[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 500: Hồng Mông Thạch cảm ứng. (2)
Thế nhưng, Tùy Qua khẳng định chắc chắn Hồng Mông Thạch là một pháp bảo, lại còn là một pháp bảo cực kỳ lợi hại. Bằng không, Khổng Bạch Huyên đã chẳng trăm phương nghìn kế để có được nó. Hơn nữa, việc Khổng Bạch Huyên ban tặng Tùy Qua một hồ lô ngọc tủy vạn năm cũng chính là vì muốn Tùy Qua sớm ngày bước vào Tiên Thiên kỳ, từ đó thuận lợi đoạt lấy Hồng Mông Thạch.
��� Không cần suy nghĩ miên man. Ta khẳng định nó chính là pháp bảo.
Tùy Qua nói:
– Tên của nó hình như là Hồng Mông Thạch thì phải. Thế nhưng, rốt cuộc thì ta đã làm thế nào để thôi động nó, rồi lợi dụng không gian bên trong nó mà cất hết những thứ trong nhà kính ấm vào đây được nhỉ?
– Cái này, ta cũng không rõ lắm.
Tiểu Ngân Trùng nói:
– Pháp bảo ở trên người ngươi, vậy thì chỉ có ngươi mới biết cách thôi động nó như thế nào thôi. Mỗi một pháp bảo, nếu đã được người tu hành luyện hóa và thu vào cơ thể, nó sẽ trở thành một phần của người đó. Người tu hành khác dù có đoạt được pháp bảo của ngươi cũng không thể lập tức sử dụng, mà phải luyện hóa lại từ đầu. Bởi vậy, việc ngươi hỏi ta cách sử dụng Hồng Mông Thạch này chi bằng tự hỏi chính mình thì hơn!
Tùy Qua thấy phiền muộn trong lòng, khoát tay với Tiểu Ngân Trùng, ý bảo nó trở lại với công việc.
Sau đó, Tùy Qua ngồi tĩnh tọa trên một khối ngọc thạch, suy nghĩ làm thế nào để cảm ứng và sử dụng khối Hồng Mông Thạch kia.
Lúc trước, Tùy Qua đã sử dụng Tam Thánh Phong. Món đồ này tuy cũng là một pháp bảo, nhưng lại là một món chưa được luyện chế hoàn chỉnh. Bởi vậy lúc đó Tùy Qua không cần trải qua luyện hóa vẫn có thể thôi động được. Thế nhưng, pháp bảo này đúng là chẳng ra sao cả, không những mỗi lần thôi động đều tiêu hao lượng lớn nguyên khí, mà chiêu thức công kích cũng cực kỳ đơn điệu, chỉ có mỗi một cú đập thẳng xuống!
Thậm chí Tùy Qua từng hoài nghi, Tam Thánh Phong này vốn dĩ chỉ là một pháp bảo luyện chế thất bại. Người của Tống gia tuy coi nó như một báu vật, thế nhưng đối với những người tu vi cao thâm thì căn bản chẳng đáng một xu.
Một pháp bảo vừa tốn sức lại chẳng mang lại lợi ích gì thì quả thực rất khó khiến người dùng hài lòng.
Thế nhưng, mặc kệ Tam Thánh Phong có thất bại đến đâu, thì chung quy nó vẫn được xem là một pháp bảo. Khi Tùy Qua thôi động nó, quả thực chỉ cần đưa nguyên khí vào bên trong Tam Thánh Phong, sau đó là có thể thay đổi kích thước của nó để tiến hành công kích.
Như vậy, liệu có thể khiến Hồng Mông Thạch cũng nghe lời như vậy không nhỉ?
Tĩnh tọa.
Tùy Qua tập trung tinh thần dùng thần thức và Linh Giác quét khắp toàn thân mình.
Một lần lại một lần.
Thế nhưng, vẫn không thể cảm nhận được sự tồn tại của Hồng Mông Thạch.
Đây quả thực là một điều không thể tin được, rõ ràng pháp bảo này đang ở trên người Tùy Qua, thế nhưng hắn l���i hết lần này đến lần khác không tài nào cảm ứng được sự tồn tại của nó.
Tùy Qua nỗ lực một hồi, nhưng vẫn cứ phí công vô ích.
Thế nhưng, cảm giác bế tắc ấy vẫn chưa khiến Tùy Qua lập tức buông xuôi. Hắn lại trầm tư một lát nữa, sau đó một tia linh quang bỗng chợt lóe lên trong đầu Tùy Qua.
Trước đây Khổng Bạch Huyên nếu có thể dùng thủ pháp đặc biệt để dẫn động Hồng Mông Thạch, tại sao hắn lại không thể bắt chước làm theo?
