Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 348: Ngăn chặn. (1)

Tống Lập Hào nghiến răng, giọng căm hờn nói:

– Phụ thân cứ yên tâm, Tống Lập Hào này há chịu để kẻ nào, nhất là đàn bà, coi thường! Con tiện nhân Thẩm Quân Lăng này, con nhất định sẽ khiến cô ta hối hận. Đến lúc đó, con sẽ giày vò thân xác cô ta, rồi vứt bỏ như giẻ rách! Hừ!

– Tốt, con hiểu ra là được. Ngoài ra, chớ dây dưa với thằng nhóc Tùy Qua kia, cho dù hắn danh tiếng ngút trời, chúng ta cũng không cần phải thúc ép hắn làm gì. Chúng ta không thể làm chim đầu đàn được.

Tống Thiên Húc nói, thần sắc đột nhiên biến đổi, ánh mắt nhìn về phía xa.

Vù!

Chỉ thấy một đạo kiếm quang màu xanh xé gió vút qua, nháy mắt đã hiện ra trước mắt.

Tống Thiên Húc vội vàng vung tay lên, kéo Tống Lập Hào ra khỏi phòng, sau đó cung kính nói:

– Cung nghênh tôn sứ!

Vừa dứt lời, kiếm quang xanh biếc đã dừng lại ngay trước mặt, một lão giả cưỡi kiếm bay đến, thân khoác đạo bào.

– Tống Thiên Húc, đây là nhi tử của ngươi?

Ánh mắt lão giả rơi vào Tống Lập Hào.

Tống Lập Hào ngang nhiên ưỡn ngực, hy vọng thể hiện ra phong thái thế gia công tử của mình.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên một luồng thần lực đánh trúng chân hắn, Tống Lập Hào bỗng chốc quỵ xuống đất.

– Tiểu nhi vô lễ, kính xin tôn sứ tha thứ.

Tống Thiên Húc nói, thì ra chính hắn đã dùng lực khiến Tống Lập Hào phải quỳ xuống.

Tống Lập Hào âm thầm kêu oan, nhưng cũng không thể tránh được, dù sao đến cả lão tử mình còn chẳng dám làm trái lời người ta, thì đương nhiên hắn cũng phải quỳ xuống rồi.

Lão giả lại rời mắt khỏi Tống Lập Hào, nói với Tống Thiên Húc:

– Ý các vị nguyên lão là, Tống gia các ngươi cách Đông Giang gần nhất, nên bảo các ngươi đi thăm dò lai lịch của thằng nhóc Tùy Qua. Ngoài ra, thằng nhóc kia lại định buôn bán linh dược, các ngươi nhất định phải tìm cách ngăn chặn chuyện làm ăn của hắn!

– Cái gì!

Tống Thiên Húc quá sợ hãi.

Mới ban nãy, Tống Thiên Húc còn dặn dò con trai mình rằng “cây cao bóng cả thì dễ hứng gió”, và Tống gia không cần phải làm “chim đầu đàn”. Ai ngờ người tính không bằng trời tính, thì giờ đây, Tống gia bọn họ lại không thể không trở thành chim đầu đàn rồi!

Vèo!

Một luồng kiếm khí gào thét chém thẳng xuống, khiến một tảng đá lớn bị chẻ đôi.

– Chim đầu đàn!

Tống Thiên Húc hừ lạnh một tiếng, sắc mặt xanh mét.

Tôn sứ cưỡi kiếm đến đây đương nhiên đã rời đi rồi.

Nếu không, Tống Thiên Húc nào dám nổi đóa với tảng đá như thế.

Tống Lập Hào im lặng chờ đợi, đợi đến khi phụ thân nguôi giận mới cất lời:

– Phụ thân, thật không ngờ người của hiệp hội lại cư xử cậy thế mạnh như vậy…

– Đừng nói những lời nhảm nhí!

Tống Thiên Húc ngắt lời con trai:

– Cậy mạnh, đó là dựa vào thực lực. Hắn mạnh hơn ta, nên hắn có quyền cậy mạnh trước mặt chúng ta.

– Nhi tử hiểu.

Tống Lập Hào gật đầu nói:

– Sau này con nhất định chăm chỉ tu luyện, một ngày nào đó, con nhất định sẽ đạp tất cả bọn chúng dưới chân, cho chúng nếm mùi sỉ nhục! Nhưng trước mắt chúng ta phải làm sao? Theo ý của hiệp hội, rõ ràng là muốn chúng ta ra mặt, làm chim đầu đàn!

Tống Lập Hào không phải kẻ ngốc, đã nhìn thấu dụng ý của sứ giả hiệp hội.

Tống Thiên Húc nói:

– Chuyện này đã quá rõ ràng rồi. Hừ! Thật không ngờ, cái hiệp hội chết tiệt này, năm nào cũng bắt chúng ta “tiến cống” đã đành, lại còn muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết, quả thực là vô cùng ghê tởm! Mẹ kiếp! Thăm dò lai lịch của thằng nhóc đó, liệu có dễ dàng như vậy sao? Nếu dễ dàng, thì hắn đã chẳng cần chúng ta làm kẻ thí mạng như vậy!

– Người chết thay? Thật sự nghiêm trọng như vậy sao?

