Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 58: Thần phục

Theo như Tùy Qua suy đoán, để vết thương trên người Sơn Hùng lành hẳn sẽ phải mất ít nhất mười ngày nửa tháng. Thế nhưng giờ đây, có lẽ chỉ cần thêm ba ngày nữa là Sơn Hùng sẽ hoàn toàn bình phục.

– Hoàn toàn nhờ vào thuốc dán của ngài. Sơn Hùng nói với Tùy Qua. Đây là lần đầu tiên, ngoài cha mẹ, hắn gọi một người khác là "ngài" đầy tôn kính.

– Thuốc dán của tôi? Tùy Qua hơi ngạc nhiên, tự hỏi mình đã đưa thuốc dán cho Sơn Hùng lúc nào chứ?

– Tùy tiên sinh, nếu ngài không bận, chúng ta có thể tìm một nơi để nói chuyện được không? "Mắt kiếng" đứng bên cạnh, thành khẩn nói tiếp: – Xin ngài yên tâm, chúng tôi không hề có ác ý. Những gì mạo phạm trước đây, kính mong ngài rộng lòng tha thứ.

Chuyện này quả thực quá đỗi kỳ lạ. Tại sao chỉ sau một đêm, Sơn Hùng cùng đám thủ hạ vốn kiêu ngạo tàn nhẫn lại trở nên thành thật và phục tùng đến vậy?

– Chẳng lẽ, khí chất bá vương mình tỏa ra hôm qua đã hoàn toàn dọa sợ bọn chúng? Tùy Qua tự lẩm bẩm, có chút tự mãn.

Chần chừ một lát, Tùy Qua gật đầu nói: – Phía trước có một quán trà, cảnh trí cũng không tồi. Tùy Qua tự mình chọn địa điểm, cũng không lo ngại đám người Sơn Hùng sẽ mai phục sẵn ở đó. Cẩn tắc vô áy náy, đạo lý này Tùy Qua hiểu rất rõ.

"Mắt kiếng" nhanh chóng chọn một căn phòng riêng trong quán trà. Chẳng mấy chốc, cô bé pha trà đã mang đến một bình trà thơm ngát. "Mắt kiếng" đưa mắt ra hiệu, bảo cô bé pha trà rời đi.

Sơn Hùng đứng dậy, tiến lên một bước, dùng bàn tay trái không bị băng bó rót một chén trà. Sau đó, hắn nâng chén trà bằng cả hai tay, khom người đưa về phía Tùy Qua và nói: – Tùy huynh đệ, ngày hôm qua Sơn Hùng tôi quả thực có mắt không tròng, đã mạo phạm đến huynh đệ, có gì đắc tội, xin huynh đệ rộng lòng bỏ qua!

Tùy Qua không khỏi ngỡ ngàng, nhưng chưa vội nhận lấy chén trà Sơn Hùng đưa tới. Thay vào đó, hắn quay sang hỏi "Mắt kiếng": – Tôi có chút tò mò, tại sao anh lại gia nhập Cuồng Hùng bang?

"Mắt kiếng" dùng ngón tay đẩy gọng kính trên sống mũi lên, đáp: – Tôi thiếu Sơn Hùng đại ca một mạng.

– Ba năm trước, tôi và bạn gái cùng tốt nghiệp Đông Đại, cùng xin vào làm việc tại một công ty Hàn Quốc, ấp ủ ước mơ mua nhà, kết hôn, sinh con.

– Ba tháng sau. Một ngày nọ, bạn gái tôi trở về rất muộn, vẻ mặt thất thần. Tôi gặng hỏi mãi mới biết cô ấy bị một tên quản lý người Hàn Quốc gọi đi tiếp khách, sau khi say rượu thì bị hắn cưỡng hiếp.

– Tôi muốn báo cảnh sát, nhưng cô ấy bảo không có chứng cứ thì vô ích. Thế nên, tôi hạ quyết tâm phải trả thù tên khốn kiếp đó, dày công bày ra một cục diện để dày vò hắn đến chết! Tôi và cô ấy đã thiết kế một cái bẫy vô cùng kín kẽ, đủ để khiến hắn thân bại danh liệt, phải vào tù.

– Nhưng tôi không ngờ, kẻ rơi vào cái bẫy đó không phải là hắn, mà lại là tôi. Người phụ nữ kia hóa ra đã sớm cấu kết với tên khốn kiếp đó. Tôi nhận thấy có điều gì đó không ổn nên đã kịp thời bỏ trốn trước khi cảnh sát ập đến, nhưng trên đầu vẫn mang tội danh tội phạm kinh tế.

– Con đàn bà đó biết tôi trú ngụ ở đâu, nên ban đêm đã tìm hai sát thủ đến lấy mạng tôi. Nếu như không phải Sơn Hùng đại ca ra tay tương trợ, tôi đã chết trong tay ả đàn bà đó rồi. Bởi vậy, cái mạng này của tôi, chính là thuộc về Sơn Hùng đại ca.

"Mắt kiếng" dùng giọng điệu bình thản, kể lại câu chuyện cũ, kể lại kinh nghiệm "sa chân" của bản thân. Cứ như thể hắn đang thuật lại câu chuyện của một người nào đó, không hề liên quan đến chính mình.

– Kết cục của người phụ nữ đó và tên kia ra sao? Tùy Qua hỏi, đoạn nói thêm: – Nếu anh bằng lòng, hãy kể tiếp phần sau cho tôi nghe.

