[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 412 : Đa Lịch Mộc. (2)
Tự tin đến thế sao?
Cao Phong hỏi:
– Chẳng lẽ mấy ngày nay cậu đã ôn bài xong hết rồi à?
– Làm gì có.
Tùy Qua vừa nói vừa rút cuốn “Đại số cấp cao” trong giá sách, sau đó tiện tay đặt lên bàn:
– Thật sự là không hiểu nổi, chuyên ngành khoa học tự nhiên mà sao vẫn phải học toán, học để làm gì cơ chứ?
– Đó là kiến thức căn bản mà, bất kể cậu học chuyên ngành gì thì cũng phải biết!
Liễu Tiểu Đồng nói:
– Hơn nữa, toán học cũng không phải hoàn toàn vô dụng. Ít nhất thì nó còn dùng được trong kỳ thi nghiên cứu sinh.
– Vậy ngoài thi nghiên cứu sinh ra thì sao?
– Thế thì không dùng được thật.
Liễu Tiểu Đồng nói:
– Tôi từng xem qua một cuộc điều tra, 99% người sau khi đi làm, hầu như chỉ dùng kiến thức toán học từ cấp trung học trở xuống. Nói cách khác, sau cấp trung học, trừ khi dùng vào các kỳ thi, hầu như chẳng dùng đến nữa.
– Mẹ kiếp! Vậy đúng là phí thời gian và cả tuổi trẻ của mình!
Cao Phong mắng một tiếng, sau đó ánh mắt dừng trên cuốn sách trong tay Tùy Qua:
– Sách gì vậy! Tùy Qua, thằng nhóc này, cậu đang ôn bài hay chuẩn bị bài vậy? Cuốn sách của cậu nhìn y như mới mua!
Đúng là cuốn sách này hoàn toàn mới thật.
Nhưng không sao, còn vài tiếng nữa mới đến kỳ thi ngày mai, đủ để Tùy Qua hoàn thành việc ôn tập.
– Tùy Qua, cậu thật sự ổn chứ?
Giang Đào tựa hồ không tin Tùy Qua có thể hoàn thành nhiệm vụ gian nan này:
– Hay là cậu bỏ cuộc đi. Môn này đâu phải chỉ dựa vào trí nhớ là qua được đâu.
– Đã là đàn ông, sao có thể nói không được chứ.
Tùy Qua cười nói:
– Yên tâm đi, hơn thì không dám nói, nhưng ngày mai thi được 80 điểm thì vẫn không thành vấn đề.
– Nếu cậu mà đạt điểm đậu, đúng là phải tạ ơn trời đất.
Cao Phong nói:
– Thôi lười nói nhiều với cậu, tôi đi pha ly cà phê cho tỉnh táo đây, xem ra tối nay phải thức trắng đêm rồi. Haiz, ngoài trời lạnh thế này, lại không được nằm trong chăn êm, đúng là chuyện khổ sở nhất đời.
Tùy Qua cũng không đôi co, bình thản lật xem cuốn sách trên tay.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Khoảng một giờ sau, Tùy Qua khép sách giáo khoa lại, bắt đầu lật xem ghi chép của Liễu Tiểu Đồng. Trong số họ, chỉ có cậu ta ghi chép cẩn thận nhất khi lên lớp.
Nửa giờ sau.
Tùy Qua cũng đã xem xong ghi chép.
– Đủ 70-80 điểm rồi, tôi muốn đi ngủ đây. Các cậu cũng đi ngủ sớm đi, đừng vì chút học bổng mà liều mạng thế.
Tùy Qua đứng lên, vươn vai mệt mỏi nói.
– Bảy tám chục điểm? Còn học bổng? Cậu dựa vào năng lực của mình mà đạt điểm đậu đã xem như không tệ rồi.
Cao Phong nói.
– Đạt điểm đậu á? Chắc chắn không thành vấn đề.
Tùy Qua nói:
– Hay nói cách khác, cậu cứ ra một bài thử xem, xem tôi có giải được không. Nhưng lát nữa mà cậu mất tự tin thì đừng trách nhé.
– Láo toét!
Cao Phong cười nói, liền tìm đại một bài trong sách giáo khoa ra hỏi.
Tùy Qua liếc nhìn, hầu như không cần suy nghĩ, lập tức đọc ra đáp án.
Đáp án chính xác!
– Mẹ kiếp! Cậu giỏi thật sao? Tôi không tin!
Cao Phong vỗ vỗ trán, sau đó lại tìm ra một bài khó hơn:
– Vừa rồi chắc chắn là trùng hợp thôi, bài này kiểu gì cũng làm cậu bó tay!
Tùy Qua cười không nói, liếc nhìn đề mục rồi viết nhanh.
Chỉ lát sau, bài giải đã hoàn thành trên giấy.
Hoàn toàn chính xác!
– Này…
Cao Phong cẩn thận so sánh, kinh ngạc nói:
– Tùy Qua, cậu đúng là quá biến thái… này, thằng nhóc, cậu lén ôn bài rồi, giờ cố tình chọc tức tôi đấy à?
– Mẹ kiếp! Ôn bài chứ có phải chuyện gì bí mật đâu mà phải lén lút?
Tùy Qua khép sách vở, chuẩn bị đi ngủ.
