Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 533: Kiệt sức.

Dương Chấn Thanh là chủ nhà, đương nhiên muốn biết thân phận của khách nhân để tiện bề chào hỏi sau này.

Ai ngờ, Tống Văn Hiên đáp:

– Không phải, chúng tôi là người hầu của Tùy tiên sinh.

Hai chữ “chúng tôi” mà Tống Văn Hiên dùng đã vô tình kéo Ngưu Duyên Tranh vào cuộc.

Ngưu Duyên Tranh hừ một tiếng nhưng không phản đối. Mặc dù tu vi của Ngưu Duyên Tranh cao hơn Tống Văn Hiên một bậc, cả hai đều là cường giả Tiên Thiên kỳ. Ngưu Duyên Tranh vốn coi Tống Văn Hiên là người ngang hàng với mình. Nếu Tống Văn Hiên lại lấy lòng Tùy Qua như thế, theo Ngưu Duyên Tranh thấy, chắc hẳn không đơn thuần chỉ vì Tống Văn Hiên kém tài, mà rất có thể bởi vì tiểu tử Tùy Qua này có lai lịch bất phàm, nên mới khiến Tống Văn Hiên phải ra sức lấy lòng đến vậy.

– Xem ra, ta cũng phải nghĩ cách tạo dựng quan hệ với tiểu tử này.

Ngưu Duyên Tranh nghĩ thầm, quyết định không thể để Tống Văn Hiên chiếm hết lợi lộc.

Nhưng khi nghe Tống Văn Hiên nói mình là “Người hầu” của Tùy Qua, Ninh Bội, Dương Chấn Thanh và cả Quách Minh Phong đều thoáng ngây người.

Hiện giờ, quan hệ thứ bậc, trên dưới thì nhiều, nhưng quan hệ chủ tớ còn rất ít. Nhất là, việc chính miệng thừa nhận là “người hầu” của người khác mà lại nói một cách tự nhiên như vậy thì càng hiếm thấy.

Tiểu tử Tùy Qua này, không biết có địa vị gì mà lại có hai lão người hầu.

Chẳng lẽ bọn họ từ vương triều phong kiến vượt thời gian đến đây ư?

Sau đ��, Ngưu Duyên Tranh nói:

– Các ngươi không cần để ý đến chúng ta, chúng ta chỉ cần có rượu uống là được.

Tùy Qua hơi sững sờ, sau đó bắt đầu hiểu phương châm hắn chế định quả nhiên hữu hiệu rồi.

Hai lão đầu Tống Văn Hiên và Ngưu Duyên Tranh đã bắt đầu cạnh tranh.

Thấy đám người Ninh Bội vẫn còn kinh ngạc, Tùy Qua bình thản nói:

– Thật ra cũng không có gì, năm đó ông nội tôi cứu mạng hai người bọn họ. Sau đó, vì muốn báo đáp ân cứu mạng, họ liền đến nhà chúng tôi làm người hầu.

Đám người Dương Chấn Thanh lúc này mới chợt hiểu.

Với tuổi tác của Tống Văn Hiên và Ngưu Duyên Tranh, nhìn dáng dấp cũng là người đến từ vùng đất xa xôi, một thế hệ coi trọng nghĩa khí giang hồ hơn hiện tại, nên mới tình nguyện làm người hầu để báo đáp ân cứu mạng.

Vì thế, Dương Chấn Thanh liền nói:

– Hai lão nhân gia nặng tín trọng nghĩa, quả là đáng ca tụng. Hơn nữa, gia gia Tiểu Tùy ắt hẳn cũng có y thuật cao siêu.

– Chẳng trách Tiểu Tùy lại có y thuật cao siêu đến thế.

Ninh Nghiên cười cười, nhẹ nhàng vuốt ve đứa trẻ đang chơi đùa bên cạnh. Tiểu tử này, thoạt nhìn cực kỳ khả ái.

– Tiểu Tùy, cậu học trung y sao?

Quách Minh Phong nghe người khác gọi Tùy Qua là “Tiểu Tùy”, cho nên hắn cũng gọi như vậy.

Nhưng, Tùy Qua lại có chút không vui, trong lòng tự nhủ ta với Quách đại thị trưởng nhà ngươi làm gì thân thiết đến mức ấy.

Thế nên, Tùy Qua chỉ lãnh đạm "ừ" một tiếng, coi như trả lời.

Quách Minh Phong không ngờ tiểu tử này lại ngạo mạn như thế, có chủ tâm muốn cho Tùy Qua bẽ mặt, liền nói:

– Tôi thường nghe người ta nói, khi trung y xem bệnh, không cần bất kỳ công cụ nào, chỉ cần quan sát, sờ mạch, có thể biết rõ bệnh tình, có đúng như vậy không?

– Tứ chẩn (vọng, văn, vấn, thiết) đích xác là nền tảng của Đông y.

Tùy Qua nói.

– Như vậy, Tiểu Tùy, cậu có thể nhìn xem, trên người tôi có bệnh tật gì không?

Quách Minh Phong cười hỏi.

