Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 300: Tai họa.

Nếu tu vi Luyện Khí hậu kỳ đã có thể "bay" thì đến heo mẹ cũng bay lên trời được rồi!

- Chẳng lẽ tên tiểu tử đó dùng loại sản phẩm công nghệ cao nào sao? Ví dụ như một chiếc ba lô phản lực chẳng hạn?

Bùi Thế Minh nghĩ thầm, nhưng không thốt nên lời. Dù sao, ông ta cũng không cách nào giải thích cho Bùi Thường Phong ba lô phản lực là cái gì.

- Phế vật!

Bùi Thường Phong hừ lạnh một tiếng:

- Tất cả đều là phế vật!

- Tứ gia xin ngài cứ yên tâm, con thề nhất định sẽ tìm được tên tiểu tử đó.

Bùi Thế Minh vội vàng nói.

Lúc này, có người đến báo với Bùi Thế Minh rằng Nhuế Cường đã tới.

Đôi lông mày đang nhíu chặt của Bùi Thế Minh bỗng chốc giãn ra, nghĩa tử Nhuế Cường là một kẻ làm việc có chút thủ đoạn.

Sau khi Nhuế Cường vào nhà, vội vàng bái kiến Bùi Thường Phong, sau đó nói:

- Lão tổ tông, nghĩa phụ, con đã biết chuyện rồi. Chuyện tên tiểu tử đó làm sao có thể "bay" được, chúng ta tạm gác lại. Việc cấp bách là phải tìm ra hắn, sau đó bắt hắn. Chỉ cần bắt được hắn, bất luận hắn có bí mật gì, chúng ta cũng có thể buộc hắn phải khai ra.

- Ừ.

Bùi Thường Phong khẽ vuốt cằm:

- Tiểu tử, ngươi có cao kiến gì?

- Cái này không tính là cao kiến.

Nhuế Cường nói:

- Nhưng lại khá hữu hiệu với tên tiểu tử đó. Thực ra, chúng ta căn bản không cần đi tìm hành tung của hắn, mà nên để hắn chủ động tới cửa. Cho dù hắn có thể "bay", nhưng những người phụ nữ của h��n, thân nhân của hắn lại không thể bay. Những người phụ nữ của hắn, tạm thời có thể bỏ qua, con đã điều tra, đều có chút thế lực chống lưng, hiện tại chưa thích hợp động đến họ. Nhưng hai thân nhân của hắn, con đã sai người đi "đón" họ, ngày mai có thể đưa đến thành phố Minh Phủ rồi. Đến lúc đó, sẽ khiến tên tiểu tử đó phải tự tìm đến Bùi gia sơn trang. Khi ấy, cho dù hắn thật sự có cánh, cũng khó thoát khỏi bàn tay ta!

- Tên tiểu tử đó sẽ đến sao?

Bùi Thường Phong nghi ngờ nói:

- Người tu hành, có thể không còn chút tính người nào. Tên tiểu tử này thật sự sẽ vì người nhà mà từ bỏ cả tính mạng, vậy thì nghiệp lớn tu hành của hắn sẽ ra sao?

Đối với Bùi Thường Phong thì không có thứ gọi là thân tình.

Ít nhất, Bùi Thường Phong chắc chắn sẽ không vì bất kỳ ai trong gia tộc mà bỏ qua cái mạng già này của mình.

- Lão tổ tông xin ngài cứ yên tâm, con dám bảo đảm, tên tiểu tử đó nhất định sẽ đến.

Nhuế Cường kiên định nói.

- Nếu đã như vậy, thì ta yên lòng rồi.

Cơn tức giận trong lòng Bùi Thường Phong rốt cục tạm thời lắng xuống, sau đó ông ta lại nói với Bùi Thế Minh:

- Những chuyện này, các ngươi tự xử lý đi. Tối nay, tìm cho ta mười xử nữ đến hầu hạ ta!

Nói xong, Bùi Thường Phong phất tay, rời khỏi phòng, đi đến "phòng tổng thống" của mình để nghỉ ngơi.

Còn Bùi Thế Minh và Nhuế Cường như hóa đá tại chỗ, không khỏi đưa mắt nhìn nhau:

Mười xử nữ, lão gia hỏa này đúng là biết cách hưởng thụ thật.

Chỉ có điều, hiện giờ là thời đại nào rồi, những cô gái hơi có chút thùy mị, xinh đẹp cũng sớm đã không còn trinh tiết nữa rồi.

Nếu quả thật đem những xử nữ thê thảm đến mức không nỡ nhìn kia đến trước mặt lão này, chỉ sợ hắn nhất định sẽ dùng Tiên Thiên chân khí bóp chết người ta.

Trầm mặc chốc lát, Bùi Thế Minh nhìn Nhuế Cường gật đầu, hai người ngầm hiểu ý của nhau.

Lão gia hỏa này mặc dù sung mãn, nhưng dù sao cũng là một kẻ lạc hậu. Hắn nhất định không biết còn có xử nữ có thể phục hồi trinh tiết. Hơn nữa, có cả một nhóm tiểu thư như thế cơ.

Cho nên, chuyện này đương nhiên là để Nhuế Cường tự mình xử lý.

