Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 615: Đối trận tâm ma. (2)

- Ngươi chính là một tên ngu ngốc!

Tùy Qua giận dữ hét:

- Kiếm quang năm màu! Hào quang thiên đạo! Phá cho ta!

Trong tiếng rống giận của Tùy Qua, tinh thần lực của hắn ngưng tụ thành trăm ngàn đạo kiếm quang năm màu.

Hào quang thiên đạo!

Đây là một trong những tuyệt chiêu của Khổng Bạch Huyên, cũng là chiêu thức để lại cho Tùy Qua ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

Lúc này, vì cứu vớt Đường Vũ Khê, để giết chết tâm ma chết tiệt này, Tùy Qua đương nhiên cũng muốn thi triển ra đòn sát thủ uy mãnh nhất.

Ầm! Ầm!

Trăm ngàn đạo kiếm quang năm màu, liên tiếp giáng xuống vách tường, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.

Tùy Qua cảm thấy, dưới oanh tạc của kiếm quang năm màu, không gian do ma đầu chế tạo tựa như đã bắt đầu trở nên không ổn định.

Nhưng, cũng chỉ không ổn định mà thôi, không gian này vẫn không chân chính sụp đổ.

- Phá! Phá cho ta! Phá! Phá! Phá!

Tùy Qua không cam lòng rống giận, gom nhiều tinh thần lực, hóa thành kiếm quang năm màu, từng đợt từng đợt công kích bức tường đối diện.

Tùy Qua không thể khẳng định phía sau bức tường kia có phải Đường Vũ Khê hay không. Nhưng hắn không kịp bận tâm nhiều đến thế, hắn muốn liều mạng!

Kiếm quang năm màu chính là công kích sắc bén nhất của Tùy Qua.

Cho nên, Tùy Qua chỉ có thể dốc thêm tinh thần lực, hóa thành kiếm quang năm màu, toàn lực oanh kích!

Oanh kích!

- Phá! Phá!

- Phá!

- Phá cho lão tử!

- . . .

Tùy Qua rống giận, kiếm ý pha lẫn sự phẫn nộ, không ngừng phát tiết.

Vách tường đối diện cuối cùng cũng bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Tinh thần lực của Tùy Qua dường như lại sắp cạn kiệt, nhưng hắn vẫn kiên cường oanh kích vào vách tường.

Răng rắc!

Trên vách tường xuất hiện một vết nứt lớn cỡ ngón tay cái, có ánh sáng lọt qua.

Dường như, vách tường kia rất nhanh sẽ sụp đổ.

Nhưng lúc này, tinh thần lực của Tùy Qua cũng đã đến cực hạn.

- . . Phá. . . Cho ta.

Tùy Qua thở hổn hển, không cam lòng rống giận, nhưng cũng không thể ngưng tụ thêm kiếm quang năm màu nữa rồi.

Hắn không cam lòng gục ngã trên mặt đất.

- Tùy Qua, ngươi cứng cỏi hơn ta nghĩ!

Thanh âm của ma đầu một lần nữa vang lên:

- Nói thật, cho dù là cường giả cảnh giới Tỏa Hồn, cũng không thể dùng tinh thần lực chế tạo ra kiếm khí sắc bén như vậy, cũng không có ý chí kiên cường như ngươi. Đáng tiếc, như ta đã nói lúc trước, ngươi vĩnh viễn không thắng được ta!

Sau đó, ma đầu kia lại xuất hiện trước mặt Tùy Qua.

- Không sai, trên vách tường này đúng là xuất hiện một vết nứt, nhưng cũng chỉ là vết nứt mà thôi.

Ma đầu cười nói:

- Ngươi biết phía sau vách tường này là gì không? Giờ ta sẽ cho ngươi thấy!

Ma đầu vung tay lên, vách tường kia đột nhiên biến mất, nhưng phía sau vách tường lại là một vách tường khác!

- Thấy chưa, ha ha!

Ma đầu cuồng tiếu nói:

- Phía sau còn tới chín bức tường nữa. Ngươi dốc hết toàn lực, ngay cả một bức tường cũng không phá nổi, mà còn vọng tưởng giết ta, cứu Đường Vũ Khê, đúng là nực cười.

- Súc sinh!

Tùy Qua thều thào mắng, gục ngã trên mặt đất, như đã cạn kiệt toàn bộ tinh thần lực.

Ma đầu đi tới trước mặt Tùy Qua, từ trên cao nhìn xuống nói:

- So với đám phế vật khác, ngươi cũng không tệ. Đáng tiếc, ngươi quá cuồng vọng, quá tự đại! Trong thế giới tinh thần này, ngươi chỉ là một con kiến nhỏ mà thôi, ta chỉ cần nhẹ nhàng động ngón tay là có thể bóp chết ngươi! Thôi được rồi, ngươi chết đi.

Trên người ma đầu, đột nhiên bùng lên ngọn lửa màu hồng tím, sau đó thúc ngọn lửa về phía Tùy Qua, định bao vây hắn trong ngọn lửa, thiêu cháy hắn hoàn toàn.

