Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 399: Cảm giác.

Nữ tiếp tân vốn kiên quyết từ chối Tùy Qua, nhưng khi thấy hắn bất ngờ rút ra một xấp tiền dày cộp đặt phịch lên quầy, cô lập tức xiêu lòng. Thế là, cô ta đành cắn răng phá lệ, giao căn phòng đã có người đặt trước cho hắn.

Một lát sau, Tùy Qua bế Đường Vũ Khê đặt lên giường lớn.

Hắn đứng dậy kéo rèm cửa. Vừa quay người lại, Tùy Qua chợt nhận ra Đường Vũ Khê đã tỉnh giấc, đang chăm chú nhìn mình.

– Anh… anh không có ý đồ gì khác đâu.

Tùy Qua vội vàng giải thích.

– Hì hì, em có bảo anh có ý đồ gì khác đâu nào?

Đường Vũ Khê ngọt ngào đáp, đáy mắt ánh lên vẻ tinh quái:

– Thật ra em đã tỉnh từ lâu rồi.

– Thế sao em không nói sớm một tiếng?

Tùy Qua làu bàu, cảm thấy mình lại bị cô nàng trêu chọc.

– Em chỉ muốn anh ôm thêm một lúc thôi mà.

Đường Vũ Khê nói:

– Hiếm khi anh dịu dàng đến vậy, trông thận trọng mà không hề có ý đồ xấu. Anh xem, em đã từng nói với anh rồi, giữa nam nữ không nhất thiết chỉ toàn là chuyện hư hỏng.

Đường Vũ Khê vỗ vỗ lên giường, ra hiệu cho hắn đến gần.

– Vũ Khê, anh thật sự xin lỗi, anh đã không để ý rằng em quá mệt mỏi trong khoảng thời gian này.

Tùy Qua áy náy nói:

– Em nói đúng, ở bên em, anh thật sự không nên nghĩ đến những chuyện hư hỏng đó.

– Không sao đâu.

Đường Vũ Khê nói.

– Anh đã có quyết định của riêng mình thì cứ tập trung làm việc, đừng để phân tâm. Em cũng không muốn anh phải làm khác, với lại hiện tại anh đã làm rất tốt rồi, sự nghiệp của chúng ta cũng đã bắt đầu đi đúng hướng…

Nói tới đây, nàng dừng lại nhìn hắn, rồi đôi môi đỏ mọng khẽ chu lên.

Nhưng ngay lúc này, họ lại nghe thấy tiếng đập cửa ầm ĩ, đúng hơn là tiếng đạp cửa.

– Mẹ nó! Mở cửa cho bố mày mau! Chết tiệt! Phòng của bố mày đặt trước mà con tiện nhân đó dám chuyển cho người khác à!

Bên ngoài, một giọng nói càn rỡ gào thét, kèm theo những tiếng đạp cửa ầm ầm.

– Ai da… tôi xin lỗi, tôi sẽ bồi thường tổn thất cho ngài theo đúng quy định… á!

– Bồi thường cái quần què! Mày đền nổi không? Cái loại như mày đến liếm giày cho tao còn không xứng!

Tiếng la lối bên ngoài càng lúc càng thêm hung hăng, càn quấy!

Đến cả Đường Vũ Khê cũng phải nhíu mày. Gã này thật sự quá ngông cuồng.

– Đừng đá nữa, đồ ngu ngốc!

Lúc này Tùy Qua cũng đã nổi giận, bước tới cửa quát lớn.

Nhưng kẻ bên ngoài căn bản không thèm nghe, vẫn tiếp tục đạp mạnh, xen lẫn tiếng thét chói tai của cô tiếp tân lúc nãy.

– Muốn chết…

Tùy Qua hừ lạnh một tiếng, tung một cú đá vào cánh cửa.

Cánh cửa bật tung với một tiếng nổ lớn, khiến kẻ đang đạp cửa cũng văng ngược lại.

Một thanh niên tóc dài, đeo kính đen, vẻ mặt hung hăng càn quấy, bị cánh cửa bật ngược đập mạnh vào tường.

Cú đá này của Tùy Qua xem như đã nương tay.

Nếu không, gã thanh niên kia đã sớm hộc máu bất t��nh rồi.

Kế bên gã thanh niên còn có hai cô gái, trong đó một người nước mắt giàn giụa, tóc tai bù xù, chính là cô tiếp tân vừa rồi. Cô gái còn lại mặc trang phục cổ trang màu trắng, thậm chí là nữ cải nam trang, trông hệt như tạo hình của Giang Điềm Điềm trong phim ảnh. Cả nhan sắc lẫn vóc dáng của cô gái này đều khá ổn.

Cô tiếp tân vừa định bỏ chạy thì gã thanh niên chộp lấy tóc cô ta, kéo giật lại và lạnh lùng nói:

– Con tiện nhân, mày dám đắc tội Kiệt thiếu mà tưởng có thể chạy thoát dễ dàng thế sao!

– Buông cô ấy ra!

Lúc này Đường Vũ Khê chợt quát lớn:

– Đụng tay đụng chân với phụ nữ, anh còn ra dáng đàn ông không!

Gã thanh niên cười khẩy, ánh mắt dừng lại trên người Đường Vũ Khê, rồi hắn cười một cách tà mị:

– Nếu cô đồng ý qua đêm với tôi và mấy người bạn, tôi sẽ bỏ qua cho con nhỏ này. Mẹ nó, dám đem phòng của bổn thiếu gia mà đưa cho người khác, đúng là chán sống rồi! Bổn thiếu gia định đưa bạn gái tới đây ‘chơi trò chơi’ một chút, ai ngờ hứng thú bị phá hỏng cả rồi… À mà đúng rồi, bổn thiếu gia là Trần Kiệt, cô đừng quên nhé.

