[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 577: Xung đột bắt đầu.
Không ngờ tên lưu manh như ngươi, cũng đòi hiểu pháp luật.
Thái Minh Viễn khinh thường nói:
- Ngươi mà dám đối đầu với cảnh sát chúng ta, chẳng khác nào châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình!
- Thái Minh Viễn, ngươi đừng có lớn lối nữa.
Sơn Hùng quát lên:
- Thời xưa, khi hai quân giao chiến, người ta đều trọng binh đối binh, tướng đối tướng. Nghe nói trước kia ngươi cũng từng luyện công phu, sao nào, có dám so tài vài chiêu với Sơn Hùng này không? Nếu ta thua, ta lập tức dẫn anh em thủ hạ cút khỏi đây. Còn nếu ngươi thua, ngươi cũng phải dẫn anh em của mình cuốn gói khỏi đây!
Bọn tiểu đệ của Sơn Hùng nghe thấy vậy, nhất thời ồn ào.
Thái Minh Viễn quả thực trước đây từng luyện công phu, nhưng đó đã là chuyện từ nhiều năm về trước. Từ khi lên làm quan, Thái Minh Viễn làm gì còn thời gian mà luyện công phu. Hắn chỉ chuyên tâm luyện công phu uống rượu và công phu nịnh bợ.
Thái Minh Viễn tự biết công phu của mình chẳng ra gì, huống hồ nào hắn có thể tự hạ thấp giá trị mà so tài với một tên lưu manh như Sơn Hùng. Bèn giương oai quan cách, nói:
- Sơn Hùng! Ta nói cho ngươi biết, hôm nay chúng ta đến đây theo đúng văn bản thu hồi mảnh đất này. Nếu các ngươi không chịu rời đi, lát nữa chúng ta sẽ buộc phải có hành động mạnh tay.
- Hư...
- Đồ nhát gan!
Bọn tiểu đệ của Sơn Hùng thấy Thái Minh Viễn không dám giao đấu với lão đại, lại càng ồn ào chế giễu.
Thái Minh Viễn tức đến xanh mét mặt mày, phất tay ra hiệu cho đám cảnh sát và đội viên trật tự đô thị chuẩn bị liên hợp chấp pháp.
- Này!
Đúng vào lúc này, trong đội ngũ lưu manh của Sơn Hùng, bỗng vang lên một tiếng gầm lớn.
Tiếng gầm này giống như sấm sét giữa trời quang, khiến đất rung núi chuyển, màng nhĩ đau nhức.
Rắc! Rắc! Rắc! Rắc!
Nơi sóng âm quét đến, đèn báo hiệu trên xe cảnh sát đều nổ tung.
Đám cảnh sát và đội viên trật tự đô thị cũng bị thanh âm này chấn động mạnh, đều lập tức khựng lại.
Thái Minh Viễn càng thêm hoảng loạn, vội vàng nấp phía sau một chiếc xe cảnh sát, gào lên:
- Chuyện gì vậy, mau tới bảo vệ lão tử!
Tương truyền, thời Tam Quốc, khi Trương Phi gầm một tiếng trên cầu Trường Bản, đã khiến mười vạn đại quân Tào Tháo phải khiếp sợ mà lui bước.
Dù lời đồn này có phần khoa trương, nhưng một Tiên Thiên cao thủ nổi giận gầm lên một tiếng, uy hiếp cả trăm người, vẫn hoàn toàn có thể xảy ra.
"Tiếng gầm" của Ngưu Duyên Tranh nhất thời khiến thuộc hạ của Thái Minh Viễn kinh hãi đến thất thần.
Lúc này, Ngưu Duyên Tranh uy phong lẫm liệt đứng sừng sững trước mặt mọi người, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn đám cảnh sát, nói:
- Giờ đây đám nha dịch này, sao lại chẳng có chút công phu nào vậy chứ. Lão tử mới gầm một tiếng thôi, chúng đã sợ đến tè ra quần, đúng là một lũ phế vật!
- Lão gia tử, đây chẳng phải là do ngài có công phu cái thế sao.
Sơn Hùng tâng bốc nói, được tâng bốc một Tiên Thiên cao thủ, đây cũng là chuyện nở mày nở mặt lắm rồi.
- Ôi dào, đám phế vật này, nếu cứ theo tính tình của lão phu ngày trước, đã sớm trực tiếp giết quách chúng rồi.
Ngưu Duyên Tranh hơi đắc ý nói:
- Chẳng hiểu Tùy tiên sinh nghĩ thế nào, lại muốn đàm phán với cái lũ phế vật này. Nắm đấm của ai cứng hơn, mảnh đất này sẽ thuộc về kẻ đó, chuyện này còn cần gì phải đàm phán?
- Ngài nói chí phải. Nhưng, lão bản đã phân phó như thế, chúng ta cứ làm theo thôi.
Sơn Hùng vẫn lo Ngưu Duyên Tranh sẽ đại khai sát giới. Chỉ bằng thực lực của lão ta, sợ rằng muốn giết sạch hơn hai trăm người ở đây cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Lúc này, Thái Minh Viễn cũng đã dần lấy lại bình tĩnh sau cơn hoảng sợ tột độ, liền mắng đám cảnh sát đang bị dọa cho khiếp vía:
- Cái lũ vô dụng này! Mau đuổi cổ đám lưu manh côn đồ đó cút khỏi đây!
