Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 295: Chạy đi đầu thai. (2)

Khi hắn còn đang kinh hồn bạt vía, chưởng ảnh của Tùy Qua đã hoàn toàn phong bế kinh mạch toàn thân hắn.

Tiểu Ngân Trùng nuốt chửng cái đầu kia rồi biến thành một con giun nhỏ, rơi xuống mu bàn tay Tùy Qua với vẻ hết sức lấy lòng.

Người nọ mặt xám như tro tàn, biết lần này thật sự chết rất oan uổng.

Tiểu tử này nuôi một con linh thú lợi hại như vậy, mà trước đó họ hoàn toàn không hề hay biết.

Với thực lực của linh thú, e rằng đã sánh ngang với cao thủ Tiên Thiên kỳ, một cường giả Luyện Khí như hắn làm sao có thể địch nổi?

Nhưng lúc này, tất cả đã quá muộn, hắn đã là con cá nằm trên thớt, mặc Tùy Qua muốn làm gì thì làm.

- Giết ta đi!

Hắn chỉ cầu chết ngay.

- Khi ta biết hết mọi chuyện, ngươi có thể lựa chọn cách chết.

Tùy Qua nói:

- Nếu không, ta sẽ không ngần ngại quẳng ngươi cho linh thú của ta ăn.

- Lão đại, đừng nói nhiều với hắn nữa, cứ để ta nuốt hắn đi.

Tiểu Ngân Trùng ở một bên nói, giọng nó trong trẻo như tiếng chuông bạc, nhưng lời lẽ lại độc địa như chuông tang báo tử:

- Vừa rồi chỉ nuốt ba người, mới lưng lửng bụng thôi, để ta nuốt tên này vào, chắc cũng no bụng. Sau đó biến chúng thành phân bón cho linh điền thì cũng tốt!

Nghe Tiểu Ngân Trùng nói vậy, người kia suýt chút nữa bất tỉnh. Rõ ràng, bị Tiểu Ngân Trùng nuốt chửng, cái cảm giác chờ chết đó chắc chắn vô cùng khó chịu.

- Ách... Ý chí của ta cũng không kiên định lắm, kiên nhẫn của ta cũng chẳng c��n nhiều.

Tùy Qua nói với hắn.

- Ngươi muốn biết gì, cứ hỏi đi.

Hắn đã hoàn toàn khuất phục, xem ra không cần tra tấn nữa.

- Hiểu được là tốt rồi.

Tùy Qua nói:

- Ngươi không phải là người Lâm gia thuê tới, đúng không?

- Đúng.

Hắn nói:

- Chúng ta là Bùi gia.

- Bùi gia?

Tùy Qua có chút bối rối, hắn hình như không hề có ân oán gì với Bùi gia. Nhưng hắn dường như đã từng nghe qua một người họ Bùi, chính là vị tà lang trung đã chữa khỏi hai chân cho Mai Kim Sơn.

- Bùi Nguyên Chí, là người của Bùi gia các ngươi?

Mãi một lúc lâu Tùy Qua mới nhớ ra tên của vị tà lang trung kia.

- Hắn là người của gia tộc chúng ta, nhưng chỉ là người của chi thứ.

Hắn nói, ý rằng Bùi Nguyên Chí có địa vị rất thấp trong gia tộc.

Nhưng Tùy Qua nào thèm để tâm những chuyện đó, hắn chỉ cần biết rằng những kẻ này và Bùi Nguyên Chí đều là người của gia tộc đó. Từ thái độ của Bùi Nguyên Chí, Tùy Qua cũng đủ để biết gia tộc này ra sao rồi. Hơn nữa, Tùy Qua cũng có thể đoán được đôi chút manh mối:

- Các ngươi biết chuyện ta có linh cao t�� chỗ Bùi Nguyên Chí?

- Ừ.

Hắn rất hợp tác nói, rõ ràng không muốn chết một cách thống khổ:

- Sau đó ngươi chữa trị cho Lâm Thập, chúng ta càng tin chắc hơn vào điều này.

- Chuyện của Lâm Thập, thì ra là do các ngươi giật dây?

Tùy Qua không khỏi kinh ngạc, đám người này thật đúng là chuyện gì cũng nhúng tay vào:

- Tại sao? Với thực lực của gia tộc các ngươi, hoàn toàn có thể trực tiếp gây phiền toái cho ta.

- Bởi vì chúng ta không muốn các gia tộc khác hay biết, và càng không muốn để hiệp hội biết.

Kẻ đó nói.

- Hiệp hội y dược Hoa Hạ?

- Xem ra ngươi cũng biết không ít chuyện.

Kẻ đó nói:

- Ngươi còn muốn biết gì nữa không?

- Bùi gia các ngươi có bao nhiêu Tiên Thiên cao thủ?

Tùy Qua hỏi.

- Tiên Thiên cao thủ?

Hắn đột nhiên nở nụ cười:

- Không sai, chỉ cần là Tiên Thiên cao thủ đều có thể đối phó với ngươi. Nhưng Bùi gia chúng ta không chỉ có Tiên Thiên cao thủ, mà còn là thành viên trọng yếu của hiệp hội. Hắc, cho dù ngươi có linh thú, cũng chắc chắn phải chết! Nếu không còn gì muốn hỏi nữa, ngươi hãy cho ta ch���t thống khoái đi.

