[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 589: Nữ bộc. (2)
- Ngươi… cái đồ khốn…
Lý Nghệ Cơ vốn định mắng Tùy Qua là đồ khốn kiếp, nhưng chợt nhận ra tình thế hiện tại không mấy khả quan, việc lăng mạ Tùy Qua lúc này chỉ càng thêm bất lợi.
- Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt.
Tùy Qua lại cười nói:
- Ngươi nguyện ý làm một nữ nhân biết điều, hay muốn trở thành một kẻ bị hành hạ đến chết?
Lý Nghệ Cơ cuối cùng đành phải khuất phục.
- Nhớ kỹ, sau này ngươi chính là nữ bộc của ta.
Tùy Qua nói:
- Ngươi có biết nữ bộc là gì không? Ngươi chẳng phải luôn tự xưng là hậu duệ Vu tộc với huyết thống cao quý sao? Giờ ta sẽ cho ngươi biết, sự phân chia cao quý hay hèn mọn không nằm ở huyết thống, mà ở nắm đấm này!
- Ngươi… Ta không cho phép ngươi vũ nhục hậu duệ Vu tộc vĩ đại của chúng ta!
Lý Nghệ Cơ cả giận nói.
- Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu.
Tùy Qua đáp:
- Chẳng lẽ ngươi muốn từ thân phận nữ bộc biến thành nữ nô lệ sao?
Lý Nghệ Cơ rốt cuộc trầm mặc.
Tùy Qua không nói gì thêm, rời khỏi căn phòng, rồi cho gọi Ngưu Duyên Tranh và Tống Văn Hiên vào.
- Sau này, nữ nhân Vu tộc này chính là nữ bộc của ta.
Tùy Qua chỉ Lý Nghệ Cơ đang đứng bên cạnh.
Tống Văn Hiên và Ngưu Duyên Tranh thoáng kinh ngạc, sau đó đồng thanh nói:
- Chúc mừng Tùy tiên sinh, có thêm một trợ lực!
- Trợ lực?
Tùy Qua cười nhạt:
- Có phải trợ lực hay không thì khó mà nói. Nữ nhân này, là kẻ mang phản cốt.
Sau đó, Tùy Qua quay sang Lý Nghệ Cơ, nói:
- Hai người n��y cũng là thuộc hạ của ta.
- Ta là người hầu của Tùy tiên sinh.
Tống Văn Hiên vội vàng nói, lộ rõ vẻ rất khiêm tốn.
Lý Nghệ Cơ hơi kinh ngạc, mặc dù nàng thật sự có chút cuồng vọng, nhưng cũng biết địa vị của cao thủ Tiên Thiên kỳ trong giới người tu võ. Tống Văn Hiên lại cam tâm tình nguyện làm nô bộc, điều đó chứng tỏ Tùy Qua quả thực không hề tầm thường. Đối với thân phận nữ bộc của mình, Lý Nghệ Cơ cũng dần chấp nhận được phần nào. Chỉ có điều, nhìn thấy ánh mắt đắc ý của tiểu tử Tùy Qua, Lý Nghệ Cơ cảm thấy rất căm phẫn, nhất là tên tiểu tử này, luôn cười híp mắt với nàng nhưng thủ đoạn lại tàn nhẫn vô cùng, hoàn toàn không màng đến vẻ đẹp của nàng, cũng chẳng có chút phong thái thương hoa tiếc ngọc nào, đúng là một tên hổ mặt cười!
Tùy Qua cười nói, vẻ mặt thân thiện:
- Tống lão khiêm nhường quá rồi. Người của Tam Giang Đường xem ra chẳng biết thức thời là gì. Cái tên Phương Thiểu Văn kia, lại dám tìm người đến báo thù ta. Nhưng thằng nhóc này cũng không phải dạng vừa, lại có thể tìm được hai dị năng giả.
- Tùy tiên sinh cứ yên tâm, ta sẽ đích thân đến Minh Phủ, lấy mạng Phương Thiểu Văn.
Tống Văn Hiên hung hăng nói.
- Còn ta sẽ đi san bằng Tam Giang Đường!
Ngưu Duyên Tranh cũng vội vàng nói.
- Không vội, để ta gọi điện thoại trước.
Tùy Qua nói, bấm số điện thoại của Triệu Tam gia:
- Triệu Tam gia, lần trước tôi nhờ ông cảnh cáo thằng nhóc Phương Thiểu Văn, xem ra chẳng ăn thua gì.
- Thằng Thiểu Văn… Cái thằng nhóc ranh này lại làm gì nữa? Chẳng lẽ nó lại dám đến gây phiền phức cho cậu sao, cái tên hỗn xược này!
- Không, nó không tìm tôi gây phiền toái, mà là tìm người đến lấy mạng tôi.
Tùy Qua nói:
- Năm trăm ngàn! Hai sát thủ dị năng giả. Xem ra thằng nhóc này quả thực cũng có chút mánh khóe, ngay cả sát thủ dị năng giả cũng có thể tìm được.
- Cái gì? Dị năng giả?
