cuộn chặt lấy cơ thể.
- Anh đáng sợ như vậy sao?
Tùy Qua khẽ hỏi.
- Không phải.
Đường Vũ Khê nói, giọng nói hơi run rẩy, có vẻ vô cùng căng thẳng:
- Em còn chưa chuẩn bị tốt.
- Cô bé ngốc. Em chưa chuẩn bị tốt, anh tất nhiên sẽ không ép buộc em.
Tùy Qua cười nói:
- Anh thấy mình cứ như tên ác thiếu chuyên đi chiếm đoạt các cô gái nhỏ vậy. Đúng rồi, em giải thích cho anh một chút, sao em lại xuất hiện ở đây trong bộ dạng này?
- Anh hôn mê trong căn phòng lạnh giá, sau đó em lái xe đưa anh về. Lúc đó cơ thể anh lạnh cóng, run rẩy liên hồi, em đành phải dùng thân thể mình sưởi ấm cho anh. Tiện thể cho anh uống đan dược nữa.
Đường Vũ Khê đơn giản rõ ràng nói điểm chính.
- May mắn em dùng thân thể sưởi ấm cho anh.
Tùy Qua thở dài:
- Nói cách khác, nếu không thì anh đã chết chắc rồi.
- Nghiêm trọng như vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
Đường Vũ Khê khó hiểu nói.
- Sau khi anh thu Tâm Ma vào Hồng Mông Thạch, tinh thần cũng suy yếu cực độ, thậm chí còn có một phần tinh thần lực lưu lại trong tinh thần thế giới của em, căn bản không kịp quay về cơ thể. Nếu không nhờ em dùng thân thể sưởi ấm cho anh, giúp phần tinh thần lực đó kịp thời trở về cơ thể anh, thì cho dù có uống bao nhiêu đan dược cũng vô dụng.
Tùy Qua thở dài, có chút may mắn:
- Cho nên, Vũ Khê, em thật là đại ân nhân của anh rồi. Ân nhân tỷ tỷ ơi, anh phải báo đáp em thế nào đây? Hay là để anh lấy thân báo đáp nhé?
- Thật đúng là, nói được vài câu lại chẳng chịu nghiêm túc gì cả!
Đường Vũ Khê cười mắng, sau đó vẻ mặt chợt nghiêm túc:
- Tùy Qua, em biết lần này anh cứu em đã chịu không ít nguy hiểm. Kỳ thực anh mới là ân nhân của em, là người bảo hộ. Mỗi lần em gặp khó khăn, anh đều xuất hiện bên cạnh, giúp em thoát khỏi khốn cảnh.
- Cô bé ngốc, nói những lời cảm động như vậy làm gì.
Tùy Qua khẽ cười nói:
- Anh là bạn trai của em, nếu ngay cả điều này cũng không làm được, anh chẳng phải không bằng cầm thú sao?
Nói tới đây, hắn nhích lại gần ôm nàng vào lòng.
Lần này Đường Vũ Khê không giãy dụa, tiếp tục nói:
- Em ở trong mộng nhìn thấy rất nhiều điều…
- Đây không phải là mộng, đó là ảo giác mà Tâm Ma tạo ra.
Tùy Qua nói:
- Em bị nó lừa gạt mà thôi.
- Tâm Ma thì Tâm Ma vậy.
Đường Vũ Khê nói:
- Nhưng em lại cảm giác đó là một giấc mộng. Trong mộng, em thật sự rất hận anh, không ngờ anh lại xấu xa, lăng nhăng đến thế, vô tình làm tổn thương em…nhưng anh lại liều mình đến cứu em, khiến em vô cùng cảm động. Giấc mộng này mặc dù là ảo cảnh do Tâm Ma tạo ra, nhưng cũng khiến em nhận ra điều gì đó.
- Cái gì vậy?
- Không nói cho anh.
Đường Vũ Khê đột nhiên cười tinh quái.
- Mau nói cho anh biết!
Tùy Qua nói, hai tay bắt đầu làm càn.
- Mau…dừng tay!
Đường Vũ Khê nói:
- Em cho anh biết!
- Nói mau!
Tùy Qua dừng tay.
- Điều này khiến em nhận ra rằng việc em nói “chưa chuẩn bị tốt” chẳng qua là vì em sợ mất anh!
Giọng Đường Vũ Khê pha chút thương cảm:
- Sở dĩ em nhiều lần từ chối tiến thêm một bước với anh, là bởi vì anh quá ưu tú, mỹ nữ thích anh quá nhiều, em lo lắng dù dốc hết lòng mình vẫn sẽ mất anh. Em không chịu đựng nổi điều đó!
- Cô bé ngốc? Anh có ưu tú gì mà, anh thật sự đẹp trai như lời em nói sao?
Tùy Qua hỏi.
