[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 392: Uy phong.
Nếu có kẻ nào thực sự muốn xông vào, Ảnh Phong và tiểu ngân trùng chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn!
Nào ngờ, Tùy Qua vừa ra khỏi cổng trường đã gặp một lão tăng râu bạc phơ, đầu bóng loáng đang đi tới.
- A Di Đà Phật!
Lão tăng tiến đến trước mặt Tùy Qua, cất tiếng niệm phật:
- Tùy tiên sinh, đã lâu không gặp.
- Ông biết tôi sao?
Tùy Qua thản nhiên hỏi, trong lòng lờ mờ cảm thấy lão hòa thượng này lai lịch bất phàm, nhưng hắn lại không hề quen biết đối phương.
- Bần tăng Vĩnh Tuệ, là sư phụ của nghiệp chướng Duyên Vân.
Hòa thượng Vĩnh Tuệ trầm giọng nói.
- Sư phụ của hòa thượng Duyên Vân?
Lòng Tùy Qua thắt lại, quả nhiên chuyện cần đến cuối cùng cũng đã tới.
Tùy Qua đã "bắt cóc" đệ tử thiên tài của Thiếu Lâm Tự, giờ đây sư phụ của người ta rốt cuộc đã tìm đến tận cửa đòi người.
- Không sai.
Vĩnh Tuệ nói:
- Mong Tùy thí chủ để đồ nhi của bần tăng trở về Thiếu Lâm, sám hối tội nghiệt.
Tùy Qua vừa nghe, cảm thấy những lời này có chút nghiêm trọng, bèn nói:
- Lão hòa thượng này thật sự chẳng nói lý lẽ gì cả! Đồ đệ của ông không muốn ở lại Thiếu Lâm Tự, ông lại tới đây gặp tôi để đòi người, vậy là có ý gì? Chẳng lẽ tôi giam cầm đồ đệ của ông sao?
- Nếu không phải do Tùy thí chủ, đồ nhi của bần tăng sao có thể rời bỏ Thiếu Lâm Tự?
Hòa thượng Vĩnh Tuệ thở dài nói.
- Lão hòa thượng, nếu không nể tình ông là sư phụ của Duyên Vân, tôi đã chẳng thèm để ý đến ông rồi.
Tùy Qua nói:
- Duyên Vân đã trưởng thành rồi, hắn có lý tưởng và khát vọng của riêng mình. Hắn lựa chọn hợp tác với tôi là bởi vì hắn cảm thấy nơi đây mới có thể giúp hắn thực hiện lý tưởng đó, chứ ở lại Thiếu Lâm Tự thì không được! Nếu như ông thật sự xem mình là sư phụ của hắn, thì nên nghĩ cho hắn, chứ đừng đến chỗ của tôi mà càn quấy!
Vĩnh Tuệ nói:
- Đồ nhi của bần tăng vốn là người thành tâm thành ý, tuyệt đối sẽ không phản bội Thiếu Lâm Tự. Nếu không phải thí chủ đã dụ dỗ, làm sao hắn có thể mê muội lạc lối như vậy…
- Đủ rồi!
Tùy Qua quát:
- Lão hòa thượng! Nếu ông còn tiếp tục lắm lời trước mặt tôi, đừng trách tôi không khách khí!
Vẻ mặt Vĩnh Tuệ yên tĩnh như nước, nói:
- Bần tăng biết Tùy tiên sinh có thân phận, nhưng với tu vi hiện giờ của ngươi, thật sự không thể uy hiếp được bần tăng!
Xem ra lão hòa thượng này quả thực có chút ngạo khí, dù biết rõ Tùy Qua có chỗ dựa vững chắc, nhưng trong giọng nói vẫn không hề có nửa phần nhượng bộ.
- Hừ!
Tùy Qua hừ lạnh một tiếng:
- Lão hòa thượng, ông chẳng qua chỉ đạt tới tu vi Tiên Thiên sơ kỳ, vậy mà cũng dám càn rỡ trước mặt tôi!
Vĩnh Tuệ trầm giọng nói:
- Cho dù là Tiên Thiên sơ kỳ cũng đủ sức khiến ngươi phải kiêng dè, không phải sao?
- Cuồng vọng!
Tùy Qua cười lạnh nói:
- Tu vi Tiên Thiên sơ kỳ dù có làm nô bộc cho tôi cũng không đủ tư cách, vậy mà không ngờ còn dám lớn lối!
- A Di Đà Phật! Tùy tiên sinh quả nhiên cuồng vọng đến cực điểm!
Vĩnh Tuệ khinh thường nói:
- Tu vi Tiên Thiên sơ kỳ mà cũng chỉ có thể làm nô bộc cho ngươi sao? Ha, người trẻ tuổi quá kiêu ngạo ắt sẽ dễ gãy đổ!
- Tôi chẳng buồn nói nhiều với ông nữa!
Tùy Qua nói:
- Lãng phí thời gian!
Nói rồi, Tùy Qua toan bỏ đi.
Lúc này Vĩnh Tuệ bước tới ngăn cản trước mặt Tùy Qua.
Tùy Qua lập tức nổi giận, thầm nghĩ lão hòa thượng này thật không biết điều.
Ngay lúc này, một luồng chân khí Tiên Thiên từ bên cạnh chợt bùng phát, cách khoảng hai trượng đã chém thẳng về phía cánh tay Vĩnh Tuệ.
Vĩnh Tuệ cực kỳ kinh hãi, luồng chân khí kia vô cùng hùng hồn và sắc bén, chân khí hộ thân của hắn không tài nào ngăn được, đành vội vàng lùi lại phía sau.