- Lão đại, ngươi đã hỏi xong rồi, giờ thì giao cho ta đi.

Sự hung tợn của Tiểu Ngân Trùng lại trỗi dậy.

- Ngươi đáp ứng cho ta chết thống khoái!

Người nọ biến sắc nói.

- Ta đáp ứng ngươi...

Nói xong, Tùy Qua tung một chưởng lên đỉnh đầu kẻ đó, sau đó nói với Tiểu Ngân Trùng:

- Hiện tại, hắn là của ngươi rồi. Làm như vậy cũng không coi là ta thất hứa.

- Lão đại, ngươi thật ác độc!

Tiểu Ngân Trùng cười nói, thân hình nó trở nên to lớn, một ngụm nuốt trọn thi thể của kẻ đó vào bụng.

Dù ăn bất cứ thứ gì, dường như khẩu vị của Tiểu Ngân Trùng cũng tốt như vậy. Nhưng nuốt chửng bốn người tu hành Luyện Khí kỳ, ngoài việc hấp thu máu tươi của bọn họ, đích thực có thể dùng làm chất dinh dưỡng cho linh điền, giúp đề cao phẩm chất linh nhưỡng.

Hiện giờ, Tiểu Ngân Trùng đã tấn thăng lên linh thú cấp ba, phẩm chất linh điền cũng được đề thăng lên trung phẩm. Chẳng qua, vẫn cần rất nhiều thời gian mới có thể rót đủ linh khí vào linh điền.

Nhưng, với Bát Hoang vân vũ đại trận được bố trí trước mắt, dù có thúc đẩy linh thảo cũng chỉ là giật gấu vá vai, làm sao có thể rót thêm nhiều linh khí vào linh điền được nữa.

Nếu có nhiều Linh ngọc ngàn năm thì tốt biết mấy. Nhưng, nếu có thể tạo ra một dòng linh tuyền, vậy thì càng hoàn mỹ hơn.

Nhưng yêu cầu này, đối với Tùy Qua mà nói, chắc chắn là hy vọng xa vời.

Huống chi, trước mắt cường địch khắp nơi, Tùy Qua ngay cả thời gian để ảo tưởng cũng không có.

Mặc dù bốn kẻ này không may trở thành thức ăn của Tiểu Ngân Trùng, nhưng nếu bốn người bọn họ không trở về, người của Bùi gia sẽ rất nhanh đoán ra được tin tức. Đến lúc đó, Bùi gia lại phái người tới, khẳng định sẽ không phải là tu sĩ Luyện Khí kỳ nữa rồi.

Dựa theo phán đoán của Tùy Qua, Bùi gia ít nhất cũng có một hoặc vài Tiên Thiên cao thủ trấn giữ. Nếu đối phương phái ra một Tiên Thiên cao thủ, với thủ đoạn của Tùy Qua, cộng thêm Tiểu Ngân Trùng và Ảnh Phong, e rằng cũng chưa chắc giành được phần thắng. Nếu đối phương xuất động hai Tiên Thiên cao thủ, thì Tiểu Ngân Trùng còn có thể thoát thân, c��n Tùy Qua e rằng ngay cả chạy trốn cũng không làm được.

Suy nghĩ một lát, Tùy Qua đột nhiên hạ quyết tâm, dứt khoát xoay người bước về phía nhà kính.

Nhìn linh khí tràn đầy trong nhà kính, sinh cơ bừng bừng, Tùy Qua không khỏi cảm khái trong lòng:

Tất cả linh thảo, ngay cả mỗi một tấc linh nhưỡng ở đây đều ngưng tụ tâm huyết của hắn. Nhưng hiện tại, cường địch đang nhăm nhe, thay vì để chúng rơi vào tay kẻ khác, chi bằng tự tay phá hủy thì thống khoái hơn.

Nghĩ vậy, Tùy Qua vận dụng Cuốc chấn linh, đào toàn bộ dã sơn sâm, Tam Nguyên Kinh Dịch thảo khỏi linh điền.

Chỉ để lại một số ít linh thảo như Nhân Mộc thụ miêu, Xa Mã chi, Ngũ Hành bổ thiên chi.

Sau đó, Tùy Qua phân phó Tiểu Ngân Trùng:

- Tiểu Ngân Trùng, ngươi đến Tê Hà sơn đào một cái động thật sâu dưới chân núi, vùi sâu toàn bộ số linh nhưỡng này vào huyệt động. Ta muốn người của Bùi gia không thể chiếm được dù chỉ một chiếc lá linh thảo, ngay cả một khối bùn đất của linh điền cũng không chiếm được!

- Vâng, lão Đại!

Tiểu Ngân Trùng đáp lời, biến thành một luồng ngân quang, nhanh chóng chui xuống lòng đất.

Tùy Qua nhìn dã sơn sâm, Tam Nguyên Kinh Dịch thảo đã bị đào lên, trong lòng không khỏi cảm thấy đáng tiếc. Nhưng sự việc đã đến nước này thì còn có thể làm gì hơn?

Bản dịch của chương truyện này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free