[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 581: Hủy bỏ. (2)
Nghe lời này, Lam Văn Cẩm chỉ còn biết lắc đầu, thầm nghĩ Vương Hào quả thật quá đơn thuần. Nếu đối phương đã dám điều động quân đội, chắc chắn đã sớm có lệnh điều động hợp pháp, thậm chí còn tìm được lý do chính đáng để chiếm giữ mảnh đất này.
Quả nhiên, vị sĩ quan bên cạnh Đường Vũ Khê lập tức lấy ra một văn bản quân đội, nghiêm túc nói:
– Mảnh đất này đã được phê chuẩn là “địa điểm hạng mục nghiên cứu quốc phòng trọng điểm”, trực tiếp do quân đội quản lý, không thuộc quyền hạn của chính quyền địa phương. Ngay từ hôm nay sẽ thực hiện quản lý quân sự hóa, bất kỳ ai tự tiện xâm nhập sẽ bị xét xử theo tội danh do thám bí mật quân sự. Tình tiết nghiêm trọng, có thể bị bắn hạ tại chỗ!
Vương Hào thấy đối phương đưa ra văn bản, thoáng cái trợn tròn mắt.
Lúc này, Vương Hào mới chợt nhận ra, dù là so về thế lực hay dùng thủ đoạn, hắn cũng không phải đối thủ của đối phương.
Nhưng nhìn bộ dạng đắc ý của Tùy Qua, Vương Hào đột nhiên cắn răng nói:
– Mẹ kiếp! Ta đúng là thua các người rồi, nhưng muốn ta xin lỗi hắn, thì không có cửa đâu!
Nói xong, Vương Hào xoay người rời đi.
Đường Vũ Khê và Tùy Qua cũng không lên tiếng.
Thật ra, lời xin lỗi đó chỉ là một lối thoát cho Vương Hào, Tùy Qua và Đường Vũ Khê đều hiểu rõ, dù Vương Hào có nói lời xin lỗi, cũng chẳng phải xuất phát từ thật tâm. Chẳng qua, dù sao mọi người đều là người có địa vị, cũng nên giữ lại cho nhau chút thể diện mà thôi.
Nào ngờ, Vương Hào lại chẳng biết xấu hổ, nói xong liền bỏ đi.
Thật ra, kết quả này chẳng ảnh hưởng gì đến Tùy Qua. Mục đích của hắn đã đạt được, mảnh đất đã nằm gọn trong tay. Hơn nữa, lại còn được hợp pháp hóa hoàn toàn. Bởi vì hiện tại mảnh đất này đã thuộc về quốc phòng, cho dù là cấp cao của tỉnh Minh Hải cũng không thể giở trò thu hồi lại.
Về phần Vương Hào, xin lỗi hay không cũng chẳng sao, dù sao Tùy Qua căn bản không thèm để mắt đến hắn.
Chỉ có Lam Văn Cẩm là cảm thấy tình cảnh này có chút lúng túng.
Lam Văn Cẩm thầm thở dài một tiếng, trong lòng hoàn toàn xóa bỏ ấn tượng tốt đẹp về Vương Hào, sau đó dùng nụ cười thân thiện nói với Đường Vũ Khê:
– Đường tiểu thư, thằng bé Vương Hào này tính tình nó vốn vậy, cô là người lớn, đừng chấp nhặt với nó làm gì.
Đường Vũ Khê cười ngọt ngào, nói:
– Lam thúc thúc quá lời rồi, tôi làm gì có phong độ cao thượng đến mức không chấp nhặt với người khác chứ.
Lam Văn Cẩm nghe ra giọng Đường Vũ Khê có v��� không vui, nhưng hắn không thể ép Vương Hào quay lại xin lỗi, đành nói:
– Đường tiểu thư, khi về tôi nhất định sẽ thưa chuyện với Vương tỉnh trưởng, yêu cầu ông ấy quản thúc thằng nhóc Vương Hào này.
– Được rồi.
Đường Vũ Khê nói:
– Chỉ cần sau này Lam thúc thúc đừng để Vương Hào tìm chúng tôi gây phiền phức là tốt rồi.
– Hắn dám!
Lam Văn Cẩm vỗ ngực nói:
– Yên tâm đi, Lam thúc thúc bảo đảm, sau này nơi này tuyệt đối sẽ không có người tới quấy rối.
– Lam thúc thúc nói vậy là quá đề cao cháu rồi. Lam thúc thúc, chuyện này đã làm phiền ngài quá nhiều.
– Không phiền, không phiền.
Lam Văn Cẩm cảm thấy Đường Vũ Khê nói chuyện rất có chừng mực:
– Sau này ở tỉnh Minh Hải có việc gì cần Lam thúc thúc hỗ trợ, chỉ cần không trái nguyên tắc, cháu cứ việc mở lời, Lam thúc thúc nhất định sẽ làm cho cháu.
Mặc dù ấn tượng của Tùy Qua về Lam Văn Cẩm không mấy tốt đẹp, nhưng hắn không thể không thừa nhận, công phu nịnh nọt của Lam Văn Cẩm đã đạt đến mức xuất thần nhập hóa.