Tùy Qua lười nhác ngẩng đầu, nói:

– Thân thể Quách thị trưởng, không có gì phải chẩn đoán. Chỉ có một chứng bệnh…

– Xin cứ nói.

Giọng Quách Minh Phong càng lộ rõ vẻ khinh thường, bởi vì năm trước hắn từng đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe, trên người hắn không hề có vấn đề gì.

– Thận âm!

Tùy Qua nói ra kết quả chẩn đoán bệnh.

Lời này vừa nói ra, mọi người trên bàn ngoại trừ Tống Văn Hiên và Ngưu Duyên Tranh đều không khỏi bật cười.

Quách Minh Phong cũng cười, mặc dù nụ cười có chút không được tự nhiên:

– Tiểu Tùy, xem ra danh xưng truyền nhân trung y thế gia của cậu có vẻ chỉ là hữu danh vô thực. Năm trước tôi mới đến bệnh viện kiểm tra toàn thân, không có bất kỳ vấn đề gì.

– Vậy ngài tin tưởng vào máy móc của bệnh viện?

Tùy Qua hỏi.

– Dĩ nhiên.

Quách Minh Phong nói:

– Máy móc khám chữa bệnh của bệnh viện chuyên khoa rất hiện đại.

– Như vậy, ngài tin tưởng vào máy móc, hay tin vào cảm giác của chính mình?

Tùy Qua bình tĩnh nói:

– Trong hai năm qua, có lẽ ngài thường xuyên có cảm giác mê muội ù tai, sợ nóng, hai chân không còn chút sức lực, tay chân ra nhiều mồ hôi, ban đêm mất ngủ và nằm mơ nhiều, đúng không? Xem ra, cuộc sống hai năm qua của ngài, nhất là cuộc sống về đêm khá có vấn đề.

– Bởi vì những bệnh trạng này không tiêu trừ, cho nên ngài thường xuyên đến bệnh viện kiểm tra định kỳ, đúng không?

Tùy Qua nói:

– Nhưng tại sao ngài muốn đi kiểm tra? Bởi vì thân thể của ngài không thoải mái, nhưng trong lòng ngài không muốn chấp nhận sự thật là cơ thể mình đang có vấn đề, nên ngài dựa vào các kết quả xét nghiệm của bệnh viện để tự an ủi, tự thuyết phục bản thân mình?

Quách Minh Phong ngây ngẩn cả người.

Loại tình huống Tùy Qua chỉ ra đúng là có tồn tại, hơn nữa những bệnh trạng này đang chuyển biến xấu, mặc dù bệnh viện không kiểm tra ra vấn đề gì.

Nhưng, Quách Minh Phong vẫn vừa tin vừa ngờ nói:

– Cái này... Thật sự là những bệnh trạng của tôi, nhưng thận của tôi đâu phải thận âm... Thận của tôi, trái lại, rất khỏe.

Nghe lời này, Ninh Bội cười khanh khách.

Còn Ninh Nghiên cũng hé miệng cười, nhưng nụ cười có mấy phần ngượng ngùng, khiến Quách Minh Phong thấy vậy lại ngẩn ngơ.

Tùy Qua lại nói:

– Xem ra Quách thị trưởng không hiểu về chứng thận âm. Ngài ngụ ý, dục vọng của ngài mãnh liệt, như vậy không phải là thận âm? Nhưng trớ trêu thay, dục vọng của ngài càng mãnh liệt, càng nói rõ bệnh trạng của ngài càng thêm nghiêm trọng. Mạnh dương dễ cương cứng nhưng cũng dễ xìu xuống, đều là triệu chứng của chứng thận âm. Nhìn ngài xem, gò má ửng đỏ, đây chính là điển hình của chứng thận âm. Xem ra, hai năm qua, cuộc sống về đêm của ngài không điều độ, thậm chí có phần quá độ. Tóm lại, tình trạng hiện tại của ngài, chính là hồi quang phản chiếu. Chờ giây phút điên cuồng cuối cùng qua đi, ngài sẽ thực sự “kiệt sức”. Khi đó, muốn khôi phục sức khỏe sẽ càng khó khăn hơn.

– Cậu đừng nói chuyện hù dọa.

Quách Minh Phong nghe xong, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Vì ly hôn, hai năm qua cuộc sống về đêm của Quách Minh Phong đúng là rất mãnh liệt, có thể nói thời gian hai năm qua, hắn đã bù đắp cho những chuyện chưa làm mười năm trước. Bản thân hắn còn có chút tự hào về năng lực của bản thân. Không ngờ, chiếc “chiến đấu cơ” của hắn trong nháy mắt sẽ biến thành “máy kéo”.

– Quách thị trưởng, ngài có thể ngồi cùng bàn ăn cơm với tôi, coi như là một duyên phận. Là thầy thuốc có nhân tâm, tôi đâu cần phải lừa gạt ngài.

Tùy Qua lại nhìn Dương Chấn Thanh nói:

– Nếu không tin, ngài có thể hỏi Dương hiệu trưởng, y thuật của tôi có phải là hư danh không?

Đối mặt với câu nói của Tùy Qua, Dương Chấn Thanh đột nhiên mắc kẹt.

Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free