Tống Lập Hào hỏi, vẻ mặt bắt đầu lo lắng.

– Sinh tử không phải trò đùa.

Tống Thiên Húc nói:

– Một bước lỡ lầm có thể thành hận thiên cổ. Ngươi xem, Bùi gia kia, cũng chỉ vì không tìm hiểu rõ ràng lai lịch của thằng nhóc đó mà đã tùy tiện ra tay, kết quả thì sao? Nghe nói bị diệt tộc, toàn bộ tu sĩ trong gia tộc đều bị giết sạch!

– Diệt tộc? Không đến mức như vậy chứ?

Tống Lập Hào sợ hãi nói.

– Trong mắt những tu sĩ cảnh giới cao thâm, những tu sĩ cảnh giới thấp như chúng ta, chẳng khác nào lũ kiến hôi. Nếu là con, con sẽ quan tâm đến sống chết của một đàn kiến hôi sao?

Tống Thiên Húc nói.

– Nhưng nếu như chúng ta không đi điều tra, người của hiệp hội làm sao có thể bỏ qua?

Tống Lập Hào nói.

– Đương nhiên không chịu bỏ qua. Nhưng, chúng ta có thể trì hoãn được.

– Làm sao trì hoãn?

– Tránh nặng tìm nhẹ.

Tống Thiên Húc nói:

– Người của hiệp hội bảo chúng ta, một là điều tra lai lịch thằng nhóc đó, hai là ngăn chặn hắn buôn bán linh dược. Vậy chúng ta cứ tập trung làm tốt chuyện thứ hai trước. Còn chuyện điều tra lai lịch, cứ án binh bất động, yên lặng theo dõi tình hình.

– Xem ra cũng chỉ có thể làm như vậy.

Tống Lập Hào nói:

– Thằng nhóc kia cũng không biết rút gân từ đâu, lại đi buôn bán cao da chó, hơn nữa còn làm rầm rộ nữa chứ.

– Hành động của thằng nhóc kia thật sự có chút làm cho người ta khó hiểu.

Tống Thiên Húc nói:

– Nhưng, trước mắt thằng nhóc kia đang trên đà phát triển thuận lợi, muốn ngăn chặn việc làm ăn của hắn cũng không phải chuyện dễ. Lập Hào, con có ý kiến gì không?

Tống Lập Hào nói:

– Nếu chỉ là ngăn chặn việc làm ăn của hắn phát triển, vậy thì dễ dàng hơn nhiều. Con đã điều tra qua rồi, thằng nhóc này hiện tại chỉ có một công ty dược, quy mô không quá lớn, hơn nữa năng lực sản xuất thuốc dán cũng còn rất hạn chế. Nói đơn giản, căn bản không có quy củ, quy mô xưởng sản xuất, danh tiếng, sản lượng đều chẳng ra đâu vào đâu. Cho nên, ngăn chặn việc làm ăn của thằng nhóc kia, thậm chí có thể khiến hắn không kiếm được đ��ng nào mà phải phá sản, có lẽ cũng không phải chuyện gì khó khăn.

– Con nói vậy tuy có lý, nhưng cũng không cần khinh thường đối thủ quá mức như vậy.

Tống Thiên Húc nói.

Tống Lập Hào đắc ý nói:

– Chỉ xét về chuyện làm ăn, hắn căn bản không xứng làm đối thủ của con! Thằng nhóc này chẳng qua là một thằng nhóc nghèo từ nông thôn lên, chưa có kinh nghiệm đời, cho nên hiệu suất sản xuất thuốc dán rất thấp, phương thức tiêu thụ cũng chỉ độc nhất một kiểu, là dùng nhân viên đi bán hàng trực tiếp. Ngoài ra, phạm vi phân phối của thuốc dán cũng còn nhỏ, hiện tại ngay cả thị trường tỉnh Minh Hải cũng chưa chiếm lĩnh hết… Tóm lại, căn bản không thể so sánh được với chúng ta.

– Phân tích của con rất có đạo lý.

Tống Thiên Húc nói:

– Nhưng, ta nghe nói thằng nhóc kia gần đây vừa sáng chế ra một loại thuốc dán mới, đặc biệt chuyên dùng để cầm máu và giúp vết thương mau lành, con biết chuyện này có nghĩa gì không?

Tống Lập Hào thoạt tiên kinh ngạc, sau đó kịp hoàn hồn, cười lạnh nói:

– Thằng nhóc này đúng là mơ mộng hão huyền giữa ban ngày, hắn chẳng lẽ nghĩ có thể lung lay thị trường của “Tống thị Bạch Ngọc tán” chúng ta sao? “Tống thị Bạch Ngọc tán” của chúng ta là thương hiệu lâu đời, chỉ dựa vào hắn mà có thể làm lung lay được sao? Huống hồ, chúng ta đã sớm vững vàng chiếm lĩnh thị trường Hoa Hạ, thậm chí cả thị trường hải ngoại cũng có một phần doanh thu nhất định, hắn làm sao đấu lại chúng ta cho nổi?

– Con cho rằng tên kia không biết rõ điểm này sao?

Bạn đọc đang chiêm ngưỡng thành quả biên tập của truyen.free, hy vọng nhận được sự ủng hộ chân thành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free