[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 373: Lính hầu.
Quỳ xuống nghênh đón?
Tống Thiên Húc nghe vậy, sắc mặt lập tức thay đổi.
Người có thể đặt chân lên cảnh giới Tiên Thiên, ai nấy đều kiêu ngạo, ý chí kiên định như sắt đá, luôn mang trong mình ý chí chiến đấu với trời đất làm mục tiêu. Thế nên, đối mặt với cường giả, khom lưng hành lễ thì có thể chấp nhận được, nhưng nếu bảo quỳ xuống thì tuyệt đối không thể làm được.
- Quỳ xuống.
Lúc này, một giọng nói uy nghiêm, đầy khí phách vang lên từ trên bầu trời. Sau đó, một bàn tay khổng lồ, lớn tựa căn nhà, vươn ra từ trong mây mù trên không, đè thẳng xuống đỉnh đầu Tống Thiên Húc.
Uy lực kinh khủng như thế, đã sớm vượt qua phạm vi của võ học!
Tống Thiên Húc chỉ cảm thấy bàn tay đang đè lên đầu mình như Thái Sơn áp đỉnh, căn bản không phải thứ con người có thể chống lại.
Răng rắc!
Dưới lực lượng nghiền ép không thể chống cự nổi, hai đầu gối Tống Thiên Húc quỳ sụp xuống đất, mặt đất xung quanh cũng nứt toác.
Hừ!
Kẻ trên không hừ lạnh một tiếng đầy vẻ mãn nguyện, rồi rút bàn tay đáng sợ đó về.
Lúc này, Tống Lập Hào cũng chạy ra khỏi phòng, không nói một lời, lập tức quỳ xuống bên cạnh phụ thân.
Mây mù giữa không trung như chịu một lực lượng vô hình nào đó trấn áp, tự động tách ra, hai bóng người từ trên không hạ xuống.
Tống Lập Hào ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy kẻ dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khoác áo choàng trắng. Nhìn bên ngoài, tuổi tác cũng xấp xỉ hắn, nhưng khí tức toát ra từ toàn thân nam tử trẻ tuổi này lại cực kỳ bá đạo, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao. Có thể nói, nếu chỉ xét về tướng mạo, Tống Lập Hào cũng chẳng hề kém cạnh nam tử này là bao, nhưng về khí thế, Tống Lập Hào lại thua kém đến hàng vạn lần!
Nếu như nói Tống Lập Hào là công tử thế gia thì người kia chính là hoàng tử xuất thân từ hoàng tộc, sự chênh lệch đâu chỉ tính bằng ngàn dặm!
Huống hồ, người này còn là nguyên lão của hiệp hội, tu vi quả thật thâm sâu khó dò!
Một lão giả đeo kiếm đứng phía sau Ngu Kế Đô, chính là “tôn sứ” đến Tống gia lần trước.
Ngu Kế Đô thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Tống Lập Hào, như thể Tống Lập Hào không hề tồn tại.
- Tống Thiên Húc, lần trước chuyện của hiệp hội giao cho ngươi, ngươi dám ngoảnh mặt làm ngơ!
Ngu Kế Đô hừ lạnh nói.
- Ngu công tử, chúng tôi đã thực hiện rồi, hơn nữa lúc trước việc ngăn chặn làm ăn của tên tiểu tử kia cũng đã có chút hiệu quả, chẳng qua tên tiểu tử đó quá xảo quyệt, nên mới nảy sinh chút bất lợi nho nhỏ...
- Câm mồm!
Ngu Kế Đô quát lên, vung tay lên, một luồng lực lượng vô hình lập tức túm lấy Tống Lập Hào nhấc bổng lên không:
- Tống Thiên Húc! Nếu như ngươi còn nói nhảm nửa câu, ta sẽ lập tức giết chết con trai ngươi, hơn nữa còn lấy hồn phách của hắn ra luyện thành pháp bảo, khiến hắn vĩnh viễn không thể siêu sinh!
- Dừng tay! Cầu xin... Ngu công tử, tha cho thằng bé.
Vì sinh mạng của con trai mình, Tống Thiên Húc chỉ còn cách mở miệng cầu xin.
- Hừ!
Trên mặt Ngu Kế Đô hiện lên một tia cười lạnh:
- Nếu muốn hắn còn sống, đừng có lãng phí thời gian của ta!
- Ngu công tử, là Tống gia chúng tôi đã cố ý tránh nặng tìm nhẹ, cũng chưa điều tra kỹ càng lai lịch của tên tiểu tử kia, chỉ định ngăn chặn việc làm ăn của hắn trước, rồi sau đó mới nhân cơ hội tìm hiểu lai lịch...
Tống Thiên Húc không dám giấu diếm, vội vàng bẩm báo kế hoạch lúc trước cho Ngu Kế Đô.
Ngu Kế Đô nghe xong, cười khẩy một tiếng. Tống Lập Hào lúc này mới được giải thoát, từ trên không trung rơi phịch xuống đất.