- A!

T��y Qua hét thảm một tiếng.

Ngọn lửa này, tựa như muốn thiêu đốt linh hồn của Tùy Qua.

Nhưng sau tiếng kêu thảm thiết, Tùy Qua lại rống lớn nói:

- Tiên Viên sư tôn! Đến lượt người rồi!

Trong ngọn lửa, một lão nhân tóc bạc phơ, mặc bố y, mang theo túi hái thuốc, vác theo cái cuốc đột nhiên hiện thân.

Lão nhân này vừa hiện thân, ngay lập tức toát ra một luồng tiên khí phiêu dật, ngọn lửa đang vây quanh Tùy Qua tức thì biến mất. Sau đó, lão nhân ấy đối mặt với ma đầu, ánh mắt lão vừa trợn, sắc như tia chớp, vừa chạm vào ma đầu, thân thể nó liền chấn động, run rẩy như bị điện giật. Đúng lúc này, cái cuốc trên vai lão nhân chợt phóng ra, lao thẳng về phía ma đầu.

Dường như còn nhanh hơn tia chớp!

Cái cuốc trên vai Tiên Viên chân nhân, tựa hồ trở thành vũ khí uy mãnh nhất trong vũ trụ thiên địa, xé toang không gian, biến thành một đạo bạch quang, xẹt ngang cổ ma đầu.

Vù!

Sau khi bạch quang biến mất, Tùy Qua mới nghe thấy âm thanh xé gió của cái cuốc.

Sau đó, Tùy Qua thấy đầu của ma đầu bay lên giữa không trung.

- Làm sao có thể. . .

Đây là tiếng nói cuối cùng của ma đầu, ngay sau đó cái đầu cũng tan biến.

Sau đó, thân thể ma đầu cũng bắt đầu hóa thành khói sương, từ từ biến mất.

Gian phòng quỷ dị cũng bắt đầu tan rã.

Tất cả huyễn tượng do ma đầu chế tạo cũng biến mất.

Lúc này, một cảnh tượng quen thuộc xuất hiện trước mặt Tùy Qua.

Đây là bên ngoài một khách sạn, Đường Vũ Khê đang ngồi trên xích đu ngoài vườn hoa, nàng nhẹ nhàng đung đưa, nước mắt tuôn rơi như lá rụng mùa thu.

Tùy Qua đau lòng, chậm rãi đi tới, nhẹ giọng kêu:

- Vũ Khê, anh đến rồi.

Đường Vũ Khê nhìn Tùy Qua, đột nhiên lao sà vào lòng hắn, đấm thùm thụp vào lồng ngực hắn:

- Tại sao anh lại làm em đau lòng đến thế! Tại sao. . . Anh quá ghê tởm, rất đáng hận. . .

- Đó không phải là anh.

Tùy Qua ôm chặt Đường Vũ Khê nói:

- Đó không phải là anh. . . Thật sự không phải là anh!

- Em biết.

Đường Vũ Khê đột nhiên nói:

- Em biết, anh không phải người như vậy!

- Cho dù anh là người như vậy, anh sẽ không để em biết, đúng không?

Đường Vũ Khê lại nói.

Tùy Qua c��ời ra nước mắt, đành phải cười khổ nói:

- Cũng đúng, anh sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy. Chỉ có điều, em biết rất rõ là giả, tại sao còn đau lòng đến thế.

- Em biết đây là nằm mơ.

Đường Vũ Khê nói:

- Cho dù là nằm mơ, thấy anh thân mật với người phụ nữ khác, em cũng rất tức giận. Chỉ có điều, giấc mộng này quá chân thật, nhưng may chỉ là mộng, hơn nữa giấc mộng này cũng cho em thấy rõ, thì ra em chính là một người phụ nữ nhỏ nhen!

- A. . . Không sao, bất luận em nhỏ nhen hay là lòng dạ rộng rãi đến mức có thể chứa cả thuyền, em cũng là người phụ nữ của anh.

Tùy Qua hào sảng nói.

- Người phụ nữ của anh ư? Đồ mặt dày! Ai là người phụ nữ của anh chứ!

Đường Vũ Khê hừ nói:

- Nhưng, hiện tại em cũng muốn thật sự trở thành người phụ nữ của anh.

- Cái này. . .

Tùy Qua xoa lỗ mũi nói:

- E rằng không làm được đâu. Chẳng lẽ em quên mất, em đang nằm mơ. Cho dù chúng ta làm cái gì, cũng chỉ là một trận xuân mộng mà thôi. Mộng xuân vốn dĩ không có thật, cùng lắm thì anh chỉ giữ lại được một chút “giang xuân” trong quần mà thôi.

- Anh thật đáng ghét!

Đường Vũ Khê cười mắng:

- Nhưng, chờ sau khi em tỉnh lại, em sẽ “ăn” thịt anh!

- Vậy em mau tỉnh dậy đi.

Mọi quyền sở hữu đối với bản dịch này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free