Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 575: Mưa gió. (1)

Đúng lúc này, Tùy Qua nhận thấy dưới lầu, phóng viên từ các đài truyền hình, tòa báo đã bắt đầu tụ tập.

Hơn nữa, Tùy Qua còn nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp quen thuộc: Lam Lan cũng đã có mặt.

Vì Lam Lan là phóng viên báo chí nên trong trường hợp thế này, đương nhiên cô không thể vắng mặt.

Có điều, Tùy Qua không ngờ, Lam Lan, Đường Vũ Khê và cả hắn lại cùng xuất hiện ở đây.

Tùy Qua suy nghĩ một lát, quyết định tìm cách tránh để hai cô gái không chạm mặt, bèn sáng suốt nói:

- Anh xuống đó xem thế nào.

- Em đi cùng anh.

Đường Vũ Khê nói.

- Không cần.

Tùy Qua nói:

- Tình hình dưới đó có chút hỗn loạn, anh đi một mình là được rồi, em cứ ở đây đi.

Đường Vũ Khê cũng không nói gì.

Tùy Qua bước nhanh xuống dưới lầu. Lúc này, Lam Lan đang phỏng vấn vài thôn dân, thấy Tùy Qua, cô vội buông micro và tiến về phía anh.

Sau khi đi tới, Lam Lan mới thấp giọng hỏi:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh và Đường Vũ Khê chẳng phải đang làm từ thiện sao, sao lại bị đám thôn dân này vây lấy?

- Chuyện rất đơn giản.

Tùy Qua nói:

- Liên quan đến mảnh đất tôi đã nói trước kia.

- Vậy sao.

Lam Lan nói:

- Mảnh đất đó, chẳng phải đã thuộc về Vương Hào rồi sao?

- Không phải.

Tùy Qua nói:

- Hôm qua, Vương Hào đã chuyển nhượng mảnh đất đó cho tôi, hôm nay đám thôn dân này đến gây sự với tôi.

- Như vậy là sao?

Lam Lan nói:

- Nếu những thôn dân này không hài lòng với tiền bồi thường, thì ban đầu họ phải đi tìm Vương Hào mới đúng chứ. Nhưng tại sao, Vương Hào đã trăm phương ngàn kế hạ giá đất để mua được mảnh đất đó, cớ sao lại chịu chuyển nhượng cho anh?

- Nguyên nhân chuyển nhượng rất phức tạp. Nhưng, đây là sự thật.

Tùy Qua nói:

- Cho nên, câu chuyện này có nhiều khuất tất, cô cũng nên nắm rõ. Vậy cô biết phải nói gì trong chương trình tối nay rồi chứ?

- Lại muốn lợi dụng tôi để tạo dựng dư luận sao?

Lam Lan cười nhẹ:

- Tôi cũng không muốn bị anh lợi dụng. Thôi, tôi nghe điện thoại đây.

Sau khi Lam Lan nghe điện thoại, sắc mặt có vẻ khó chịu, tức giận nói:

- Cha tôi đấy! Hắn kêu tôi công kích các người, nói các người là thương nhân vô lương tâm. Thật là buồn cười, hắn không phải cảnh sát, cũng không phải phóng viên, không điều tra thì không có quyền phát ngôn, sao lại phải can thiệp vào quyền tự do đưa tin của tôi chứ?

- Đây chính là sự bao che của các quan chức với nhau thôi.

Tùy Qua cười nói:

- Xem ra, cha cô thật sự rất ưu ái Vương Hào.

- Hừ!

Lam Lan nói:

- Hắn chẳng phải muốn kết thông gia với Vương Chính Trừng sao?

Lời vừa thốt ra, Lam Lan lập tức nhận ra hình như có điều không ổn, cô nói tiếp:

- Nhưng đó chỉ là suy nghĩ cá nhân của hắn thôi. Loại công tử chỉ biết dựa vào thế lực gia tộc để kiếm tiền như Vương Hào, tôi hoàn toàn không thích, tôi khinh thường hắn.

- Được rồi, anh cũng biết Vương Hào không phải loại người tốt.

Tùy Qua nói:

- Nhưng, chẳng lẽ phụ thân cô không tiết lộ thêm tin tức gì sao?

Lam Lan hiểu ý Tùy Qua, nói:

- Hắn nói, mảnh đất này sẽ sớm bị chính phủ thu hồi, sau đó tiến hành đấu giá lại một lần nữa.

- Khốn kiếp!

Tùy Qua không nhịn được chửi thề:

- Chuyện này thật quá độc ác. Để trợ giúp tên khốn kiếp Vương Hào, những kẻ này đúng là không từ thủ đoạn nào.

- Như vậy là sao?

Lam Lan nghi ngờ nói.

- Chuyện này còn không rõ ràng sao?

Tùy Qua nói:

- Đám thôn dân này bị người ta xúi giục gây rối. Lấy cớ dư luận công kích, chính phủ có thể dùng lý do "duy trì trật tự", thu hồi mảnh đất này, rồi bán đấu giá lại. Tên Vương Hào này xem ra đầy rẫy mưu mô quỷ kế.

- Bất kể thế nào, tôi sẽ không công kích anh.

Lam Lan nói:

- Nếu muốn công kích, tôi sẽ chỉ công kích những kẻ có ý đồ xấu.

