[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 363: Khúc mắc. (2)
Tùy Qua nói vậy, vốn không muốn khơi gợi nỗi lòng của Liễu Tiểu Đồng, nhưng dù vừa cố kìm nén, Liễu Tiểu Đồng vẫn không sao ngăn được cảm xúc đang trào dâng, nước mắt bất chợt tuôn rơi.
Đàn ông không dễ rơi lệ, trừ khi đã chạm đến tận cùng nỗi đau. Mà nước mắt một khi đã tuôn, thật khó lòng kìm lại. Liễu Tiểu Đồng hôm nay đúng là như vậy, anh bật khóc nức nở một hồi.
Không khí căn phòng 403 bỗng trở nên ngột ngạt.
Tùy Qua, Giang Đào và Cao Phong cũng không ai lên tiếng an ủi, chỉ lặng lẽ để Liễu Tiểu Đồng khóc cho thỏa nỗi lòng.
Mãi một lúc sau, Liễu Tiểu Đồng mới bắt đầu giãi bày tâm sự.
Thì ra, vào năm Liễu Tiểu Đồng học cấp hai, ông nội anh đột ngột lâm bệnh nặng, cần phải phẫu thuật với chi phí lên đến năm vạn. Đối với gia cảnh của Liễu Tiểu Đồng, đây là một khoản tiền khổng lồ. Nghe thấy phải tốn nhiều tiền đến vậy, ông nội anh đã kiên quyết từ bỏ điều trị, lại còn dặn cha anh không được nói cho Liễu Tiểu Đồng biết, để dành dụm từng đồng cho anh vào đại học. Ba tháng sau, ông nội Liễu Tiểu Đồng qua đời. Mãi đến khi về chịu tang, Liễu Tiểu Đồng mới hay biết toàn bộ sự thật.
Từ dạo ấy, Liễu Tiểu Đồng bắt đầu dốc sức học hành, phấn đấu không ngừng, cuối cùng đỗ Đại học Đông Giang với thành tích thủ khoa toàn huyện. Đối với nhiều học sinh thành phố lớn, thành tích ấy có lẽ chẳng đáng là bao, nhưng ở những vùng còn chật vật lo cái ăn cái mặc, Liễu Tiểu Đồng đạt được thành tích như vậy, đã là quá xuất sắc rồi.
Nghe Liễu Tiểu Đồng giãi bày, ba người Tùy Qua, Cao Phong và Giang Đào đều lặng lẽ.
So với Liễu Tiểu Đồng, ba người bọn họ chắc chắn may mắn hơn anh rất nhiều.
Ít nhất, họ không phải gánh chịu nỗi đau áy náy vì sự ra đi của người thân.
Liễu Tiểu Đồng vẫn luôn dằn vặt, cho rằng chính vì mình mà ông nội anh ra đi sớm đến vậy. Đây luôn là nỗi đau sâu kín trong lòng anh, chưa từng thổ lộ cùng ai, nhưng hôm nay bỗng dưng chạm phải, anh bất giác muốn nói ra tất cả.
- Liễu Tiểu Đồng, sự ra đi của ông cậu không phải lỗi của cậu!
Giang Đào chợt nói:
- Nếu phải trách, hãy trách xã hội này quá coi trọng đồng tiền! Khiến lòng người ngày càng chai sạn!
- Không sai! Lòng dạ của bọn họ đã hóa đá cả rồi!
Cao Phong cũng bị kích động:
- Liễu Tiểu Đồng, chuyện đã qua hãy để nó qua đi, điều quan trọng nhất là hiện tại và tương lai! Mình nghĩ ông nội cậu nơi suối vàng cũng sẽ mong muốn thấy cậu làm nên kỳ tích trong tương lai!
Liễu Tiểu Đồng khẽ thở dài:
- Mình đương nhiên cũng mong muốn như vậy. Nhưng kể từ khi bước chân vào cái khoa "rác rưởi" nhất Đông Đại này, mình đã hết hy vọng rồi. Dù có thể tốt nghiệp với thành tích xuất sắc thì làm được gì? Dù có tìm được việc làm với mức lương vài ngàn đồng thì sao? Mua không nổi nhà, không cưới được vợ, cả ngày bôn ba, lao lực vì cái gì? Trước kia mình thật sự quá ngây thơ, cho rằng chỉ cần cố gắng học tập, thi vào một đại học trọng điểm, tất cả mọi việc đều có thể giải quyết dễ dàng, quả thật là quá ngu xuẩn. Người như mình, chắc chắn chỉ có thể trở thành tầng lớp dưới đáy xã hội, cam chịu đủ loại bóc lột, áp bức, cho đến khi kiệt sức mà chết!
Những lời của Liễu Tiểu Đồng tuy rất tiêu cực, nhưng Cao Phong và Giang Đào không sao phản bác được.
Bởi vì sự thật đúng là như vậy.
Nếu xã hội này thật sự có chân thiện mỹ như người ta vẫn nói, ông nội của Liễu Tiểu Đồng hẳn đã không phải ra đi như vậy.