Triệu Tam gia nói:
- Thằng Thiểu Văn, làm sao nó có thể liên lạc được với dị năng giả chứ, có phải cậu hiểu lầm không? Người tu võ như chúng ta luôn có ranh giới rõ ràng với các dị năng giả này mà.
- Không.
Tùy Qua nói:
- Xem ra tiểu tử Phương Thiểu Văn cũng rất am hiểu tà môn ma đạo. Nhưng, lần này hắn chết chắc.
- Tùy huynh đệ… Đừng.
Triệu Tam gia vội vàng khuyên nhủ:
- Thằng Thiểu Văn còn trẻ người non dạ, mới hành động hồ đồ như vậy. Tôi sẽ lập tức gọi đại ca đưa nó đến đây nhận lỗi với Tùy huynh đệ, cậu cũng đừng chấp nhặt với nó…
- Triệu Tam gia.
Tùy Qua thở dài nói:
- Tôi gọi điện cho ông, là vì tôi coi ông như bằng hữu. Còn về Phương Thiểu Văn, tôi đã cho hắn cơ hội rồi, nhưng hắn không biết quý trọng, vậy thì đừng trách tôi.
- Tùy huynh đệ đừng… Cậu chờ một chút… Tôi sẽ gọi điện cho đại ca, cậu đừng gác máy.
Triệu Tam gia vội kêu lên, đúng lúc này đại ca Phương Đông Trạch của ông ta gọi điện đến.
Chỉ chốc lát sau, giọng Triệu Tam gia lại vang lên, đầy vẻ hoảng sợ và bàng hoàng:
- Tùy huynh đệ… Thằng Thiểu Văn hắn… bị đánh chết rồi!
- Chết rồi?
Tùy Qua kinh ngạc nói:
- Trùng hợp vậy sao?
Quả đúng là vậy, Tùy Qua đang định sai Tống Văn Hiên hoặc Ngưu Duyên Tranh đi bắt Phương Thiểu Văn, không ngờ hắn còn chưa ra tay thì Phương Thiểu Văn đã mất mạng.
Chẳng lẽ, đây chính là người xấu gặp ác báo?
Nhưng, Tùy Qua lại không cảm thấy may mắn, bởi vì cái chết của Phương Thiểu Văn vô cùng bất hợp lý.
Quả nhiên, Triệu Tam gia lại nói:
- Đại ca tôi đã đổ hết trách nhiệm này lên đầu cậu.
- Lên đầu tôi?
Tùy Qua cười nói:
- Tôi không ra tay, không ngờ đại ca ông lại đổ hết trách nhiệm này lên đầu tôi. Cũng tốt thôi, dù sao thì người khác không ra tay, tôi cũng sẽ tự mình làm. Như vậy đi, ông cứ nói với đại ca mình rằng Phương Thiểu Văn chính là ác giả ác báo, chết đáng đời. Còn về đại ca ông, nếu hắn muốn tìm tôi báo thù, đó chính là không phân biệt phải trái, tôi sẽ không nương tay giết chết hắn!
- Tùy huynh đệ… Haiz… Chuyện đến nước này, tôi cũng không biết phải nói sao nữa.
Triệu Tam gia thở dài nói:
- Tôi biết cậu không giết thằng Thiểu Văn, nhưng tôi không có cách nào khuyên nhủ đại ca, hắn nhất định sẽ trả thù cậu, hơn nữa còn không tiếc bất kỳ thủ đoạn nào. Tóm lại, Tùy huynh đệ, cậu nhất định phải c���n thận, nếu đại ca tôi quả thực tàn nhẫn thì cũng không dễ đối phó đâu. Con trai cả của hắn cũng là một nhân vật ghê gớm.
- Cảm ơn Tam gia nhắc nhở.
Tùy Qua nói:
- Nhưng, tôi mong rằng ông sẽ không nhúng tay vào chuyện này.
- Chuyện này, tôi thật sự không muốn can dự.
Triệu Tam gia nói:
- Ba vị đường chủ của Tam Giang Đường chúng tôi vốn thân thiết như huynh đệ. Chỉ có điều, sau này xảy ra biến cố khiến anh em ly tán, tuy tôi vẫn gọi hắn một tiếng đại ca, nhưng cũng chỉ còn là danh nghĩa, tình nghĩa huynh đệ đã sớm chẳng còn… Tóm lại, cậu phải cẩn thận, có thể bỏ qua cho ai thì nên tạm bỏ qua.
Tùy Qua "ừm" một tiếng, nhưng không hề đồng ý với Triệu Tam gia. Tùy Qua không phải là người không chịu buông tha cho người khác, nhưng nếu đối phương đã quyết đổ mối hận mất con lên đầu hắn, hung hăng tìm đến báo thù, thì làm sao có thể bỏ qua được?
- Tống Văn Hiên, ông hãy gọi Tống Thiên Húc lập tức tới huyện Hoàng Bình, phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho người nhà của ta. Ngoài ra, ta cũng muốn ông âm thầm bảo vệ Lam Lan.
Xin vui lòng không sao chép tác phẩm này mà không có sự đồng ý của truyen.free.