[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 535: Con gái nuôi. (2)
Khi Quách Minh Phong còn đang cảm thấy lúng túng, Ninh Nghiên liền nói với Tùy Qua:
- Tùy tiên sinh, hôm nay cậu chữa khỏi bệnh cho Đường Đường, nhưng tôi không có nhiều tiền để đền đáp cậu.
- Nghiên tỷ, tỷ nói vậy không đúng rồi.
Tùy Qua thoáng mỉm cười nói:
- Tôi chữa bệnh cho Đường Đường phải không? Nếu tôi muốn thu tiền, cũng chỉ có thể đòi Đường Đường thôi. Khổ nỗi, hiện tại cô bé không có tài sản gì, cho dù tôi muốn thu cũng không được.
Ninh Nghiên mỉm cười, cảm thấy Tùy Qua là người rất dễ gần, không hiểu vì sao Quách Minh Phong lại chỉ thích trêu chọc người khác.
Sau đó, Ninh Nghiên lại nói:
- Tùy tiên sinh, cậu nhìn xem, Đường Đường đang cười với cậu đấy.
- Thật sao?
Tùy Qua nhìn xuống, quả nhiên Đường Đường đang chớp mắt, mở to mắt cười với hắn.
Ninh Nghiên bế Đường Đường ra khỏi xe nôi, đặt vào lòng Tùy Qua.
Tùy Qua cẩn thận bế Đường Đường vào lòng, dùng ngón tay khẽ chạm nhẹ lên khuôn mặt trẻ thơ non nớt của cô bé.
- Cha. . . Cha. . .
Lúc này, Đường Đường đột nhiên bi bô tập nói với Tùy Qua, nghe giống như đang gọi “Ba ba”.
Tùy Qua đương nhiên không có kinh nghiệm dỗ trẻ con, không biết xử lý thế nào, nhưng không ngờ Ninh Nghiên vừa nghe thấy con mình giống như đang gọi “ba ba”, đột nhiên òa khóc, sau đó bước nhanh vào nhà vệ sinh.
Ninh Bội chạy theo sau.
Chỉ chốc lát sau, trong nhà vệ sinh truyền đến tiếng khóc.
- Cha. . . Cha. . .
Đường Đường ngồi trên tay Tùy Qua, vẫn gọi không ngừng.
Thế nhưng, nhìn kỹ, đứa bé này cũng thật đáng yêu, làn da trắng mềm, giống như một cô búp bê.
Ninh Bội và Ninh Nghiên rời đi, khiến không khí trên bàn ăn có vẻ lúng túng.
Một lát sau, Ninh Nghiên và Ninh Bội cuối cùng trở lại bàn.
Hơn nữa, Ninh Nghiên còn trang điểm lại.
Ai ngờ, Ninh Nghiên mới vừa ngồi xuống, lại nghe Đường Đường gọi một tiếng “ba ba”.
Ninh Nghiên vừa mới kiềm chế được cảm xúc, nhất thời lại không nhịn được, ánh mắt đỏ hoe, dường như sắp bật khóc, lúc này Tùy Qua bỗng nhiên nói:
- Nghiên tỷ, tỷ ngàn vạn lần đừng chạy vào nhà vệ sinh nữa. Đồ trang điểm của tỷ đều là hàng cao cấp, nếu Đường Đường lại kêu một tiếng ba ba, tỷ lại chạy vào nhà vệ sinh, vậy chẳng phải tỷ sẽ xót xa lắm sao.
Vừa nói như thế, Ninh Nghiên nhất thời nín khóc mỉm cười.
Tùy Qua lại nói:
- Đường Đường cũng chỉ gọi bâng quơ thôi, đứa bé cũng không hẳn đã có ý thức mà gọi như vậy.
- Cũng không thể nói như vậy.
Ninh Bội nói:
- Đứa bé này lần đầu tiên gọi “ba ba” đấy. Hơn nữa, cậu xem, nó cũng không gọi người khác, Tùy Qua à, tôi đã bảo rồi mà, cậu và đứa bé này có duyên phận. Theo tôi thấy, Tùy Qua, cậu dứt khoát làm cha nuôi của nó đi.
- Cha nuôi? Vậy không phải không thích hợp sao?
Tùy Qua nói:
- Tôi mới từng này tuổi…
- Có gì không thích hợp, cậu làm cha nuôi, chứ đâu phải cha ruột.
Ninh Bội nói:
- Huống chi, Đường Đường cũng gọi cậu mấy tiếng “ba ba” rồi, bây giờ cậu thờ ơ như vậy, vậy chẳng phải phụ lòng đứa bé sao.
- Chuyện này. . . Nghiên tỷ, theo tỷ thì sao?
Đây là lần đầu tiên Tùy Qua gặp phải tình huống như vậy.
Ở thôn Dũng Tuyền có một tập tục, nếu đứa trẻ khó nuôi, thường sẽ được nhận cha mẹ nuôi. Hơn nữa, việc nhận cha mẹ nuôi cũng không thể tự lựa chọn, mà phải bế đứa trẻ, đứng đợi ở đầu đường vào sáng sớm, người đầu tiên đi qua và đồng ý, bất kể tuổi tác ra sao, sẽ trở thành cha mẹ nuôi của đứa bé. Cha mẹ nuôi cũng sẽ chấp nhận theo tập tục, và thường tặng đứa bé một món quà ra mắt nhỏ.
