Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 355: Phế chân hoàng kim.

Tìm người phát ngôn hạng hai ư?

Tống Thiên Húc bình thản nói:

– Hãng dược Tống thị chúng ta, nếu đã muốn tìm người phát ngôn thì phải là người giỏi nhất.

– Phụ thân yên tâm, người hâm mộ Khắc Lý thực ra cũng không hề ít, chẳng qua mấy năm qua bị La Bối chèn ép nên không thể vươn lên thành cầu thủ nổi tiếng nhất thế giới. Nhưng nếu La Bối suy sụp, Khắc Lý chẳng phải sẽ trở thành số một hay sao? Huống chi, chúng ta chỉ cần dùng một nửa, thậm chí ít hơn, số tiền để mời hắn làm người phát ngôn. Sau đó, chúng ta tung tin về chấn thương của La Bối, Khắc Lý đương nhiên sẽ trở thành cầu thủ nổi tiếng nhất. Chẳng phải chúng ta vừa tiết kiệm được tiền, lại vừa kiếm được danh tiếng hay sao?

– Hay.

Tống Thiên Húc cười ha ha:

– Xem ra, về phương diện kinh doanh, con đã là "trò giỏi hơn thầy" rồi! Vị trí người thừa kế tương lai của Tống gia, xem ra chắc chắn sẽ thuộc về con thôi.

– Có phụ thân ủng hộ, vị trí người thừa kế đương nhiên không thể rơi vào tay người khác được.

Tống Lập Hào lạnh nhạt nói.

– Không thể nói như vậy.

Tống Thiên Húc nói:

– Hiện giờ ta vẫn chỉ ở Tiên Thiên sơ kỳ, còn Bát gia của con đã là Tiên Thiên trung kỳ rồi. Mặc dù ông ấy rất ít khi can thiệp vào chuyện hằng ngày của Tống gia, nhưng điều đó không có nghĩa là ông ấy không có sức ảnh hưởng trong Tống gia. Con phải nhớ kỹ, là một tu hành thế gia, thực lực và tu vi mới là yếu tố quyết định. Chẳng hạn như tình hình hiện tại của Tống gia, mặc dù con là con trai của ta, nhưng nếu như trong số những người trẻ tuổi của Tống gia có ai đó đột nhiên đạt tới tu vi Tiên Thiên, thì ta cũng chỉ có thể để người đó làm gia chủ Tống gia. Con hiểu chứ?

Tống Lập Hào gật đầu, trong thế giới tu hành, sức mạnh chính là thước đo tất cả. Nhưng cảnh giới Tiên Thiên không phải dễ dàng đột phá đến thế, cho nên Tống Lập Hào cũng không quá lo lắng.

Hiện tại, điều khiến hai cha con Tống Thiên Húc và Tống Lập Hào bận tâm nhất chính là chuyện liên quan đến Tùy Qua. Trong mắt hiệp hội, Tống gia đã trở thành kẻ đi tiên phong, được giao nhiệm vụ điều tra lai lịch của Tùy Qua và ngăn chặn công việc làm ăn của hắn. Tuy nhiên, hai cha con này lại chọn "tránh nặng tìm nhẹ", quyết định sẽ ngăn chặn việc kinh doanh của Tùy Qua trước. Đây cũng là việc bất đắc dĩ, bởi bi kịch của Bùi gia vẫn còn sờ sờ trước mắt, ngay cả hiệp hội còn phải kiêng dè Tùy Qua, huống hồ chi người của Tống gia.

Chính vì vậy, cả Tống Thiên Húc lẫn Tống Lập Hào đều không trực tiếp phái người đi dò la tình hình của Tùy Qua. Mặc dù Tống Lập Hào hận tên tiểu tử Tùy Qua đến thấu xương, nhưng vẫn kiềm chế cơn giận, cũng không dám đối mặt trực tiếp với Tùy Qua.

Nhưng trên mặt trận làm ăn, Tống Lập Hào cũng tìm cách đè ép Tùy Qua, đây cũng là lý do vì sao Tống Lập Hào lại hăng hái tìm kiếm người phát ngôn đến thế. Trong thời gian này, hãng dược Tống thị gióng trống khua chiêng tuyên truyền, giảm giá sản phẩm, dù bề ngoài trông có vẻ không liên quan gì đến công ty dược Watson của Tùy Qua, nhưng trên thực tế, họ đã bắt đầu chèn ép công việc làm ăn của Tùy Qua rồi.

Nhìn Tùy Qua chật vật trong công việc làm ăn, Tống Lập Hào đã cảm thấy khá hài lòng, nhưng một ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu, khiến hắn không kìm được bèn hỏi:

– Phụ thân, ngài nói tên tiểu tử kia có phải bị bệnh không? Hắn ta lại dám dùng linh dược vô cùng quý giá để chữa bệnh cho người bình thường sao?

– Con cho rằng hắn là một kẻ điên?

Tống Thiên Húc trầm giọng nói.

– Không phải. Con chỉ không tài nào hiểu nổi hành động điên rồ của hắn.

Tống Lập Hào nói.

– Chuyện này ta cũng cảm thấy khó hiểu.