- Đẹp trai cái đầu anh! Em đang nói thật đấy, anh còn nói đùa sao!
Đường Vũ Khê tiếp tục nói:
- Nhưng trong mộng, em nhìn thấy anh tình tứ với người khác, em thật sự ghen tị, tức giận đến muốn phát điên. Đồng thời, em cũng tự hận bản thân vì sao không sớm ra tay, để đến lượt những người phụ nữ khác phải ghen tị oán hận!
Nói xong, Đường Vũ Khê kéo chăn xuống, trần trụi ôm lấy Tùy Qua.
Thân thể hai người nhanh chóng nóng bỏng.
Thú huyết sôi trào, huyết mạch phún trương.
Giây phút này, cho dù trời có sập xuống cũng không thể ngăn cản hành động tiếp theo của Tùy Qua.
Điều duy nhất có thể khẳng định là, lần này tuyệt đối không phải do ma đầu bắt chước mà ra!
Xuyên qua trần nhà thủy tinh, đã có thể thấy ánh nắng sáng rỡ.
Đường Vũ Khê đang ngủ vùi trong lòng Tùy Qua, trên mặt nàng tràn đầy vẻ tĩnh lặng sau cơn bão tố.
- Đang suy nghĩ gì đấy?
Đường Vũ Khê đột nhiên mở mắt nhìn Tùy Qua, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc.
- Nghĩ em.
Tùy Qua đáp.
- Em đang ở trong lòng của anh, có gì mà nghĩ.
Đường Vũ Khê đột nhiên nhếch môi:
- Không phải đang nghĩ cô gái khác đi?
- Thật là nghĩ em.
Tùy Qua thành khẩn nói:
- Anh thật lo lắng đây là ảo cảnh mà Tâm Ma tạo ra. Nhưng may mắn không phải. Vũ Khê, em còn nhớ chuyện chúng ta quen nhau trên xe lửa không? Khi đó anh thật sự không nghĩ tới có ngày sẽ có được em.
- Em cũng không nghĩ tới sẽ giao thân cho tên tiểu lưu manh bán thuốc dán như anh.
Đường Vũ Khê cười nói, ngón tay chỉ vào ngực Tùy Qua:
- Đôi mắt gian tà của anh đã để lại ấn tượng sâu sắc cho em…Ối!
- Ối cái gì?
Tùy Qua hỏi.
Đường Vũ Khê đưa tay xuống dưới tìm tòi, kinh ngạc nói:
- Anh có còn là người không vậy? Tinh lực lại dồi dào đến thế! Hành hạ em mãi tới trời sáng, nếu không phải vì em từng luyện công thì đã bị anh hành hạ đến chết rồi, anh vẫn chưa chịu yên sao?
- Vậy có phải em bất cứ lúc nào gọi về, anh lúc nào cũng có thể dốc sức cho em đúng không?
- Mơ tưởng.
Đường Vũ Khê nói:
- Dù sao cũng phải chờ em tu dưỡng một chút đã, bị anh hành hạ sắp nghẹt thở rồi, anh cứ tiếp tục nhịn đi.
- Nào có ai như em, vừa mới cho người ta nếm mùi vị tuyệt vời liền cắt lương thực của người ta ngay.
Tùy Qua buồn bực nói.
- Không cắt lương cũng được, có thể thương lượng.
Đường Vũ Khê đưa ra điều kiện:
- Nói cho em biết thân đồng tử của anh bị ai ăn đi?
Tùy Qua đang định nói dối, nhưng ánh mắt Đường Vũ Khê trở nên sắc bén:
- Đừng hòng lừa gạt em! Nếu không nói, sau này anh đừng nghĩ đụng tới em.
- Việc này…
Tùy Qua do dự một chút, chỉ đành nói:
- Là nữ ma đầu mà anh từng nói với em…nhưng mà lúc ấy anh bị nàng ép buộc. Em đâu phải không biết tu vi của nàng khủng khiếp đến mức nào, hơn nữa tình huống lúc ấy thật đặc thù, anh căn bản không thể phản kháng… Tóm lại anh mơ mơ màng màng bị nàng cướp mất thân đồng tử thôi.
- Phi! Anh còn thân đồng tử sao.
Đường Vũ Khê khẽ mắng, nhưng nàng không tức giận, chỉ là vẻ mặt có chút không thoải mái:
- Xem ra anh không gạt em. Nhưng có phải bị ép buộc hay không thì e rằng rất khó nói.
- Anh thật sự là bị ép buộc.
Tùy Qua vội vàng tỏ thái độ.
Cho tới lúc này, có lẽ chỉ có thể khẳng định mình bị ép buộc mới có thể khiến Đường Vũ Khê dễ dàng chấp nhận được.
Bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, xin trân trọng sự đóng góp của bạn đọc.