- Tiên sinh, lão nô đến chậm.
Lúc này, một lão giả mặc áo dài màu đen đã đứng cạnh Tùy Qua, sau đó ánh mắt như lợi kiếm quét qua Vĩnh Tuệ:
- Hòa thượng, ông muốn tỉ thí vài chiêu với tôi sao?
Lão giả áo đen chính là Tống Văn Hiên, hiện giờ thân phận là người hầu của Tùy Qua.
Làm người hầu, tự nhiên có bổn phận của người hầu.
Hòa thượng Thiếu Lâm chẳng qua chỉ có tu vi Tiên Thiên sơ kỳ, lại dám trêu tức chủ tử của mình, trong lòng Tống Văn Hiên vô cùng khó chịu.
Lúc này Tùy Qua cũng giả vờ hừ lạnh một tiếng, ra vẻ cực kỳ khinh thường.
May mắn Tống Văn Hiên kịp thời chạy đến, nếu không thì Tùy Qua thật chẳng biết phải làm sao để đuổi lão hòa thượng kia đi. Nơi đây là bên ngoài trường học, Tùy Qua đương nhiên không thể lợi dụng Niếp Không Thảo để bỏ trốn, cũng không có Tam Thánh Phong để triển lộ sức mạnh của mình.
Nhưng Tống Văn Hiên vừa đến, vấn đề liền được giải quyết dễ dàng. Hơn nữa, điều này cũng chứng tỏ một sự thật: với tu vi Tiên Thiên sơ kỳ của Vĩnh Tuệ, vẫn chưa có tư cách làm người hầu cho hắn.
- Ngươi… chẳng lẽ định bao che cho cái nghiệp chướng Duyên Vân kia?
Vĩnh Tuệ cả giận nói.
- Vô nghĩa!
Tùy Qua cười lạnh:
- Nếu ngay cả hắn mà tôi còn không bảo vệ được, sau này còn ai dám tới nhờ vả tôi? Hừ! Thiếu Lâm các người có thể tung hoành ngang ngược trong giới võ lâm, nhưng trong mắt bản nhân chẳng qua cũng chỉ là gà đất chó kiểng mà thôi! Nếu cứ cố chấp khăng khăng, Bùi gia chính là vết xe đổ của các người!
Nói xong, Tùy Qua cũng không tiếp tục để ý tới Vĩnh Tuệ nữa, xoay người nghênh ngang bỏ đi.
Được Tống Lập Hào phối hợp, Nhãn Kính rất nhanh đã hoàn thành việc tiếp quản công ty dược nghiệp Tống thị.
Bởi vì có rất nhiều cổ đông đã mất lòng tin vào Tống gia, cho nên rất nhiều người đã chuyển nhượng cổ phần đang nắm giữ, khiến cổ phiếu Tống thị cũng liên tục lao dốc không ngừng.
Trước mắt, trong tay Tùy Qua đã nắm giữ 70% cổ phần của công ty dược nghiệp Tống thị, hoàn toàn khống chế cả tập đoàn này.
Các công ty niêm yết trên thị trường Hoa Hạ vẫn luôn là như vậy, tuy rằng trên danh nghĩa có ban giám đốc, nhưng ai nắm giữ nhiều cổ phần hơn thì người đó có quyền quyết định. Cho nên Tùy Qua nắm giữ phần lớn cổ phần, chẳng khác nào hoàn toàn khống chế cả công ty.
Sau khi nắm giữ công ty, Nhãn Kính lập tức sử dụng dây chuyền sản xuất của Tống gia để sản xuất số lượng lớn Đế Ngọc Cao số 1, khiến tình trạng cung không đủ cầu cuối cùng cũng đã dịu bớt.
Nhưng Đế Ngọc Cao số 2 và số 3 vẫn áp dụng hình thức tiêu thụ theo định mức quy định.
Chuyện sản xuất và tiêu thụ, Tùy Qua chẳng bận tâm hỏi tới.
Đối với Tùy Qua mà nói, chuyện quan trọng nhất trước mắt chính là bồi dưỡng thêm nhiều linh thảo, và mặt khác là nâng cao tu vi của bản thân.
Chuyện mượn danh người khác để phô trương, thoạt nhìn thì uy phong lẫm liệt, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ.
Trước mắt, chân khí trong cơ thể Tùy Qua đã ngưng luyện đến mức cực hạn, đạt tới đỉnh phong Luyện Khí hậu kỳ.
Chỉ cần một cơ hội, một cơ duyên là có thể bước vào Tiên Thiên kỳ.
Trong Thần Nông Tiên Thảo Quyết có ghi chép một phương pháp tu luyện cấp tốc vô cùng hung hiểm, đó chính là Thảo Mộc Quan Pháp.
Trải qua chuyện của Bùi gia, Tùy Qua vốn đã có ý định mạo hiểm thử Thảo Mộc Quan Pháp một chút, nhưng phương pháp này yêu cầu phải dung hòa thân thể vào linh thảo hoặc linh mộc. Mà trước mắt, trong tay Tùy Qua căn bản không có linh mộc nào thích hợp để tu luyện Thảo Mộc Quan Pháp.
Tóm lại, đây là do cơ duyên và vận khí của hắn chưa đủ.
Cơ duyên chưa đến thì không thể cưỡng cầu được, cho nên Tùy Qua chỉ có thể tập trung vào việc bồi dưỡng linh thảo, hi vọng nâng cao số lượng và đa dạng chủng loại linh thảo.
Mặt khác, còn có một số việc, một số người hắn cần tìm hiểu tường tận.
Nội dung này được đăng tải độc quyền trên truyen.free.