Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 331: Đối đầu. (1)

Tùy Qua đứng trước gương, ngẩng đầu ưỡn ngực, rồi xoay một vòng. Hắn hài lòng nói:

– Quả thật không tệ! Không ngờ tôi lại thực sự có khí chất của một thiếu niên Quyền Sư thiên tài.

– Anh không hiểu câu nói "danh tộc là thế giới, kinh điển là thịnh hành" này rất có lý sao. Trang phục dù có công phu đến mấy cũng không phải đồ cổ, cái chính là người mặc nó thế nào. Mà anh mặc như vậy cũng không tệ đâu.

Lam Lan nhìn kỹ tạo hình của Tùy Qua:

– Tóc của anh vẫn cần chỉnh lại.

– Làm sao?

– Hơi mất trật tự.

Lam Lan đưa tay vò rối mái tóc của Tùy Qua:

– Thế này cũng không tệ rồi, toát lên khí chất sắc sảo đấy. À, còn cổ tay, nếu đeo thêm một chuỗi hạt là được.

– Tôi không có chuỗi hạt châu.

– Không sao, ở đây có, chỉ là đồ giả thôi.

Lam Lan nói rồi đưa cho Tùy Qua một chuỗi hạt trông rất cổ kính.

– Không tệ. Lông mày hơi nhếch lên một chút... trông sắc sảo hơn.

– Ánh mắt, ánh mắt rất tốt, rất sắc bén...

...

Ban đầu, Lam Lan chỉ định đùa vui một chút, thấy làm thợ trang điểm ngẫu hứng cũng khá thú vị. Nhưng về sau, nàng bất giác hoàn toàn nhập tâm, xem mình là một chuyên gia trang điểm thực thụ, hết sức chăm chú tạo hình cho tên nhóc "khó ưa" này.

Không biết đã qua bao lâu, Tùy Qua đột nhiên nói:

– Lam tỷ, gần đến thời gian phỏng vấn rồi.

Lúc này Lam Lan mới hoàn hồn, nhìn đồng hồ, quả nhiên đã gần đến giờ phỏng vấn.

Lúc này, nàng lại nhìn kỹ Tùy Qua, th��m nghĩ:

– Được lắm! Nhìn tên nhóc này, quả nhiên tươi tỉnh hẳn lên, thật ra cũng có mấy phần đẹp trai đấy chứ. Nhưng, lời này tuyệt đối không thể nói cho hắn biết, nếu không hắn sẽ đắc ý đến phát ngấy mất!

Thật ra, cho dù Lam Lan không nói, lúc này Tùy Qua cũng đã đắc ý lắm rồi.

Hắn cứ xoay đi xoay lại trước gương, tự luyến nói:

– Xem đi, tôi bảo tôi phong nhã mà cô còn không tin. Chẳng qua trước kia tôi không muốn để lộ vẻ điển trai của mình thôi, nhìn bây giờ xem, sau khi hóa trang một chút, khí độ, khí chất thoáng cái hiện rõ. Hắc hắc, sau buổi phỏng vấn lần này không biết có tiểu cô nương, đại tỷ tỷ nào muốn chết mê chết mệt đây...

– Đủ rồi!

Lam Lan chỉ hận không thể đấm một cú vào mũi hắn:

– Đừng nói nhảm nữa, mau chuẩn bị lên hình đi.

– Trực tiếp?

Tùy Qua hỏi.

– Phỏng vấn thì đương nhiên là trực tiếp rồi.

Lam Lan nhắc nhở:

– Cho nên, khi cần kiềm chế thì phải kiềm chế, và chú ý đừng nói tục.

– Hiểu!

Tùy Qua nói:

– Cô yên tâm, hiện tại tôi là thiếu niên Quyền Sư thiên tài, là người có tu dưỡng đấy!

– Vậy đi thôi.

Lam Lan nói rồi đưa Tùy Qua đến phòng quay hình.

Khi đến nơi, đã có viện trưởng bệnh viện chỉnh hình Tôn Thiết Lĩnh, anh công nhân Tằng Thiết, và một vị danh y trung y.

Chết tiệt! Vị danh y trung y này lại là La Văn Uyên!

Oan gia ngõ hẹp!

Khi Tùy Qua thấy La Văn Uyên, đối phương cũng đang nhìn hắn, trên mặt La Văn Uyên nở một nụ cười nhưng lại không mấy thiện ý.

– Lam tỷ, làm sao cô lại mời La Văn Uyên?

Tùy Qua thấp giọng hỏi.

– Hắn tự đề cử.

Lam Lan nói:

– Hắn là giảng viên khoa y học cổ truyền ở đại học Đông Đại của các anh, lại là một danh y y học cổ truyền nổi tiếng của thành phố Đông Giang, đúng là có đủ tư cách. Mà sao, hai người có mâu thuẫn gì sao?

– Ừ, đại mâu thuẫn.

Tùy Qua nói.

– Vậy làm sao bây giờ?

Lam Lan không khỏi có chút bận tâm.

– Không sao, hắn vẫn coi tôi là đối thủ, nhưng tôi thì hoàn toàn không thèm để mắt đến hắn.

Tùy Qua xem thường nói.

Mặc dù Tùy Qua nói như vậy, Lam Lan vẫn để tâm.

Buổi phỏng vấn trực tiếp nhanh chóng được bắt đầu.