- Không có cái gọi là khoa "rác rưởi", chỉ có kẻ vô dụng!
Tùy Qua đột nhiên nói:
- Trên đời này có rất nhiều người không học đại học, chẳng phải vẫn làm nên sự nghiệp hay sao? Không sai, xã hội bây giờ có rất nhiều bất công, có rất nhiều quy tắc ngầm, nhưng điều đó không có nghĩa là nếu cậu không có tiền, không có quyền, thì chỉ có thể bị người đời giày xéo dưới chân, hoàn toàn không có cơ hội vùng vẫy! Thay vì ở đây than trời trách đất, lãng phí thời gian chửi rủa cái xã hội chết tiệt này, chi bằng hãy vực dậy tinh thần, cố gắng mưu đồ phấn đấu, rồi chính các cậu sẽ thay đổi những quy tắc của nó. Có lẽ các cậu sẽ nói ý nghĩ này quá ngây thơ, căn bản không thể thực hiện được, nhưng chỉ cần dám suy nghĩ, có can đảm thực hiện, vậy là đủ rồi! Người đáng buồn nhất, chính là chấp nhận số mệnh, tình nguyện bị nô dịch, bị bóc lột và áp bức!
Những lời này của Tùy Qua đối với Liễu Tiểu Đồng mà nói, giống như một lời cảnh tỉnh. Đối với Cao Phong và Giang Đào, cũng khiến họ không khỏi đồng cảm.
Chỉ chốc lát sau, Liễu Tiểu Đồng thu lại vẻ mặt đau khổ, nói với Tùy Qua:
- Tùy Qua, cậu nói không sai. Mặc dù số phận mình không được tốt, nhưng đúng là không nên chấp nhận số phận! Thành thật mà nói, nghe những lời này của cậu, mình thực sự rất phấn chấn tinh thần, sau này sẽ cố gắng làm nên sự nghiệp, nhưng...
- Nhưng mình thật sự không biết hiện tại nên làm gì đây?
Liễu Tiểu Đồng cười khổ nói:
- Nhất là ở cái bộ môn này.
Cao Phong cũng nói:
- Đúng vậy, mình cũng thật sự không biết ngành của chúng ta sẽ có tiền đồ gì. Đến sân golf trồng cỏ cho người ta sao? Hay là sau này đi trồng cỏ nuôi súc vật? Haizz, tạm thời đúng là mình chưa tìm được hướng đi nghề nghiệp.
- Ít nhất thì cũng có thể đi thi công chức.
Giang Đào đột nhiên cười nói:
- Nếu nhân phẩm cậu đủ tốt, sẽ có hy vọng trúng tuyển.
Tùy Qua, Cao Phong và Liễu Tiểu Đồng cũng bật cười phá lên, không khí nhất thời từ trầm lắng, nghiêm túc bỗng trở nên sống động hẳn lên.
- Thật ra, nói thật lòng, khoa thảo nghiệp của chúng ta cũng không phải hoàn toàn vô dụng đâu.
Tùy Qua cười nói:
- Ít nhất các cậu hãy nhìn tình hình bây giờ xem, khắp thế giới đều đang vô cùng coi trọng vấn đề lương thực, thực phẩm. Điều này cho thấy nông nghiệp và lương thực mới là căn bản của sự sống con người, học viện nông nghiệp của chúng ta trong tương lai sẽ rất có giá trị. Hơn nữa, khoa thảo nghiệp của chúng ta, thật ra cũng không chỉ trồng cỏ cho sân bóng hay trồng cỏ nuôi súc vật đâu. Con người cũng ăn cỏ, không phải sao?
- Người ăn cỏ ư?
Cao Phong nói:
- Cậu nói là ăn rau xanh sao?
- Ăn cỏ.
Tùy Qua nói:
- Dược thảo, chẳng phải cũng là cỏ sao?
Giang Đào không hiểu nói:
- Chúng tôi đâu phải chuyên ngành Trung y, thì trồng dược thảo làm gì?
- Cậu sai rồi.
Tùy Qua nói:
- Người của khoa Trung y chỉ học về Trung y, về phương thuốc, họ sẽ không nghiên cứu cách trồng dược thảo. Mà điều này mới chính là điểm trọng yếu nhất của Trung y.
- Mẹ kiếp, Tùy Qua cậu đúng là đồ đại bịp, mình có cảm giác như đang bị cậu dắt mũi vậy.
Giang Đào nói:
- Cậu nói tiếp đi!
Tùy Qua hắng giọng một cái, có vẻ trịnh trọng đưa ra lý luận kinh điển của mình về Trung y:
- Trên đầu chữ “thuốc” chính là chữ “thảo”. Bất luận Trung y có huyền ảo, thần diệu đến đâu, phương thuốc có thần kỳ đến mấy, cũng không thể rời bỏ THẢO - dược thảo! Thần Nông sau khi nếm trăm loại cỏ, mới phân chia ra ngũ cốc và dược thảo. Nhưng Trung y hiện tại lại đi vào mê cung, quá tôn sùng bài thuốc mà lại rất ít người quan tâm đến việc nghiên cứu dược thảo.
Bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.