– Tôi không có thói quen nhớ tên của loại súc sinh.

Đường Vũ Khê lạnh lùng nói.

– Hắc hắc, đúng vậy, bổn thiếu gia chính là súc sinh đó.

Trần Kiệt liếm môi một cái, rồi ánh mắt chuyển sang Tùy Qua:

– Thằng nhóc kia, mày dám ở trong phòng của tao, còn dám mang theo một cô gái xinh đẹp như vậy vào phòng tao, rồi còn dám mạo phạm bổn thiếu gia. Mày nhất định phải chết, hiểu không? Cả tỉnh Minh Hải này, dù là giới hắc đạo hay bạch đạo cũng không ai có thể cứu được mày đâu, mày chết chắc rồi!

– Ồ, mày ghê gớm vậy sao?

Tùy Qua lạnh lùng nói:

– Mau buông cô ta ra. Tao sẽ bồi thường tổn thất cho mày, chuyện này coi như bỏ qua.

Trần Kiệt giật mạnh tóc cô tiếp tân khiến cô ta đau đớn thét lên chói tai:

– Tao đã nói rồi, kẻ nào mạo phạm tao đều đừng hòng thoát thân. Con nhỏ này dám mạo phạm tao thì nhất định phải lãnh đủ cơn thịnh nộ của tao. Đáng tiếc là nó quá xấu, nếu không tao chơi vài bận xong rồi cũng có thể cho nó một con đường sống. Nhưng bây giờ nó phải quỳ xuống dập đầu cầu xin tao mới được. Nếu không, tao sẽ khiến nó sống không bằng chết!

Quá đỗi hung hăng càn quấy!

Tùy Qua và Đường Vũ Khê từng gặp không ít kẻ hung hăng càn quấy, nhưng chưa từng thấy ai ngông cuồng đến mức độ này như Trần Kiệt.

Chỉ vì một căn phòng mà lại muốn người khác phải quỳ xuống dập đầu cho mình.

Một kẻ như vậy thật sự ngông cuồng đến tột độ!

Lúc này, bảo vệ khách sạn cũng đã chạy tới.

Hai bảo vệ chứng kiến tình hình này liền lập tức lao về phía Trần Kiệt, mong cứu được cô tiếp tân.

Phanh! Phanh!

Hai bảo vệ vừa xông đến, bất ngờ cô gái mặc trang phục cổ trang bên cạnh Trần Kiệt liền tung liên tiếp hai cú đá, khiến cả hai ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tùy Qua hơi kinh ngạc, không ngờ cô gái đi cùng Trần Kiệt lại còn biết công phu.

Hơn nữa, còn là tu vi luyện khí trung kỳ!

Điều càng kỳ lạ hơn là vừa rồi Tùy Qua không hề nhận ra cô ta biết võ.

Trần Kiệt cười ha hả, vặn tóc cô tiếp tân, nhấn đầu cô ta xuống đất, định dùng chân giẫm lên, nói:

– Tao bảo mày liếm thì mày phải liếm!

Đúng lúc này, Tùy Qua tung một cú đá, gạt chân Trần Kiệt ra, sau đó triển khai Thiên Biến Tróc Trùng Thủ, cứu cô tiếp tân thoát khỏi tay Trần Kiệt.

Nhưng trong lúc giao thủ, Tùy Qua mới chợt nhận ra Trần Kiệt cũng biết công phu, hơn nữa đã đạt đến luyện khí sơ kỳ.

Đối với một công tử bột như vậy mà nói, tu vi luyện khí sơ kỳ đã là không tệ rồi.

– Cô đi đi.

Tùy Qua nói với cô tiếp tân.

Cô tiếp tân như được đại xá, vội vàng bỏ chạy thục mạng.

– Mày dám thả nó sao?

Trần Kiệt nhìn Tùy Qua cười lạnh nói:

– Mày lại dám thả nó à? Tốt lắm! Xem ra mày thật sự muốn chết rồi.

– Đồ bệnh thần kinh!

Đường Vũ Khê mắng khẽ một tiếng, sau đó nhìn Tùy Qua nói:

– Thôi bỏ đi, chúng ta đi thôi, mặc kệ cái thứ thần kinh này đi.

Tùy Qua nghĩ thầm đúng vậy. Bầu không khí tốt đẹp đã bị tên này phá hỏng, dù có giết hắn cũng chẳng ích gì.

Nhưng hai người vừa định quay đi, đối phương lại không hề có ý định để họ rời khỏi.

Trần Kiệt phất phất tay, cô gái mặc nam trang cổ trang kia liền chặn ngay trước mặt Tùy Qua.

– Mày! Nhất định phải quỳ xuống cho tao, rồi quỳ lạy cầu xin tha thứ!

Trần Kiệt nhìn Tùy Qua gào lên.

Tùy Qua không thèm để ý đến Trần Kiệt, tên đó chẳng qua chỉ là một thằng bệnh thần kinh, một kẻ tự cho mình là đúng mà thôi.

Ánh mắt Tùy Qua dừng trên người cô gái chặn đường, hỏi:

– Vốn là giai nhân, cớ sao lại phải tiếp tay cho kẻ ác?

Nội dung này được biên tập và phát hành độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free