Lúc này, tại nhà ăn ký túc xá Phát Phong, mọi người cũng đang xôn xao bàn tán:

– Cỏ dại ca lần này nổi tiếng thật rồi.

Đường Vũ Khê và Hứa Hành Sơn cũng đang theo dõi tiết mục này trong phòng khách. Đường Vũ Khê nhìn thấy tạo hình khí phách của Tùy Qua, thầm nghĩ:

– Xem ra ánh mắt của bổn cô nương không sai, tên nhóc này chỉ cần trang điểm một chút, đúng là rất có phong cách, sau này dẫn ra ngoài cũng rất có thể diện.

– Kính thưa quý vị khán giả, đây là phóng sự trực tiếp đặc biệt của chuyên mục "Thị sát Đông Giang"...

Lam Lan thuần thục dẫn dắt lời mở đầu, rồi liền đề cập đến chủ đề "Sự kiện cắt chỉ" đã diễn ra mấy ngày trước:

– Một câu chuyện chữa bệnh khiến bệnh viện chỉnh hình thành phố Đông Giang nổi tiếng sau một đêm. Câu chuyện "không trả tiền thì cắt chỉ" đã trở thành chủ đề nóng trên các diễn đàn mạng gần đây. Hôm nay, chuyên mục đặc biệt của "Thị sát Đông Giang" sẽ giúp mọi người cùng làm rõ câu chuyện này từ đầu đến cuối...

Lam Lan dẫn dắt câu chuyện, khiến viện trưởng bệnh viện chỉnh hình Tôn Thiết Lĩnh ngay lập tức trở thành mục tiêu bị mọi người chỉ trích. Thật ra, Tôn Thiết Lĩnh vốn rất không muốn tham gia chuyên mục này, bởi vì hắn biết sau khi tiết mục này lên sóng, rất có thể ra đường cũng sẽ bị người ta ném trứng thối. Thế nhưng hắn lại không thể không đến, bởi vì trước đó đã nhận được chỉ thị từ lãnh đạo Sở Y tế thành phố: hoặc xuất hiện trên truyền hình, hoặc từ chức!

Thế nhưng, Tôn Thiết Lĩnh là một lãnh đạo và người phát ngôn lão luyện, rất giỏi thoái thác trách nhiệm và chuyển hướng mâu thuẫn. Chỉ thấy hắn "vô cùng đau đớn" nói:

– Kính thưa quý vị khán giả, quý vị cư dân mạng! Tại bệnh viện chúng tôi đã xảy ra sự việc nghiêm trọng như vậy, quả thật là một nỗi sỉ nhục! Tôi biết, chuyện này không chỉ gây tổn thương đến tâm lý của bệnh nhân tại bệnh viện, mà còn làm đau lòng rất nhiều bệnh nhân khác cùng quý cư dân mạng. Với tư cách là lãnh đạo bệnh viện, tôi vô cùng đau lòng và xin lỗi sâu sắc.

Tôn Thiết Lĩnh đứng lên, cúi người chào thật sâu, sau đó tiếp tục nói:

– Sau khi sự việc xảy ra, lãnh đạo Sở Y tế cùng ban giám đốc bệnh viện cũng đã rất coi trọng, ngay hôm đó đã mở hội nghị khẩn cấp... Sau hội nghị, bệnh viện từ trên xuống dưới đã triển khai đợt chấn chỉnh tác phong, hy vọng có thể khắc phục những ảnh hưởng tiêu cực mà chuyện này mang lại. Mặt khác, tôi cho rằng, chuyện này chỉ thể hiện phẩm chất cá nhân của riêng vị bác sĩ đó, chứ không có nghĩa là đại diện cho tất cả y bác sĩ của bệnh viện chúng tôi. Hơn nữa, con sâu làm rầu nồi canh này đã bị chúng tôi tạm thời đình chỉ chức vụ để xử lý. Cho nên, tôi hy vọng quý vị người dân và cư dân mạng trong thành phố, sau khi đã phê phán, không nên thổi phồng sự việc này lên quá mức, như vậy chỉ gây tổn hại đến thiện tâm và sự tích cực làm việc của đông đảo nhân viên y tế chúng tôi.

Phát ngôn của Tôn Thiết Lĩnh nhìn có vẻ khiêm tốn, nhưng lại cố ý đổ trách nhiệm lên đầu vị bác sĩ kia.

Chẳng qua, Tôn Thiết Lĩnh muốn đánh thái cực trước mặt Lam Lan thì công lực còn kém một bậc. Lam Lan bình thản nói:

��� Tôn viện trưởng, tôi thấy chúng ta vẫn nên lắng nghe ý kiến của người trong cuộc.

Cho nên, ống kính chĩa thẳng vào anh công nhân Tằng Thiết.

Tằng Thiết nhìn Lam Lan có chút xấu hổ, nói:

– Đối với bệnh viện, tôi không có ý kiến gì, tựa như một số người vẫn nói, loại người như chúng tôi, chỉ là kẻ nghèo hèn mà thôi, sống chết có số, có xảy ra chuyện gì cũng đừng mong vào được bệnh viện. Nhưng, may mắn là không phải ai, không phải bác sĩ nào cũng là kẻ vô tình vô nghĩa, ít nhất tôi đã gặp được một người tốt, một bác sĩ tốt!

Toàn bộ quyền lợi đối với bản dịch này đã được giao cho truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free