Sau khi Lam Văn Cẩm nói mấy lời khách sáo với Đường Vũ Khê, liền chuẩn bị rời đi.
Quách Minh Phong lúng túng muốn chết, thật sự không biết phải đối mặt với Tùy Qua ra sao. Thế nên, khi Quách Minh Phong định đi theo Lam Văn Cẩm, thì lại nghe thấy ông ta nói:
– Quách thị trưởng, hiện giờ anh là người đứng đầu thành phố Đông Giang. Tôi đã bày tỏ thái độ rồi, lẽ nào anh cũng không nên thể hiện thái độ của mình sao?
Quách Minh Phong là một người biết ăn nói.
Đây là kiến thức cơ bản của một vị quan viên.
Nhưng lúc này, Quách Minh Phong đối mặt với Tùy Qua và Đường Vũ Khê, lại không biết nên “tỏ thái độ” ra sao.
Quách Minh Phong biết, hắn đã hoàn toàn đắc tội với hai người này rồi. Hiện tại, dù có tỏ thái độ thế nào e rằng cũng vô ích.
Nhưng, Lam Văn Cẩm đã lên tiếng, Quách Minh Phong đương nhiên không thể nào giả câm giả điếc được.
Cho nên, Quách Minh Phong ho khan hai tiếng, nói:
– Tùy tiên sinh, Đường tiểu thư... Tôi... tôi thật sự xin lỗi. Tôi đúng là có mắt không thấy thái sơn. Tùy tiên sinh, tôi xin rút lại tất cả những lời nói và hành động ngu xuẩn trước đây, và chính thức gửi lời xin lỗi đến hai vị.
Thái độ của Quách Minh Phong đã hạ thấp hết mức.
Nhìn bề ngoài, thái độ này đã vô cùng thành khẩn rồi.
Nhưng, Tùy Qua đồng học là người không dễ dàng bỏ qua cho bất cứ ai, hắn hoàn toàn không có ý định thông cảm cho Quách Minh Phong, liền cười nói:
– Quách thị trưởng, tôi nhớ lúc trước anh không phải nói như vậy.
Lam Văn Cẩm vừa nghe, liền biết giữa Quách Minh Phong và Tùy Qua đã kết thù kết oán.
Dĩ nhiên, Lam Văn Cẩm sẽ không vì Quách Minh Phong mà gây mâu thuẫn với người của Đường gia, cũng chẳng định nói giúp cho Quách Minh Phong, ngược lại còn dùng giọng phê bình nói với hắn:
– Quách thị trưởng, lẽ nào tôi chưa từng nói với anh sao? Thằng nhóc Vương Hào, còn trẻ người non dạ, nhất thời bốc đồng làm ra chuyện như vậy thì còn có thể thông cảm được. Nhưng còn anh, đường đường là một thị trưởng, người đứng đầu thành phố Đông Giang, sao lại hành xử thiếu suy nghĩ như thế? Chưa kể đến thân phận của Đường tiểu thư, cho dù là một thương nhân bình thư��ng đến Đông Giang các anh gây dựng sự nghiệp, thì cũng phải được tạo điều kiện kinh doanh thuận lợi chứ? Kết quả anh xem anh đã làm ra chuyện gì, không hỏi rõ trắng đen, đã vội vàng chèn ép người ta...
Quách Minh Phong âm thầm kêu khổ, trong lòng thầm nghĩ, việc hắn ra mặt lấy đất cho Vương Hào chẳng phải là do Lam phó tỉnh trưởng chủ ý, thậm chí còn đặc biệt gọi điện thoại nhắc nhở hay sao? Vậy mà giờ đây, ông ta trở mặt còn nhanh hơn lật sách.
Chẳng qua, Quách Minh Phong nào dám phản bác Lam Văn Cẩm, đành phải kiên nhẫn nghe lời giáo huấn.
– Vâng, quả thật là mắt tôi không tinh tường, tôi nhất định sẽ làm bản kiểm điểm gửi lên tổ chức.
Quách Minh Phong nói.
– Ừ, đích xác là phải kiểm điểm thật sâu sắc mới được!
Lam Văn Cẩm cố ý nhấn mạnh hai chữ “sâu sắc”, nghe thấy vậy, Quách Minh Phong đã cảm thấy trời đất quay cuồng, linh cảm những ngày tháng làm lãnh đạo thành phố Đông Giang của hắn sắp chấm dứt rồi.
Sau khi Lam Văn Cẩm rời đi, Quách Minh Phong trầm ngâm một lát, rồi quay trở lại, định bụng nói chuyện với Tùy Qua.
Chỉ có người buộc mới gỡ được nút thắt, Quách Minh Phong cảm thấy nếu muốn Đường đại tiểu thư tha thứ cho mình, e rằng chỉ có thể cúi đầu trước Tùy Qua.
Chỉ có điều, khi Quách Minh Phong quay lại, Tùy Qua và Đường Vũ Khê đã vào bên trong khu vực cấm để “thị sát” hạng mục xây dựng rồi, còn Quách Minh Phong thì bị các binh sĩ bên ngoài khu vực phong tỏa chặn lại.
Bản dịch này, cùng mọi quyền sở hữu, thuộc về truyen.free.