Tùy Qua không biết ở chỗ Ninh Nghiên có tập tục tương tự như vậy hay không, cho nên nhất thời cũng không biết nên đáp ứng hay cự tuyệt.
Dù sao thì, Đường Đường thật sự là một đứa bé đáng yêu, càng nhìn càng thích.
- Ai nha, cứ quyết định như vậy đi.
Ninh Bội liếc mắt nhìn Ninh Nghiên:
- Đứa bé này đã nhận cha nuôi rồi, làm mẹ còn có thể làm trái ý con sao. Huống chi, cha ruột của Đường Đường cũng không phải hạng người tốt, Tùy Qua làm cha nuôi Đường Đường, nhất định sẽ yêu thương nó.
Ninh Nghiên gật đầu, nói:
- Nếu Tùy tiên sinh không chê chúng tôi là mẹ góa con côi . . .
- Ngàn vạn lần đừng nói như vậy.
Tùy Qua vội vàng nói:
- Đứa bé Đường Đường này, quả thật là có duyên với tôi. Miếng ngọc thạch này, coi như lễ ra mắt cho con bé.
Một khối cổ ngọc màu vàng nhạt xuất hiện trong tay Tùy Qua.
Nhìn thấy khối cổ ngọc này, ánh mắt Ninh Bội và Ninh Nghiên đều sáng ngời, ánh mắt Tống Văn Hiên và Ngưu Duyên Tranh cũng đồng loạt sáng lên.
Điểm khác biệt là, Tống Văn Hiên và Ngưu Duyên Tranh nhìn ra khối cổ ngọc trong tay Tùy Qua là ngọc tủy ngàn năm; còn Ninh Nghiên v�� Ninh Bội chỉ nhìn ra khối cổ ngọc này có chất lượng vô cùng tốt, tất nhiên là giá trị không rẻ.
- Lễ vật này quá quý trọng.
Ninh Nghiên cũng muốn từ chối.
- Lễ ra mắt cho đứa bé, cũng không thể từ chối.
Tùy Qua cười cười, lại nói:
- Đây là cổ ngọc, có tác dụng trừ tà, đặt dưới gối đứa bé, buổi tối sẽ ngủ rất ngon.
Thấy Tùy Qua nói như vậy, Ninh Nghiên cũng không tiện tiếp tục từ chối, nhận lấy miếng cổ ngọc, cất đi.
Vốn, Ninh Nghiên muốn đặt Đường Đường vào trong xe nôi, ai ngờ bé con này lại rất thân thiết với Tùy Qua, thích chơi đùa với hắn, làm cho Tùy Qua dở khóc dở cười, nhưng trong lòng lại có chút cao hứng.
Thấy Đường Đường quấn quýt lấy Tùy Qua, trong lòng Ninh Nghiên lại có nhiều nỗi niềm.
Sau đó, từ miệng Ninh Bội, Tùy Qua và mọi người mới được biết về hoàn cảnh bất hạnh của Ninh Nghiên.
Vốn, Ninh Nghiên lấy chồng là một vị thương nhân buôn vải, tình cảm của hai người cũng khá tốt. Nhưng sau khi Ninh Nghiên mang thai, tình hình bắt đầu thay đổi, Ninh Nghiên phát hiện chồng mình ở bên ngoài qua lại với những người không đứng đắn, nhưng nghĩ đến đứa con sắp chào đời, nàng vẫn giả bộ không biết. Thế nhưng, sau khi chồng nàng đưa nàng đến bệnh viện làm xét nghiệm giới tính của đứa trẻ, thái độ của anh ta trở nên vô cùng tồi tệ, cha mẹ chồng cũng bắt đầu lạnh nhạt với nàng. Nàng vốn tưởng rằng sau khi đứa trẻ ra đời, mọi chuyện sẽ thay đổi, ai ngờ càng trở nên tồi tệ hơn.
Bất đắc dĩ, khi con còn chưa tròn tuổi, Ninh Nghiên đành phải ly hôn, sau đó mang con rời đi.
Thậm chí, Ninh Nghiên cũng bỏ việc, tìm đến chỗ muội muội nương tựa.
Hoàn cảnh của Ninh Nghiên, khiến Tùy Qua cảm thấy Đường Đường càng cần người yêu thương.
Bản thân Tùy Qua cũng bị cha mẹ vứt bỏ, hắn biết cảm giác của một đứa bé không cha mẹ là gì.
Nghĩ tới những điều này, Tùy Qua vỗ nhè nhẹ vào lưng Đường Đường, sau đó nói:
- Đường Đường yên tâm, có cha ở đây, sau này không người nào dám khi dễ con.
- Đúng thế, Tùy Qua, sau này cậu nhất định phải chăm sóc Đường Đường nhé.
Ninh Bội cười nói, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui.
Đường Đường trở thành con gái nuôi của Tùy Qua, như vậy Ninh Bội và Tùy Qua coi như đã có quan hệ họ hàng rồi, sau này cùng Tùy Qua phát tài, mọi chuyện cũng dễ dàng hơn nhiều.
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.