- Vậy thì cám ơn cô.

Tùy Qua nói:

- Nhưng cho dù cô không công kích tôi, những phương tiện truyền thông khác cũng sẽ làm thôi. Đừng thấy bọn họ ngày ngày ca tụng sự tự do báo chí, nhưng chỉ cần quan chức thể hiện thái độ, đám phóng viên truyền thông này sẽ biến thành "tay sai", tự động lên tiếng thay quan chức, thậm chí còn quay lại cắn ngược. Cô cứ đợi mà xem, nếu như cô không công kích, chắc chắn hôm nay chương trình Thị sát Đông Giang của cô cũng sẽ bị dừng phát sóng.

- Chuyện này. . . Thật là quá đáng!

Lam Lan tức giận nói:

- Thật là không có thiên lý!

- Lam đại chủ biên, cô làm truyền thông lâu như vậy, chắc phải biết những quy tắc ngầm này chứ.

Tùy Qua nói:

- Cho nên, chuyện hôm nay, cô cũng không cần bận tâm, tôi đoán ông già nhà cô đã quyết tâm rồi. Nhưng phàm làm việc gì cũng nên chừa đường lui, sau này nếu có gặp mặt, vì cô là bạn của tôi, tôi cũng không muốn hoàn toàn trở m��t với cha cô. Được rồi, cô cứ nói với hắn rằng hiện tại người sở hữu mảnh đất này là Đường gia ở Đế Kinh.

- Đường gia Đế Kinh?

Lam Lan suy nghĩ một lát, nhìn Tùy Qua với vẻ mặt có phần phức tạp:

- Gia tộc của Đường Vũ Khê?

Tùy Qua gật đầu.

- Ồ, không ngờ anh cũng biết "thấy người sang bắt quàng làm họ" rồi sao?

Lam Lan mỉm cười:

- Nếu hôm nay chương trình Thị sát Đông Giang không thể phát sóng, tôi cũng lười phỏng vấn, thà rằng về nhà nghỉ ngơi sớm còn hơn.

Sau khi nói xong, Lam Lan rời đi.

Tùy Qua dặn dò Sơn Hùng vài câu rồi cũng rời đi, trở về cơ sở nuôi trồng thực vật.

Có Sơn Hùng ở lại trấn giữ, đám thôn dân kia cũng khó mà có hành động quá khích.

Vả lại, phía truyền thông đã vào cuộc, những kẻ đứng về phía Vương Hào đã chiếm được ưu thế dư luận, hiệu quả mà họ mong muốn cũng đã đạt được, đương nhiên không cần phải dàn dựng cảnh máu tanh bạo lực gì nữa.

Cho nên, Tùy Qua trở về cơ sở nuôi trồng thực vật, tiếp tục tu hành.

Buổi tối, từ chiếc TV Tiểu Ngân Trùng trộm về, Tùy Qua thấy giới truyền thông đang kịch liệt công kích Quỹ Tiên Linh Thảo Đường. Phạm vi không chỉ giới hạn ở đài truyền hình thành phố Đông Giang, mà còn lan sang cả đài truyền hình tỉnh Minh Hải. Đợt công kích này quả thực rất dữ dội, như thể dốc toàn bộ sức lực. Họ nói Quỹ Tiên Linh Thảo Đường thu mua với giá rẻ mạt, cưỡng chế phá dỡ, di dời người dân, tạo ra đủ mọi yếu tố bất ổn. Sau đó, còn nói Quỹ Tiên Linh Thảo Đường mang danh làm từ thiện, nhưng lại dùng quỹ từ thiện để phát triển bất động sản, tội ác tày trời. Thậm chí, còn nói Quỹ Tiên Linh Thảo Đường chính là một công ty trá hình, không từ thủ đoạn độc ác nào. . .

Tóm lại, chỉ trong một đêm, đám "rắn khỉ" của tỉnh Minh Hải đã dốc toàn bộ lực lượng, tạo nên một làn sóng dư luận khổng lồ.

Ngay trong đêm đó, các cán bộ thành phố Đông Giang sớm nhận được chỉ thị từ cấp trên, mở một cuộc họp khẩn cấp để thảo luận biện pháp giải quyết vấn đề này. Sau đó, các cán bộ lãnh đạo đã nhanh chóng đạt được quyết định nhất trí: thu hồi mảnh đất này và tiến hành đấu giá lại một lần nữa.

Nửa đêm, Tùy Qua nhận được điện thoại của Ninh Bội.

Trong điện thoại, Ninh Bội tỏ vẻ lo lắng, hỏi Tùy Qua:

- Tùy Qua, cậu nói thật cho tôi biết, tiền đầu tư của tôi có phải đã đổ sông đổ biển rồi không? Cậu không biết đâu, lão già Dương Chấn Thanh cũng nóng nảy với tôi, nói đất xây nhà kính của cậu cũng bị người ta chiếm mất rồi, còn muốn kiếm tiền gì nữa đây? Ai nha, cậu không biết đâu, số tiền Bội tỷ này đầu tư vào, đều là tiền dưỡng già của tôi đấy. . .

Truyen.free sở hữu bản quyền của đoạn chuyển ngữ này, xin quý vị không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free