[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 599: Phụ tử tương tàn. (2)
Tùy Qua chẳng thèm để ý, chỉ nói: - Phương Đông Trạch, ngươi cứ làm đi. - Được! Hôm nay lão phu sẽ chết cùng các ngươi! Phương Đông Trạch giận dữ hét, chuẩn bị kích hoạt kíp nổ. Đám người Trương Trung sợ đến hồn xiêu phách lạc, nhưng kỳ lạ là, quả bom vẫn không nổ. Chính xác hơn, kíp nổ không hề hoạt động. Bởi vì Phương Đông Trạch bàng hoàng nhận ra, ngón tay hắn không chịu nghe lời. Ngay cả một động tác đơn giản như thả ngón tay, Phương Đông Trạch cũng không thể làm được! Ngón tay hắn cứ như bị bê tông đông cứng, không tài nào nhúc nhích nổi! - Thật xin lỗi, vừa rồi tôi có động tay động chân một chút. Tùy Qua cười nói với Phương Đông Trạch: - Tôi chỉ hứa sẽ 'nhổ tận gốc' cho ông thôi. - Con bà nó! Phương Đông Trạch giận dữ hét lên, hận không thể phanh thây xé xác Tùy Qua. Ầm! Ầm! Ầm! Lúc này, Mục Ngọc Giao đã bóp cò súng, bắn xối xả cả băng đạn vào lồng ngực Phương Đông Trạch. Phương Đông Trạch mở trừng trừng mắt, chết không nhắm mắt và ngã xuống đất, cho đến tận lúc chết, ngón tay hắn vẫn nắm chặt kíp nổ. Ngay khoảnh khắc Phương Đông Trạch ngã xuống đất, Mục Ngọc Giao thoáng lộ vẻ cảm khái sâu sắc trên gương mặt. Nhưng nàng nhanh chóng lấy lại vẻ trấn tĩnh. Bởi vì nàng biết bây giờ còn chưa phải lúc cảm khái, mặc dù cha con Phương Đông Trạch đã chết rồi, nhưng Tam Giang đường hiện tại như rắn không đầu, tình hình vẫn chưa thể lạc quan, huống hồ, bên ngoài còn có cảnh sát đang chờ trực. Sinh mệnh của Tam Giang đường đang ngàn cân treo sợi tóc. Dù thế nào, theo Mục Ngọc Giao, Tam Giang đường là tâm huyết của cha nàng, tuyệt đối không thể để nó sụp đổ. - Chư vị huynh đệ, Mục Ngọc Giao ta là người ân oán rõ ràng. Như ta từng nói trước đây, lần này ta chỉ muốn đòi lại những gì thuộc về cha ta từ Phương Đông Trạch. Còn về các vị huynh đệ, những ân oán trước đây cũng chỉ là do lập trường khác biệt. Thân ở chốn giang hồ, đôi khi bản thân không thể tự quyết định được vận mệnh, đạo lý này chắc hẳn ai cũng hiểu rõ. Cho nên, ân oán trước đây, chúng ta hãy xóa bỏ tất cả. Những huynh đệ đã khuất cũng sẽ nhận được sự an ủi thích đáng. Quan trọng nhất là từ nay về sau, hy vọng các vị huynh đệ có thể cùng Mục Ngọc Giao ta vực dậy và phát triển Tam Giang đường! Mục Ngọc Giao đối mặt với các nhân vật nòng cốt của Tam Giang đường, ăn nói rất chừng mực. Nhưng Tùy Qua đã nhìn ra, mặc dù những người này ngoài mặt cũng ủng hộ Mục Ngọc Giao, nhưng trong lòng họ không đồng thuận. Sự ủng hộ lúc này chỉ đơn thuần là do Mục Ngọc Giao đã thể hiện sự cường thế, tàn nhẫn khi giết chết Phương Đông Trạch, khiến bọn họ phải khiếp sợ mà thôi. - Mục Ngọc Giao, dù sao cũng còn trẻ. Những lão đại này đâu phải hạng đèn cạn dầu. Nàng muốn dọa cho những người này khiếp sợ, e rằng hơi khó, chẳng lẽ, nàng còn muốn ta thay nàng "giết gà dọa khỉ" nữa sao? Tùy Qua thầm tính toán trong lòng. - Cháu gái nói rất hay. Xóa bỏ ân oán, cùng nhau phát triển! Lúc này, một giọng nói trầm ổn, đầy vẻ tang thương vang lên: - Các vị, bắt đầu từ bây giờ, ân oán trong Tam Giang đường đã được giải quyết. Từ nay về sau, chúng ta chỉ còn một con đường là cùng nhau phát triển. Bằng không, cây đổ bầy chim tan, khỉ cũng chẳng còn chỗ náu thân. Tam Giang đường hôm nay đang đứng trước muôn vàn nguy cơ, nếu còn mất đoàn kết, vậy cuộc sống yên ổn của chư vị sau này cũng sẽ chấm dứt. - Tam gia! - Triệu Tam gia! - Tam gia... Triệu Tam gia, vị Tam đường chủ của Tam Giang đường, cũng là người có tư cách, địa vị cao nhất của Tam Giang đường hiện giờ, đã