Sáng ngày thứ hai, Bùi Thường Phong rạng rỡ từ phòng đi ra, vẻ mặt thỏa mãn, hài lòng nói với Bùi Thế Minh:

- Không tệ. Thật không ngờ, xử nữ hiện nay không chỉ thùy mị, xinh đẹp, mà còn có tài nghệ hơn người, và chiêu trò cũng đa dạng hơn trước rất nhiều. Tốt, đợi đại sự giải quyết xong, ta phải ra ngoài nhiều hơn để "trau dồi kinh nghiệm".

Bùi Thế Minh vội vàng nói:

- Chỉ cần Tứ gia hài lòng, Thế Minh xin nguyện ý ra sức.

Bùi Thường Phong phất tay, nói:

- Chuyện đó nói sau. Hôm nay trở về Bùi gia sơn trang, giải quyết xong đại sự rồi mới tính. Nếu có thể thành công, ta thấy vị trí chủ sự Bùi gia sau này, ngươi có cơ hội rất lớn.

Bùi Thế Minh nhất thời mừng rỡ.

Vị tổ tông này có tiếng nói rất lớn trong Bùi gia, nếu có hắn gật đầu, Bùi Thế Minh muốn trở thành chủ sự kế tiếp của Bùi gia đương nhiên sẽ dễ dàng hơn nhiều. Nghĩ tới đây, Bùi Thế Minh rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

Về phần đối phó với tên tiểu tử đó thế nào, Bùi Thế Minh cũng không còn lo lắng nữa.

Chỉ cần Tùy Qua dám đến Bùi gia sơn trang, thì xem như hắn đã chán sống rồi. Đúng như Nhuế Cường đã nói: có chạy đằng trời!

Khi Bùi Thế Minh và Bùi Thường Phong đang trên đường trở về Minh Phủ, Tùy Qua cũng đã thức dậy.

Đêm qua trời đổ một lớp sương dày.

Trong khi Bùi Thường Phong đang hưởng lạc trong khách sạn cùng một đám "xử nữ", thì Tùy Qua chỉ có thể ngủ ngoài trời lạnh cóng.

Khi "thức dậy", trên tóc Tùy Qua cũng phủ một lớp sương trắng xóa.

Nhưng, đây cũng là chuyện bất khả kháng.

Tùy Qua bảo Ảnh Phong ra ngoài điều tra. Suốt cả một buổi tối, đều có những kẻ khả nghi lượn lờ xung quanh khu vực giáo phái Phát Phong, chẳng cần nói cũng biết là người của Bùi gia. Bởi vậy, Tùy Qua lẽ nào lại tự chui đầu vào lưới?

Cứ kéo dài đi!

Tùy Qua nghĩ thầm, dù sao có Niếp Không thảo, cho dù gặp phải Tiên Thiên cao thủ, hắn nhất định cũng có thể thoát thân được.

Không thể trở về trường học, cũng không thể đến thành phố. Cứ ép đám người Bùi gia này phải tiêu hao dần dần thôi.

Huống chi, nghĩ đến chuyện hôm qua lão già Tiên Thiên kỳ thi��u chút nữa đã tức đến hộc máu, trong lòng Tùy Qua cảm thấy vô cùng thích thú.

- Tiên Thiên kỳ à, võ lâm truyền kỳ à, còn chẳng phải bị tiểu gia trêu cho phát điên hay sao!

Nghĩ đến đây, Tùy Qua cực kỳ đắc ý, cảm giác khó chịu vì phải nghỉ ngơi ngoài trời cả đêm cũng bị quét sạch hết.

Khi Tùy Qua đang định bảo Tiểu Ngân Trùng ra ngoài kiếm chút đồ ăn ngon, điện thoại của hắn lại vang lên.

Trên màn hình điện thoại hiển thị một số lạ.

Sau khi mở máy, đối phương nói:

- Ta tên là Nhuế Cường, là người của Bùi gia. Ta có vài thứ muốn cho ngươi xem, ngươi nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.

Sau khi nói xong, đối phương cúp điện thoại.

Sau đó, âm báo tin nhắn vang lên.

Tùy Qua mở tin nhắn, bức ảnh bên trong lập tức khiến khuôn mặt hắn trở nên dữ tợn.

Chỉ chốc lát sau, điện thoại lại vang lên một lần nữa.

- Ngoại ô phía tây Minh Phủ, núi Khô Cốt, mang đến những thứ chúng ta muốn.

Đối phương cười nói một cách âm hiểm.

Tùy Qua cúp điện thoại, đứng lên nói:

- Tiểu Ngân Trùng, Ảnh Phong, đến lúc giết người rồi!

Bức ảnh Tùy Qua nhận được là hình của lão địa chủ và Ngưu Tiểu Hoa, cũng có nghĩa là ông nội và em gái hắn đã rơi vào tay người của Bùi gia.

Nổi giận! Muốn giết người!

Đây chính là suy nghĩ chân thật nhất của Tùy Qua lúc này.

Sơn Hùng thường nói "Trộm cũng có đạo", người lăn lộn giang hồ đều chú trọng quy c���, nhưng không ngờ một thế gia tu hành truyền thừa trăm ngàn năm như Bùi gia mà cũng có thể làm ra hành động vô sỉ đến mức này.

Toàn bộ nội dung chương truyện này được truyen.free biên tập và đăng tải.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free