Két!
Lúc này, Tùy Qua và Đường Vũ Khê đã lái xe tiến vào hiện trường.
Hai cảnh sát thấy thế, lập tức tiến tới, quát lớn vào Đường Vũ Khê và Tùy Qua:
- Cảnh sát và đội viên trật tự đô thị liên hợp chấp pháp, ai không phận sự thì cấm vào!
Vừa dứt lời, hai cảnh sát vừa tiến tới, định cưỡng chế Tùy Qua và Đường Vũ Khê.
Ầm! Ầm!
Ngay lúc đó, hai luồng Tiên Thiên chân khí vô hình quét tới, hai tên cảnh sát lập tức bị hất văng xa mấy mét.
Ngưu Duyên Tranh tiến lên nịnh nọt, nói với Tùy Qua:
- Tùy tiên sinh, chỉ là chút chuyện nhỏ, cần gì ngài phải tự mình đến đây?
- Ta chỉ tới xem trò vui thôi.
Tùy Qua bình thản nói.
Thái Minh Viễn thấy lão già Ngưu Duyên Tranh đánh văng hai tên cảnh sát, mặc dù không hiểu Ngưu Duyên Tranh đã làm cách nào, nhưng thẹn quá hóa giận, nói với Ngưu Duyên Tranh:
- Lão già này, lại dám dùng bạo lực chống đối pháp luật. Còng nó lại cho ta!
Mấy cảnh sát vội vàng vọt tới phía Ngưu Duyên Tranh.
Cạch!
Chẳng ai ngờ, Ngưu Duyên Tranh lại dễ dàng để còng tay khóa lấy.
Nhưng, lão già Ngưu Duyên Tranh chẳng hề sợ hãi chút nào, chỉ tò mò nói:
- Đây chính là xiềng xích hiện đại này sao? Mẹ kiếp, thứ lá sắt mỏng manh thế này, khóa mèo khóa chó còn không được, mà đòi khóa người?
Sau đó, chỉ nghe "cách" một tiếng, còng tay trên tay Ngưu Duyên Tranh đã đứt rời.
Thái Minh Viễn thấy thế, lại càng thẹn quá hóa giận, nói với phó cục trưởng bên cạnh:
- Người của đại đội chống bạo động đâu? Sao vẫn chưa tới? Mẹ kiếp, mau kêu đại đội chống bạo động xông lên cho ta, bắt hết sạch!
Tùy Qua nói với Đường Vũ Khê:
- Đại cữu ca sao vẫn chưa có động thái gì? Đại đội chống bạo động của người ta cũng đã được điều động rồi.
Quả đúng như vậy, lúc này, mười mấy cảnh sát chống bạo động mặc chế phục đen, tay cầm gậy, tấm chắn, vũ trang đầy đủ rốt cuộc đã xuất hiện.
Cảnh sát chống bạo động, dù số lượng chỉ vài chục người, nhưng đều đã trải qua thử thách chính trị và rèn luyện chiến đấu khắc nghiệt. Nhiều khi, cảnh sát chấp pháp không được dùng súng, nên đại đội chống bạo động mới thực sự là lực lượng chủ chốt.
Một khi cảnh sát chống bạo động được điều động, cũng đồng nghĩa với việc không có đường lui, buộc phải tiến hành chấp pháp bằng vũ lực.
Khi thấy cảnh sát chống bạo động xuất hiện, ngay cả đám thủ hạ của Sơn Hùng cũng có phần e ngại. Hồi mới lăn lộn ngoài đường, đám tiểu đệ này không ít lần bị lực lượng này "thu thập", nên trong lòng vẫn còn rất sợ.
Quần chúng đứng xem ở xung quanh lúc này cũng trở nên kích động.
Trò vui, dường như sắp sửa diễn ra rồi.
Lúc này, tiếng còi cảnh sát chói tai từ xa vang lên.
- Mẹ kiếp, là người của phân cục nào mà giờ này mới chịu mò tới?! Mẹ kiếp, còn bóp còi inh ỏi đến thế!
Thái Minh Viễn quát vào mặt phó cục trưởng bên cạnh.
- Cục trưởng, đây không phải người của chúng ta... Đó là tiếng còi của quân đội.
Phó cục trưởng bên cạnh nơm nớp lo sợ mà đáp.
Thật sự không còn cách nào khác, khi hắn thấy hơn hai mươi chiếc xe quân sự chở đầy binh lính đang chạy tới đây, thì làm sao hắn còn giữ được bình tĩnh?
Đặc biệt là, những binh lính này khiến người ta có cảm giác không hề có ý tốt.
Sau khi các xe quân sự dừng lại, năm, sáu trăm binh lính lập tức hành động, nhanh chóng chạy bộ kéo dây cảnh giới, bao vây toàn bộ khu đất của Tùy Qua, rồi cứ cách mười mấy bước, lại có một binh sĩ ôm súng đứng gác.
Bản quyền của chương truyện này được truyen.free độc quyền nắm giữ, kính mong quý bạn đọc tôn trọng.