- Tống Thiên Húc, ngư��i nghe cho rõ đây. Ngươi hãy tự mình ra tay điều tra lai lịch của tên tiểu tử đó, ba ngày sau, mang kết quả đến hiệp hội. Nếu như ngươi không làm được, ngươi cứ chuẩn bị để người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Ngu Kế Đô nói xong, biến mất ngay tại chỗ.
Với tu vi của Tống Thiên Húc, thậm chí còn không biết Ngu Kế Đô đã rời đi bằng cách nào.
Lão giả kia nhìn phụ tử Tống gia mặt xám như tro, cười lạnh lùng nói:
- Tống Thiên Húc, lão phu khuyên ngươi một câu “làm lính hầu, phải có giác ngộ của kẻ làm lính hầu”. Kẻ làm lính hầu không nhất định phải chết, nhưng nếu ngay cả tư cách đó cũng mất đi, thì các ngươi chắc chắn sẽ chết!
Khúm núm.
Nhẫn nhục cầu sinh.
Đây chính là tình cảnh của phụ tử Tống Thiên Húc, Tống Lập Hào lúc này.
Tiên Thiên thì thế nào, thế gia ngàn năm thì cũng thế thôi, đối mặt với nguyên lão của hiệp hội, bọn họ hoàn toàn không có đường sống mà cò kè mặc cả.
Ngoại trừ quỳ xuống đất cầu xin thương xót, bọn họ cũng chẳng thể làm gì khác.
Thậm chí, ngay cả một ý nghĩ phản kháng cũng kh��ng dám nảy sinh.
Tống Lập Hào tự cho là thông minh cả đời, nhưng lúc này mới phát hiện thì ra hắn chỉ là kẻ thiển cận. Hắn không chỉ thua Tùy Qua, huống hồ khi đối mặt với “Người trẻ tuổi” vừa rồi, hắn lại càng thua thảm hại hơn nữa, thậm chí ngay cả tư cách để làm đối thủ của người ta cũng không có.
Bởi vì, ngay cả phụ thân hắn luôn luôn tôn kính, cũng chỉ có thể quỳ rạp trên đất.
Một lúc lâu, Tống Thiên Húc đứng dậy, thở dài một tiếng.
Tống Lập Hào vẫn quỳ trên mặt đất.
Bởi vì hắn phải nhớ kỹ nỗi nhục quỳ xuống lần này.
Dưới đầu gối đàn ông là vàng.
Nhưng phàm là đàn ông, thì không thể dễ dàng quỳ gối trước mặt bất kỳ ai.
Tống Lập Hào phải nhớ kỹ nỗi nhục quỳ gối này, để luôn tự thúc giục bản thân, sẽ có một ngày, hắn sẽ đứng trên cao, đạp đối phương dưới chân!
Tống Thiên Húc tựa hồ nhìn thấu ý nghĩ của Tống Lập Hào, bình tĩnh nói:
- Lập Hào, mùi vị quỳ xuống không dễ chịu đúng không?
Tống Lập Hào gật đầu, trầm giọng nói:
- Con bất hiếu, để phụ thân phải chịu sỉ nhục.
- Con cảm thấy ta bị sỉ nhục sao?
Tống Thiên Húc bình thản hỏi.
- Vâng! Phụ thân chính là bậc anh hùng, há có thể quỳ xuống trước mặt một tên nhãi ranh như vậy sao!
Tống Lập Hào cả giận nói.
Tống Thiên Húc nói:
- Ta cũng không muốn quỳ xuống, nhưng thực lực của hắn quá mạnh. Bởi vì hắn mạnh, cho nên có thể buộc ta phải quỳ xuống, thậm chí có thể dễ dàng giết chết ta ngay tại đây! Cho nên, hi vọng con nhớ kỹ nỗi nhục của mỗi lần phải quỳ gối, để sau này con sẽ ít phải quỳ gối trước mặt kẻ khác hơn!
- Con sẽ nhớ kỹ nỗi nhục này.
Tống Lập Hào nói, vẫn không đứng dậy:
- Nhưng trước mắt, chúng ta nên làm thế nào? Lính hầu, thật sự không dễ làm.
- Đúng vậy, ta vốn tưởng rằng có thể kéo dài một thời gian ngắn, ai ngờ hiệp hội lại tìm tới cửa nhanh như vậy.
Tống Thiên Húc nói:
- Thứ nhất, là bởi vì kế hoạch ngăn chặn việc làm ăn của tên tiểu tử kia tạm thời bị thất bại. Thứ hai, có thể thấy hiệp hội rất chú ý đến tên tiểu tử đó, nếu không đã không vội vã bức bách chúng ta đi dò đ��ờng như thế.
- Tên tiểu tử kia đúng là ghê tởm, nhưng người của hiệp hội cũng chẳng phải hạng tốt lành gì.
Tống Lập Hào căm hận nói. Mặc dù “mối hận cướp vợ” đúng là khắc cốt ghi tâm, nhưng dù sao Thẩm Quân Lăng cũng chưa thực sự có hôn ước với hắn. Nhưng, nỗi sỉ nhục phải quỳ gối mới là thật, điều này thực sự khiến Tống Lập Hào canh cánh mãi trong lòng.
- Con nghĩ thế nào?
Mọi chuyển ngữ trong tác phẩm này đều thuộc bản quyền của truyen.free.