Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 424: Vu.

- Chết tiệt!

Dạ Quỷ hoàn toàn nổi giận, liên tục bắn mấy phát.

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh!

Mấy viên đạn liên tục lướt qua sát Tùy Qua, nhưng không trúng người hắn.

Cạch! Cạch!

Tiếng súng hết đạn vang lên.

- Bây giờ đến lượt tôi đây!

Tùy Qua cười lạnh một tiếng. Khẩu súng của Đường Vân đã nằm gọn trong tay hắn tự lúc nào không hay. Tùy Qua không cho đối phương kịp thay băng đạn, liền giơ súng xoay người bắn thẳng vào một chiếc ô tô cũ nát.

Phanh! Phanh! Phanh!

Tùy Qua liên tục bắn ba phát.

Đường Vân thầm than một tiếng, tự nhủ tên tiểu tử này đang làm gì, chẳng lẽ hắn nghĩ có thể cứ tùy tiện bắn lung tung là trúng mục tiêu sao?

Đáp án rất nhanh xuất hiện.

Chiếc xe ô tô bị bắn trúng tóe máu!

Máu tươi phun mạnh!

Trong xe phát ra tiếng hét thảm, chính là tiếng của Dạ Quỷ.

Ngay sau đó, chiếc xe kia nhanh chóng biến mất.

- Tùy Qua… tôi nhất định sẽ báo thù!

Tiếng Dạ Quỷ vọng lại từ xa, hiển nhiên hắn đã bị thương nặng.

- Đáng tiếc!

Tùy Qua thản nhiên nói một câu, rồi ném khẩu súng vào người Đường Vân:

- Khi một người biến hóa thành ô tô, thật sự không thể nào phán đoán trái tim và đầu của hắn nằm ở vị trí nào.

- Cậu muốn nói chiếc ô tô kia là dị năng giả hóa thành sao?

Đường Vân hoảng sợ hỏi, hắn không biết Tùy Qua làm sao lại suy đoán được như vậy. Trên thực tế, Đường Vân và Tống Văn Hiên đều cho rằng Dạ Quỷ là một người có khả năng ẩn thân, nhưng không hiểu Tùy Qua làm sao đoán được dị năng của đối phương là biến hình.

- Cái này rất đơn giản… Tống Văn Hiên, nể tình ông đã bắt được Thiết Thi, tôi sẽ bỏ qua việc ông lười biếng vừa rồi.

Tùy Qua đang định nói chuyện với Đường Vân thì lại thấy Tống Văn Hiên đã quay lại, trong tay còn mang theo Thiết Thi vẫn đang hộc máu.

Tống Văn Hiên dường như bị nói trúng tim đen, nhưng ngoài miệng không thừa nhận, nói:

- Vừa rồi tôi phải bảo vệ an toàn cho bạn của tiên sinh, ném chuột sợ vỡ bình, cho nên không thể phân tâm giúp tiên sinh.

- Đừng nói nhảm!

Tùy Qua quát, trong lòng có chút căm tức:

- Tống Văn Hiên, tốt nhất ông nên nhớ kỹ, nếu không có tôi bao che, Tống gia ông có thể bị phường hội diệt môn bất cứ lúc nào! Vì vậy tốt nhất ông đừng có ý dò xét năng lực hay giới hạn của tôi!

- Tùy tiên sinh, tiên sinh nói đúng, lần sau tôi nhất định sẽ toàn lực ứng phó!

Tống Văn Hiên cố nén giận nói.

- Vậy thì ông tốt nhất nên nhớ kỹ!

Tùy Qua hừ lạnh.

Lúc này, ba chiếc xe chạy nhanh đến, dừng bên đường lớn.

Đường Vân nói:

- Là người của chúng ta.

- Vậy thì nhanh chóng lên xe đi, tôi cũng không muốn tiếp tục bị người truy sát.

Tùy Qua nói, sau đó gọi Tống Văn Hiên:

- Mang theo tên Thiết Thi kia, lát nữa tôi sẽ "thu thập" hắn!

Tùy Qua vắt óc cũng không nhớ nổi mình từng đắc tội dị năng giả khi nào.

Nhưng lát nữa hắn có thể dò hỏi tin tức từ miệng Thiết Thi.

Sau khi lên xe, Đường Vân tò mò hỏi Tùy Qua làm sao biết được Dạ Quỷ giả dạng thành xe ô tô.

- Rất đơn giản.

Tùy Qua nói:

- Nếu Dạ Quỷ là người ẩn thân, đã sớm bị chúng ta phát hiện rồi.

- Vì sao?

Đường Vân hỏi.

- Có lẽ người ẩn thân có thể tàng hình, nhưng hắn có thể biến mất sức nặng sao?

Tùy Qua nói:

- Cho nên nếu hắn ẩn thân, nhất định sẽ để lại dấu chân trong tuyết. Người ẩn thân mà trong loại thời tiết này còn muốn ra ngoài đánh lén thì thật sự là ngu xuẩn. Nhưng tôi không phát hiện dấu chân hắn trên tuyết, điều đó chứng tỏ hắn không phải người tàng hình, hoặc là hắn còn có kỹ năng thứ hai, tỷ như phi hành gì đó, có thể làm thân thể hắn trở nên nhẹ nhàng.