xuất hiện. Triệu Tam gia khẽ gật đầu, sau đó đi tới bên cạnh Mục Ngọc Giao: - Cháu gái, ân oán giữa cháu và Phương lão đại, ta không tiện nhúng tay, cũng không tiện bình luận. Nhưng, người thắng làm vua, hôm nay cháu đã là Đại đương gia của Tam Giang đường rồi, ta là Tam đương gia, sau này đương nhiên sẽ phải nghe theo sự điều khiển của cháu. Nghe lời này, những người còn có ý không phục trong Tam Giang đường cũng lập tức dịu đi nhiều phần. - Tam thúc chịu rời núi giúp cháu xử lý sự vụ bang phái, đương nhiên là điều tốt nhất. Mục Ngọc Giao nói. Ngay cả nàng, cũng cảm nhận được sự thay đổi tâm lý kỳ diệu của những người đang đứng đây. - Tình thế cấp bách, ta cũng không thể chối từ. Triệu Tam gia trầm giọng nói: - Ân oán đã xong, giờ đây nên nghĩ cách thu xếp cục diện rối rắm này. Tai mắt của ta ở cục cảnh sát đã báo cho ta biết, tối nay tất cả cảnh sát và vũ cảnh thành phố Minh Phủ đều đang trong trạng thái đợi lệnh. Trước bình minh, bọn họ sẽ bắt đầu hành động, bắt gọn tất cả chúng ta! Tiếng còi báo động chói tai, phá vỡ bầu trời đêm của thành phố Minh Phủ. Cảnh sát Minh Phủ dường như đã được huy động toàn bộ. Lần này quét sạch Tam Giang đường, theo chỉ thị của một vị đại nhân vật cấp tỉnh Minh Hải. Nghe nói, khi Sở Công an tỉnh Minh Hải xin chỉ thị của vị đại nhân vật này về việc xử lý Tam Giang đường ra sao, vị đại nhân vật ấy đã phê chuẩn chỉ thị: Khối u ác tính! Ý tứ của các đại nhân vật cấp trên vốn rất khó lường, nhưng lần này thông điệp lại vô cùng rõ ràng: Tam Giang đường chính là khối u ác tính của tỉnh Minh Hải, lần này bằng mọi giá cũng phải cắt bỏ. Chính bởi vậy, toàn bộ lực lượng cảnh sát của thành phố Minh Phủ đều được huy động, nhằm mục đích tận diệt Tam Giang đường. Nhưng Triệu Tam gia biết rõ, đằng sau còn có nguyên nhân sâu xa hơn. Bởi vì Phương Đông Trạch có mối liên hệ quá lớn, một số đại nhân vật từ cấp thành phố Minh Phủ cho tới cấp tỉnh Minh Hải đều có không ít người dính líu đến Phương Đông Trạch. Chẳng hạn như Vương Hào, thái tử gia tỉnh Minh Hải, cũng từng có cấu kết với Phương Thiếu Văn. Huống hồ Phương Đông Trạch đã kinh doanh ở tỉnh Minh Hải nhiều năm như vậy, nếu nói trong tay hắn không nắm giữ tài liệu liên quan đến một số quan chức, thì chẳng ai tin. Chính bởi vậy, sau khi bi��t Phương Đông Trạch phát điên, một số đại nhân vật có dính líu tới Phương Đông Trạch cũng ước gì tận diệt cả Phương Đông Trạch lẫn Tam Giang đư��ng. Dĩ nhiên, bọn họ không hề hay biết rằng Phương Đông Trạch hiện tại đã chết. Nghe tiếng còi cảnh sát phá vỡ bầu trời đêm, những nhân vật nòng cốt của Tam Giang đường đều kinh hồn bạt vía, dù sao tối nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, xuất hiện quá nhiều thương vong. - Đại đương gia, phải làm sao bây giờ? - Đại tỷ, làm sao đây ạ? - Mau bỏ chạy... Trong lúc nhất thời, lòng người hoang mang tột độ. - Sợ cái gì! Cảnh sát còn chưa tới nơi, chúng ta đã tự rối loạn đội hình rồi! Mặc dù trong lòng Mục Ngọc Giao cũng có chút lo lắng, nhưng vẫn tỏ ra vô cùng trấn tĩnh: - Lúc này bỏ chạy không phải là cách. Cảnh sát chắc chắn đã chốt chặn các lối ra, bến tàu cũng đã bố trí mai phục. Các ngươi mà bỏ chạy, đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới! - Ta đồng tình với suy nghĩ của cháu gái! Triệu Tam gia nói: - Lúc này, càng phải trấn tĩnh. Nhiều năm như vậy, Tam Giang đường đã trải qua biết bao sóng to gió lớn. Hơn nữa hai năm qua chúng ta đã triển khai nhiều hoạt động làm ăn đứng đắn, cũng giảm thiểu những hoạt động buôn bán nhạy cảm.
Nội dung biên dịch này thuộc bản quyền của truyen.free.