Tống Thiên Húc nói:

– Mặc dù thuốc dán của hắn có thành phần linh dược, nhưng hàm lượng lại rất ít, chỉ có thể dùng để chữa bệnh cho người bình thường. Còn đối với những người tu hành như chúng ta, thì lại chẳng có tác dụng gì. Nếu không, ta đã âm thầm thu mua hết số thuốc dán đó rồi. Nhưng từ điểm này, ít nhất chúng ta có thể nhận ra một điều: tên tiểu tử kia chắc chắn sở hữu rất nhiều linh dược!

– Rất nhiều?

Tống Lập Hào cau mày nói:

– Vậy thì, thế lực chống lưng của hắn nhất định rất lớn!

– Thế lực chống lưng của hắn lớn, dường như là điều không cần phải bàn cãi.

Tống Thiên Húc nói:

– Con xem, chúng ta không trực tiếp dò la tin tức của hắn, mà thông qua việc đối đầu trên thương trường, cũng có thể gián tiếp thăm dò được thực lực của hắn. So với việc trực tiếp thử dò xét, cách này an toàn hơn cho chúng ta rất nhiều.

Trong giọng nói của Tống Thiên Húc không khỏi toát lên vẻ kiêng dè đối với Tùy Qua.

– Nhưng phía hiệp hội, họ sẽ đối xử với chúng ta ra sao?

Tống Lập Hào có chút bận tâm hỏi.

Tống Thiên Húc trầm tư chốc lát, nói:

– Chỉ cần Tống gia chúng ta không bộc lộ dấu hiệu phản bội, thì người của hiệp hội cũng sẽ không làm khó chúng ta. Dù sao, các vị đại lão trong hiệp hội cũng cần có vài kẻ tôi tớ. Nếu như bọn họ nghiêm khắc đối xử với chúng ta, các thành viên khác của hiệp hội cũng sẽ cảm thấy bất an, thậm chí có thể sinh ra dị tâm.

– Có lẽ như vậy.

Tống Lập Hào chán nản nói:

– Chỉ có điều, cảm giác cái mạng nhỏ của mình bị người khác nắm trong tay, thật sự khó chịu biết bao!

– Đúng là khó chịu thật.

Tống Thiên Húc thở dài nói:

– Chỉ có điều, trên đời này, bất luận là người phàm hay những người tu hành như chúng ta, những người có thể thực sự nắm giữ vận mệnh của mình, rốt cuộc có được mấy người?

----------------------------

– Con mẹ nó! Khốn khiếp!

Trời vừa hửng nắng, Tùy Qua, Giang Đào và Liễu Tiểu Đồng đã bị tiếng đập bàn phím loảng xoảng của Cao Phong đánh thức.

– Sao vậy, cậu b�� người ta giết chết rồi sao?

Tùy Qua hỏi.

– Nhất định là như vậy.

Giang Đào ngáp dài nói:

– Cao Phong, xin cậu trưởng thành lên một chút được không, đừng vì nhân vật ảo trong trò chơi mà tức giận như vậy.

– Ai nói lão tử bị knock-out?

Cao Phong nói:

– Là cái tin tức chết tiệt! Lại có tin đồn rằng cái chân trái vàng của La Bối sắp thành chân phế! Khốn khiếp thật, đây rõ ràng là sự bịa đặt trắng trợn!

– Cái gì? Chân trái vàng của La Bối bị phế?

Giang Đào cũng kinh ngạc:

– Ai nói?

Liễu Tiểu Đồng nói:

– Các cậu kích động thế làm gì, chỉ là lời đồn thôi mà, việc gì phải phản ứng thái quá như thế?

– Cậu không phải là fan bóng đá, cậu không hiểu đâu!

Cao Phong và Giang Đào đồng thanh nói với Liễu Tiểu Đồng.

– Mẹ kiếp, nhất định có kẻ nào đó bịa đặt ra!

Cao Phong khẳng định nói:

– Mới hai ngày trước còn có tin La Bối có thể trở thành người phát ngôn của hãng dược Tống thị, vậy mà hôm nay lại có tin chân trái của hắn sắp tàn phế. Mình thấy, nhất định có kẻ nào đó cố ý bịa đặt, mu��n phá hoại hợp đồng quảng cáo của hắn.

– Tám phần là như thế rồi!

Giang Đào vừa nói vừa từ trên giường bò dậy, mở máy tính, gõ bàn phím lạch cạch, tìm kiếm tin tức về La Bối.

Một lát sau, Giang Đào nói:

– Mẹ kiếp, đây nhất định là âm mưu!

– Tại sao?

Cao Phong hỏi.

– Hãng dược Tống thị đã công bố tin tức rằng việc tìm La Bối làm người phát ngôn trước đây, căn bản chỉ là chuyện hư cấu, giả dối. Hơn nữa, họ đã chính thức mời Khắc Lý làm người phát ngôn cho công ty rồi.

Giang Đào nói:

– Cha mẹ nó, khi ghép hai tin tức này lại với nhau, sẽ khiến người ta cảm thấy có gì đó không ổn.

– Khắc Lý? Khốn khiếp, hắn ta chính là đồ bỏ đi!

Độc quyền chuyển ngữ bởi truyen.free, giữ nguyên tinh thần câu chuyện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free