- Tôi hiểu ý cậu. Nhưng mà trên tuyết lưu lại nhiều dấu chân như vậy, làm sao cậu khẳng định không phải dấu chân của người ẩn thân chứ?

Đường Vân khó hiểu hỏi.

- Giày quân đội của anh là số 41, giày vải của Tống Văn Hiên là số 40, hơn nữa hắn lưu dấu chân rất cạn, còn tôi thì không cần nói. Ngoại trừ dấu chân của ba người chúng ta, xung quanh còn có 276 dấu chân của người khác, nhưng không rõ ràng, ít nhất đã lưu lại từ hai giờ trước. Mà sau khi Dạ Quỷ xuất hiện lại không có dấu chân mới…

Tùy Qua giải thích.

- Đợi một chút… làm sao cậu biết rõ ràng như vậy?

Đường Vân có chút hoảng sợ nhìn Tùy Qua. Hắn không ngờ trong tình huống như vậy mà Tùy Qua vẫn biết được xung quanh có bao nhiêu dấu chân, và đâu là dấu chân của phe ta, đâu là của địch.

- Tôi chỉ cần liếc mắt vài cái là nhớ hết rồi.

Tùy Qua chỉ chỉ vào đầu mình:

- Còn về việc làm sao tôi phán đoán hắn biến hình mà không phải tàng hình. Nguyên nhân này càng đơn giản, bởi vì tôi có thể nhớ rõ xung quanh có bao nhiêu dấu chân, dĩ nhiên cũng có thể nhớ rõ có bao nhiêu chiếc xe đã hỏng. Năng lực của Dạ Quỷ là biến hóa thành vật khác, nhưng hắn không thể hoàn toàn biến mất khỏi hiện trường, cũng không thể làm cho những vật vốn có sẵn bỗng dưng biến mất. Vậy nên, việc đột nhiên xuất hiện thêm một chiếc xe cũ, anh nghĩ đó có thể là thứ quỷ quái gì ngoài Dạ Quỷ?

Những l��i này làm Đường Vân vô cùng bội phục.

Nhưng hắn chợt hỏi:

- Dạ Quỷ vì sao không biến hóa thành bông tuyết chứ?

- Nếu hắn có thể hóa thành bông tuyết, hai chúng ta khẳng định xong đời rồi.

Tùy Qua nói:

- Nhưng thật hiển nhiên hắn không được, nếu như tôi đoán không sai, hắn không thể đột phá hạn chế của sức nặng và khối lượng khi biến hóa, càng giống như là một loại giả tạo…

- Giống như là tắc kè hoa! Có thể hòa mình vào hoàn cảnh xung quanh, nhưng không cách nào làm bản thể biến mất?

Đường Vân chợt nói.

- Cũng tương đương như thế.

Tùy Qua gật đầu.

Vẻ mặt Đường Vân toát ra sự bội phục và tôn sùng rõ ràng. Hắn từng khinh thường Tùy Qua, cho rằng người này không xứng với em gái mình, nhưng trải qua chuyện vừa rồi Đường Vân ý thức được mình đã xem thường đối phương. Tu vi cao hơn hắn một bậc thì thôi, mấu chốt là sức quan sát, phân tích và phán đoán trong chiến đấu quả thật vượt xa một quân nhân chuyên nghiệp như hắn.

Kỳ thật so với Đường Vân, Tống Văn Hiên cũng bội phục lẫn kiêng kỵ Tùy Qua không ít.

Trước đó Tùy Qua đã nói đúng, hắn căn bản không xuất toàn lực, có chút tư tâm muốn xem "lá bài tẩy" của Tùy Qua. Nhưng cho dù hắn có ra tay, cũng không làm gì được hai dị năng giả kia, nhiều lắm là toàn thân trở ra, tuyệt đối không thể áp chế hai người họ. Hơn nữa Tùy Qua lại không biểu hiện bao nhiêu lực lượng kinh thế hãi tục mà vẫn đánh trọng thương được hai dị năng giả, điều này mới là chỗ làm hắn chân chính khiếp sợ.

Gặp phải dị năng giả, tuy làm Tùy Qua có chút kinh ngạc nhưng không quá khiếp sợ.

Trên thế gian này có rất nhiều điều thần bí, đã có người luyện võ, người tu hành, vậy thì sự xuất hiện của dị năng giả cũng không có gì là kỳ quái. Huống hồ trong Thần Nông tiên thảo quyết mặc dù không đề cập sự tồn tại của dị năng giả, nhưng có một sinh vật khác, cực kỳ tương tự với dị năng giả: Vu!

Vu, từ thời viễn cổ đã là một tồn tại cường đại. Hoàn toàn khác với người tu đạo, Vu một khi thức tỉnh được nhận định là Vu, sẽ có rất nhiều lực lượng cùng thủ đoạn mạnh mẽ, làm cho họ cường đại hơn người tu hành bình thường. Nhưng năng lực của Vu tăng lên so với người tu đạo lại càng thêm khó khăn, không vững chắc từng bước như cảnh giới của người tu hành.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free