Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 395: Xuân thu đại mộng.

Tùy Qua tấm tắc tán thán:

- Thứ này, chúng ta nhất định phải đấu giá bằng được!

- Anh còn chưa nói rốt cuộc loại gỗ này là gì đây?

Trầm Quân Lăng truy hỏi.

- Thời cổ đại, loại gỗ này được gọi là Côn Luân Thần Mộc! Bởi vì nó sinh trưởng tại núi Côn Luân cổ xưa.

Tùy Qua nói:

- Nhưng nó còn một cái tên ít người biết, đó là Bão Phúc Đan Mộc. Thực tế thì, chỉ nhìn ảnh không thể chắc chắn, tôi phải tự mình đi xem qua mới xác định được. Tuy nhiên, tôi nghĩ khả năng đúng đến chín mươi phần trăm rồi.

Tuy rằng Trầm Quân Lăng không biết Bão Phúc Đan Mộc là gì, nhưng nhìn vẻ mặt Tùy Qua cũng đoán ra thứ này hữu ích với anh ta. Thế là nàng cười nói:

- Nếu tôi mang tới tin tức tốt như vậy cho anh, anh định cảm ơn tôi ra sao đây?

- Cô tự nói đi.

Tùy Qua đáp:

- Rõ ràng cô đã có ý tưởng rồi, cần gì phải hỏi tôi nữa đâu.

- Thông minh.

Trầm Quân Lăng nói:

- Hôm nay thật nhàm chán, anh đi xem phim với tôi đi.

- Phim? Phim gì vậy?

Tùy Qua hỏi.

- Nghe nói là một bộ phim điện ảnh lớn.

Trầm Quân Lăng đáp:

- Đầu tư tới hai trăm triệu, hôm nay công chiếu suất đầu tiên, hình như tên là Xuân Thu Đại Mộng, mấy nhân viên của tôi đã vội vàng đi mua vé rồi.

- Cái gì… Xuân Thu Đại Mộng?

Tùy Qua sửng sốt:

- Đây không phải phim mà Giang Điềm Điềm đảm nhận vai nữ chính sao?

- Phải đó.

Trầm Quân Lăng nói:

- Anh giật mình như vậy để làm gì? Nhìn bộ dạng anh, hình như là người hâm mộ của Giang Điềm Điềm vậy. Hừ, tôi thấy anh cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp, vừa mới có chút tiền, đã nghĩ đến chuyện bao nuôi minh tinh nhỏ rồi sao?

- Này thật đúng là oan uổng.

Tùy Qua nói:

- Giang Đào ở chung ký túc xá với tôi mới là fan cứng của Giang Điềm Điềm. Tôi chỉ nghe hắn nói qua, bộ Xuân Thu Đại Mộng vì thiếu vốn đầu tư mà phải dừng quay, nhưng sao lại công chiếu nhanh đến vậy?

Nhắc tới việc của Giang Điềm Điềm, người khơi mào chính là Tùy Qua. Bởi vì kim chủ của nàng là Lục Hổ, mà Tùy Qua đã giải quyết Lục Hổ, kết quả kéo Giang Điềm Điềm vào rắc rối, nhưng không ngờ cô nàng lại nhanh chóng thoát nạn, xem ra cô ấy quả thật có chút thủ đoạn.

- Đại khái tìm được kim chủ mới rồi.

Trầm Quân Lăng nói.

- Được, dù sao cô muốn xem thì tôi sẽ đi cùng cô, tôi đi mua vé đây.

Tùy Qua nói:

- Nhưng tôi có chút tò mò, nếu cô không phải người hâm mộ Giang Điềm Điềm, vì sao lại cảm thấy hứng thú đối với bộ phim này.

- Không có gì. Tôi chỉ là nghe truyền thông ca ngợi cô ấy tận mây xanh, nói cô ấy là “ngọc nữ thanh thuần nhất trong lịch sử” gì đó, đẹp như thiên tiên, nhất là đôi mắt đẹp không nhiễm phàm trần. Cho nên tôi muốn xem thử, rốt cuộc cô ấy xinh đẹp đến mức nào.

Trầm Quân Lăng nói:

- Không cần mua vé, tôi đã mua rồi.

Nói xong Trầm Quân Lăng như làm ảo thuật lấy ra vé xem phim.

Tùy Qua nhìn qua, là rạp chiếu phim tốt nhất Đông Giang – Thiên Không Ảnh Viện. Thế là anh ta trêu chọc nói:

- Trầm Tỷ, cô đừng nói cho tôi biết rạp chiếu phim này cũng là của cô nhé.

- Ách… nếu nói là của tôi cũng không sai.

Trầm Quân Lăng nói:

- Khi tôi học đại học năm thứ hai thì mở ra chơi chơi một chút, sau đó giao cho người khác kinh doanh, nhưng quyền sở hữu vẫn là của tôi.

Tùy Qua nhất thời ngạc nhiên, không thể ngờ Trầm Quân Lăng thật sự đa tài đa nghệ đến thế, việc kinh doanh gì cũng nhúng tay vào, bảo sao ở Đông Đại, nàng không chỉ là mỹ nữ cấp hoa khôi mà còn có danh hiệu “sinh viên doanh nhân”, khiến bao nhiêu kẻ theo đuổi phải e ngại.