– Hắc, quả Đa Lịch Mộc này quả nhiên hữu dụng. Sau khi ăn vào, đầu óc đã thông minh hơn hẳn. Nếu sớm mấy năm được dùng loại quả Đa Lịch Mộc này, e rằng ta đã có thể thi đỗ vào Đại học Đế Kinh danh tiếng rồi...
Tùy Qua tự mãn cảm thán một tiếng, nhưng quả Đa Lịch Mộc đã giúp đỡ hắn không ít thật.
Ít nhất, nó đã giúp Tùy Qua nghĩ ra cách cảm ứng Hồng Mông Thạch.
Lặp lại cách làm khi ấy của Khổng Bạch Huyên.
Khổng Bạch Huyên sở dĩ có thể cảm ứng được Hồng Mông Thạch, thực ra không phải vì nàng tự mình cảm nhận được sự tồn tại của nó, mà là nhờ nàng mượn thân thể Tùy Qua để cảm ứng và dẫn động Hồng Mông Thạch.
Nếu Khổng Bạch Huyên có thể làm được thông qua thân thể Tùy Qua, vậy thì Tùy Qua tự nhiên cũng làm được.
Chỉ cần Tùy Qua tìm được phương pháp chính xác.
Và phương pháp này chính là tái hiện lại việc Khổng Bạch Huyên đã làm với hắn khi đó. Dựa theo lộ tuyến vận công của Khổng Bạch Huyên, Tùy Qua bắt chước đúng y như vậy, rồi lại một lần nữa cảm ứng được sự tồn tại của Hồng Mông Thạch.
Lại một lần nữa phải cảm tạ công hiệu thần kỳ của quả Đa Lịch Mộc, khiến trí nhớ của Tùy Qua gần như đạt đến mức "nhìn một lần nhớ mãi không quên".
Huống chi, khi ấy Khổng Bạch Huyên vận công, đã khiến Tùy Qua dằn vặt đến chết đi sống lại, những chuyện xảy ra ngày hôm đó, Tùy Qua có thể nói là vẫn còn nhớ như in. Sau một hồi suy nghĩ sâu xa, lộ tuyến vận công của Khổng Bạch Huyên đã hiện rõ mồn một trong đầu Tùy Qua.
Lập tức, Tùy Qua không chút chần chừ, liền bắt đầu vận chuyển chân khí Tiên Thiên trong cơ thể theo lộ tuyến vận công đó.
Hiển nhiên, lộ tuyến vận công này cũng chẳng khá khẩm hơn. Mặc dù đây là lần thử nghiệm thứ hai, hơn nữa lần này Tùy Qua hoàn toàn tự nguyện, nhưng hắn vẫn không tránh khỏi phải chịu đựng một phen thống khổ.
Đồng thời, lộ tuyến vận công này không những chẳng làm tăng nguyên khí trong kinh mạch mà ngược lại còn tiêu hao một lượng lớn nguyên khí. Loại pháp môn vận công này quả thực đã phá vỡ hoàn toàn những gì Tùy Qua từng biết trước đây.
Thế nhưng, theo chân khí Tiên Thiên vận hành, ở sâu thẳm một nơi bí ẩn nào đó trong cơ thể, Tùy Qua quả nhiên cảm nhận được sự hiện hữu của một vật.
Loại cảm giác này càng lúc càng rõ ràng...
Mà Linh Giác của Tùy Qua cũng bắt đầu cảm nhận được sự tồn tại của vật đó, cảm giác càng lúc càng rõ ràng, đường nét cũng dần hiện lên sắc sảo hơn.
Đó là một tấm thạch bia khổng lồ, toát ra khí tức cổ xưa, tang thương, mênh mông và đầy thần bí, tựa như đã xuất hiện từ rất xa xưa trong Trời Đất, thậm chí còn lâu đời và tồn tại dai dẳng hơn cả Trời Đất.
Khi Linh Giác của Tùy Qua chạm vào tấm bia đ�� đó, những văn tự phù lục thần bí khắc trên đó đột nhiên kim quang đại thịnh, sau đó từ bên trong tấm bia đá ấy bỗng tuôn ra một luồng tử sắc vân khí...
Hồng Mông Tử Khí.
Tùy Qua không hề biết Hồng Mông Tử Khí này là thứ gì. Thế nhưng, chính Hồng Mông Tử Khí này từng thôn phệ ngũ sắc tinh thần linh của Khổng Bạch Huyên vào bên trong. Bởi vậy, Tùy Qua biết rằng Hồng Mông Tử Khí này có thể dung nạp rất nhiều thứ.
– Hồng Mông Tử Khí... thu cho ta!
Thần niệm của Tùy Qua liền phát lệnh về phía luồng Hồng Mông Tử Khí ấy.
Bản quyền chuyển ngữ thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép trái phép.