– Người phụ nữ đó, tôi đã đẩy lên một chiếc thuyền buôn lậu, đến một quốc gia nhỏ ở Châu Phi, nơi thậm chí còn chưa thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc. "Mắt kiếng" đáp: – Còn về phần tên kia, hắn đã làm nhục người phụ nữ của tôi, cho nên... tôi cũng "làm thịt" lại hắn.

– Anh cưỡng hiếp hắn sao? Dù Tùy Qua vốn rất trấn tĩnh, cũng bị lời nói của "Mắt kiếng" làm cho giật mình.

– Đừng hiểu lầm, là tôi dùng đèn pin... đâm hắn. "Mắt kiếng" cười gian tà, nói tiếp: – Hắn không biết cảm giác "sảng khoái" đến mức đó, kêu la thảm thiết đến sùi bọt mép.

Sau khi nghe xong chuyện cũ của "Mắt kiếng", Tùy Qua chuyển ánh mắt sang Sơn Hùng. Lúc này, Sơn Hùng vẫn khom người, bưng trà, trong đôi mắt hoàn toàn không hề lộ vẻ bất mãn hay sát khí.

Tùy Qua không khỏi có chút ngạc nhiên: một kẻ điên cuồng như Sơn Hùng, làm sao có thể đột nhiên trở nên phục tùng ngoan ngoãn đến thế? Không thể phủ nhận, cái cuốc trong tay Tùy Qua hôm qua đã gieo rắc nỗi khiếp sợ tột độ cho đám người Sơn Hùng. Thế nhưng, Sơn Hùng là ai? Hắn xuất thân là một quyền thủ "hắc đạo", kiêu căng bất kham, thủ đoạn tàn độc. Một người như vậy, dù có muốn thu phục, tuyệt đối cũng không dễ dàng đến thế. Do đó, Tùy Qua cố ý thử dò xét.

Tùy Qua cố ý không nhận chén trà Sơn Hùng đưa tới mà hỏi thăm chuyện cũ của "Mắt kiếng", chính là để xem phản ứng của Sơn Hùng. Thế nhưng, Sơn Hùng dù bị Tùy Qua "ghẻ lạnh" lại không hề lộ nửa điểm bất mãn, điều này chỉ có thể nói lên một vấn đề: hoặc là Sơn Hùng có tâm cơ quá sâu, hoặc là hắn đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Một người như Sơn Hùng, hiển nhiên không thể nào là kẻ có tâm cơ sâu sắc. Như vậy, chỉ có thể là hắn đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Có điều Tùy Qua vẫn không hiểu, rốt cuộc mình đã làm gì mà khiến hắn phải tâm phục khẩu phục đến thế?

Tùy Qua đưa tay nhận lấy chén trà Sơn Hùng đưa tới, uống cạn một hơi rồi nói: – Hùng ca, anh đã hạ mình như thế, chuyện cũ coi như bỏ qua. Thế nhưng, tôi có chút tò mò, với tính cách và thủ đoạn của anh, tại sao anh có thể dễ dàng cúi đầu trước tôi đến vậy?

Trong mắt Sơn Hùng thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, hắn thành khẩn nói: – Mặc dù Sơn Hùng tôi làm không ít chuyện xấu, nhưng ở nhà trọng chữ hiếu, ra ngoài trọng chữ nghĩa.

– Có thể biết hiếu thuận đạo nghĩa, coi như là một nam tử hán chân chính. Tùy Qua nói, vẻ mặt nghiêm nghị. Theo Tùy Qua thấy, chỉ cần có thể làm đư���c một trong những điều trung hiếu lễ nghĩa, ít nhất cũng có thể xem là người.

– Đàn ông thì phải biết nghĩa khí. Cho nên, ngày hôm qua Sơn Hùng ra tay với ngài, thật đúng là khốn nạn! Sơn Hùng nói.

– Hùng ca, tôi tự hỏi không biết mình có ân tình gì với anh sao? Tùy Qua nói, hàm ý vô công bất thụ lộc.

– Tùy huynh đệ, còn nhớ hôm qua ở trạm xe buýt ngài đã cứu một vị lão thái thái chứ? Sơn Hùng hỏi.

– Vị Quách lão thái thái đó có liên quan gì đến anh? Tùy Qua lờ mờ đoán ra điều gì đó.

– Bà ấy là mẹ tôi. Sơn Hùng ngượng ngùng nói: – Tùy huynh đệ, ngài là ân nhân của mẹ tôi, cũng chính là ân nhân của tôi. Vậy mà tôi lại còn dẫn người đến đối phó với ngài, tôi đúng là không biết liêm sỉ! Huống hồ, mặc dù hôm qua Tùy huynh đệ thắng tôi, nhưng lại không ra tay độc ác với bọn tôi, xem như trong lòng vẫn còn nhân nghĩa, hạ thủ lưu tình. Bởi vậy, nếu Tùy huynh đệ ngài không chê, từ nay về sau, Sơn Hùng này nguyện đi theo ngài, nghe ngài sai khiến!

– Đợi một chút… Tùy Qua vội vàng đứng lên nói: – Nguyên nhân thì cuối cùng tôi cũng đã hiểu rồi. Nhưng Hùng ca đừng bận tâm, tôi nói thật, tôi không có ý định lăn lộn giang hồ.

Thật vậy, Tùy Qua căn bản chưa từng nghĩ sẽ lăn lộn trên chốn này. Trong tay có Thần Nông tiên thảo bí quyết, chuyện ăn sung mặc sướng, chẳng màng thế sự chỉ là vấn đề sớm muộn, cần gì phải đi lăn lộn làm gì nữa chứ.

Bản văn này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free, mọi hành vi sao chép không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free