- Cô thật là yêu nghiệt.

Tùy Qua nói:

- Vậy bây giờ đi xem?

- Đi ngay bây giờ.

Trầm Quân Lăng kéo tay Tùy Qua đi ra khỏi quán cà phê, sau đó ngồi vào xe BMW của nàng.

- Mẹ nó! Tiểu bạch kiểm! Nhị gia! Ăn mềm cơm!

Tùy Qua vừa mới lên xe, đã nghe thấy những tiếng chửi rủa khinh thường vang lên từ bốn phía.

Từ sau khi tu vi trở nên cao thâm, thính lực đã tăng lên đáng kể, nhưng nghe được cũng không phải chuyện gì tốt đẹp.

Trầm Quân Lăng hiển nhiên cũng nghe được những tiếng mắng kia, cười nói:

- Nghe những tiếng mắng khinh thường, có phải anh thấy xấu hổ lắm không đây?

- Không, tôi thật kiêu ngạo.

Tùy Qua nghiêm trang nói:

- Vừa rồi những kẻ mắng tôi thực chất đều ghen tị với tôi. Nhìn xem đi, ngồi lên BMW, bên cạnh có mỹ nữ, ai mà chẳng hâm mộ?

- Chưa từng thấy ai vô sỉ như anh.

Trầm Quân Lăng khởi động xe, chạy về nội thành Đông Giang, rời khỏi trấn Phát Phong, nàng nói thêm:

- Đúng rồi, anh đã nắm phần lớn cổ phần công ty Tống thị, hiện tại tài sản ít nhất cũng phải vài tỷ rồi, vì sao không mua một chiếc xe đắt tiền để đi lại?

- Ài, cô không rõ tình hình rồi. Tôi chỉ phụ trách kiếm tiền, chuyện tiêu tiền đều do Đường Tỷ một tay quản lý.

Tùy Qua nói:

- Cô cũng biết túi tiền của nàng, tiêu tiền rất ghê, hơn nữa còn là cái hố không đáy. Cho nên tôi muốn mua xe tốt, nàng chắc chắn sẽ không phê duyệt đâu. Hơn nữa nói không chừng ngày nào đó tôi phá sản, thì vẫn phải dựa vào cô mà sống thôi.

- Sao vậy, chưa kết hôn mà đã bị nắm giữ hết quyền tài chính cả rồi sao?

Trầm Quân Lăng trêu ghẹo:

- Như vậy xem ra nếu cô ấy kết hôn rồi, chẳng phải sẽ kiểm soát anh chặt chẽ sao? Đến lúc đó dù tôi có muốn làm người tình của anh đi chăng nữa, chỉ sợ anh cũng không dám tiếp nhận.

- Ai nói không dám?

Ngữ khí của Tùy Qua thay đổi:

- Chỉ cần không cho cô ấy biết thì sao chứ?

- Hứ! Anh đúng là không chút tiền đồ.

Trầm Quân Lăng nói:

- Nhưng rốt cuộc hai người đang làm cái gì vậy. Anh liều mạng kiếm tiền, cô ấy liều mạng tiêu tiền, cảm giác này không ổn chút nào.

- Có gì không ổn đâu.

Tùy Qua nói:

- Cũng vì mục tiêu chung mà thôi.

- Là mục tiêu gì?

Trầm Quân Lăng hiếu kỳ hỏi.

- Làm cho người trong thiên hạ đều có thể chữa bệnh.

Tùy Qua nói, sau đó nhìn Trầm Quân Lăng:

- Ơ, sao cô lại không cười nhạo?

- Cười nhạo?

Trầm Quân Lăng hỏi:

- Anh cảm thấy tôi sẽ cười nhạo anh sao?

Tùy Qua đích thật cho r��ng như vậy.

- Tôi chỉ là cảm thấy suy nghĩ của anh không giống người thường.

Trầm Quân Lăng nói:

- Anh khác với những tu sĩ khác, bọn họ căn bản không quan tâm sống chết của người thường, những người phàm tục trong mắt họ chỉ là nô lệ hoặc con kiến. Nhưng sao anh lại nghĩ ngược lại? Lần trước trên đường trở về từ Trầm gia, tôi vẫn nhớ rõ những lời anh nói, cảm thấy anh là một tu sĩ thật mâu thuẫn, cũng không tự coi mình là một tu sĩ chân chính. À, nhất là ánh mắt anh nhìn tôi lúc đó, lo lắng tôi cũng chỉ biết chăm chăm tu luyện và theo đuổi sức mạnh mà thôi, lúc ấy, anh nhìn tôi cứ như là thật lòng quan tâm tôi vậy.

- Vô nghĩa, tôi đương nhiên để ý cô.

Tùy Qua nói:

- Lão địa chủ nhà tôi cùng ông nội cô đều muốn đính hôn cho chúng ta, làm sao có thể không cần cô chứ?

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền, kính mong quý độc giả ủng hộ bản gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free