– Vậy chẳng lẽ chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ ngắn ngủi mà cậu đã ghi nhớ hết toàn bộ những thứ này rồi sao?
Cao Phong nói:
– Nếu cậu mà giỏi thật như thế, thì trước kia ít nhất cũng phải thi vào đại học Thanh Hoa hay Bắc Kinh chứ. Cái gọi là thiên tài, tôi nghĩ cũng chỉ đến thế này thôi.
– Làm gì có thiên tài nào, tôi chỉ dùng thời gian cậu đi uống cà phê để ôn bài thôi.
Tùy Qua nói:
– Ba huynh đệ, các cậu cứ từ từ mà học nhé, đêm còn dài, giữ gìn sức khỏe.
Rất nhanh hắn đã chui vào chăn nói:
– Oa, trời lạnh thế này, nằm trong chăn ấm áp đúng là sướng nhất.
– Tôi thật sự muốn đánh chết cậu!
Cao Phong bực bội nói:
– Nhưng Tùy đại thiếu gia rốt cuộc có bí quyết gì mà có thể nhanh chóng ghi nhớ toàn bộ bài học đến vậy? Nếu đúng là có bí quyết, cậu mau chỉ cho bọn tôi với.
– Làm gì có bí quyết nào, tôi chỉ dùng thời gian uống cà phê…
– Mày chết đi!
Cao Phong cùng Giang Đào đồng thanh nói.
Lát sau, Liễu Tiểu Đồng cũng đứng dậy nói:
– Tôi cũng ôn bài xong rồi, đi ngủ đây.
– Anh ơi, cậu đừng đi mà.
Cao Phong nói:
– Cậu mà đi thì tôi với Giang Đào sao mà kiên trì nổi đây chứ.
– Đúng vậy, đêm dài lạnh giá thế này, làm sao mà chịu nổi đây?
Giang Đào nói:
– Lỡ mà bị bệnh, phải thi lại, phải học lại, chẳng phải phí công sao?
– Để tôi chỉ cho hai cậu chút 'đường sống', chịu không?
Tùy Qua cười nói.
– Thật không?
Cao Phong hỏi:
– Chẳng lẽ cậu thật sự có bí quyết sao?
– Tôi thật sự có bí quyết.
Tùy Qua nói:
– Nhưng bí quyết này không phải để nói, mà là để ăn.
– Đồ ăn sao?
Cao Phong ngạc nhiên:
– Ăn cái gì?
– Cái này đây!
Tùy Qua búng ngón tay, một quả cây màu vàng nhỏ cỡ đầu ngón tay rơi xuống trước mặt Cao Phong, sau đó thêm một quả nữa rơi xuống chỗ Giang Đào.
– Đây là cái gì?
Cao Phong hỏi.
– Linh dược.
Tùy Qua đáp:
– Ăn vào sẽ giúp đầu óc sáng suốt, thi cử mấy ngày tới chắc chắn không thành vấn đề.
– Làm gì có chuyện dễ dàng đến thế.
Cao Phong nói:
– Nhưng nhìn thứ này giống hệt quả Khổ Luyện Tử, cậu đừng có đùa giỡn tôi với Giang Đào đấy nhé?
– Trời ạ! Lòng tốt mà bị coi là ý đồ xấu xa, hai cậu không tin cũng được.
Tùy Qua nói:
– Dù sao thì tôi cũng chuẩn bị đi ngủ đây.
– Được rồi, tôi sẽ thử xem sao.
Cao Phong thực sự không muốn tiếp tục bị hành hạ nữa, cậu ta ném quả cây vào miệng rồi nuốt xuống.
Một vị đắng chát xộc lên trong miệng.
– Sao mà đắng thế! Phì! Phì!
Vị đắng chát kịch liệt khiến Cao Phong vội phun bã trái cây ra khỏi miệng, sau đó cố gắng súc miệng liên tục, cuối cùng mắng Tùy Qua xối xả.
Tùy Qua cũng không đôi co với cậu ta, lát sau mới nói:
– Sao cậu không thử xem sách trước rồi hãy nói.
Cao Phong hung hăng trừng mắt nhìn hắn, mới tiếp tục xem sách.
Vừa xem, không ổn! Cao Phong lập tức phát hiện, đầu óc mình như được tiếp thêm 'thần dược', bỗng trở nên vô cùng nhạy bén và mạnh mẽ. Những bài toán mà trước đây nhìn lướt qua không thể nhớ nổi, giờ cậu ta chỉ cần lướt qua một lần là đã ghi nhớ kỹ càng.
Từ trước đến giờ, đầu óc cậu ta chưa bao giờ sáng suốt đến thế!
Nhìn một lần là nhớ mãi không quên!
Cao Phong phát hiện mình đã đạt đến cảnh giới truyền thuyết của một 'mọt sách siêu cấp'.
Cảm giác này quả thực quá sung sướng! Nhất là khi kỳ thi ngày mai đang cận kề.
Thế nên, Cao Phong tiếp theo đã làm một hành động khiến Giang Đào suýt nôn ọe: cậu ta lại nhặt toàn bộ bã trái cây vừa phun ra, cho ngược trở lại vào miệng ăn!
Đầu óc Giang Đào lập tức quay cuồng, thế giới này đúng là quá sức điên rồ!
Truyen.free có quyền sở hữu đối với nội dung văn bản này.