[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 280: Diệt hôn.
Tùy Qua nói với Thẩm Quân Lăng:
– Khi nào hắn đổi ý, ta sẽ quay lại chữa trị cho hắn.
– Rượu này không tệ, ta cứ mang đi. Dù sao cũng là rượu Lâm lão bản đã chuẩn bị mời ta mà.
Thẩm Quân Lăng vừa nói, vừa thừa cơ lấy đi vài chai Lafite. Lúc rời đi, Tùy Qua thuận tay lật tấm bảng "Bên trong đang làm việc, chớ quấy rầy" ở cửa. Hiển nhiên, lão già này thường xuyên "bận việc" cùng thư ký, nên mới đặc biệt chuẩn bị tấm bảng như vậy.
Hơn một giờ sau khi Tùy Qua và Thẩm Quân Lăng rời đi, cô thư ký mới tỉnh lại. Vừa định báo cảnh sát, cô đã bị Lâm Thập ngăn lại.
Lúc này, á huyệt của Lâm Thập cũng đã được giải trừ.
Lâm Thập kêu thư ký bấm một số điện thoại, sau đó nói với đối phương:
– Kinh Kha, các ngươi thất bại, nhiệm vụ hủy bỏ! Tiền thuê cũng không còn!
Bên kia điện thoại có người giận dữ hét:
– Lâm lão đầu, ông có thể không trả tiền công, nhưng nhiệm vụ sẽ không chấm dứt đâu! Bởi vì con trai tôi đã chết!
– Tùy ông.
Lâm Thập cúp điện thoại, trong lòng thầm mắng tổ chức sát thủ chó má, làm hư việc nhiều hơn là thành công! Dĩ nhiên, cũng bởi hắn quá tham lam, muốn thu hồi lại số tiền khám bệnh đã trả cho Tùy Qua, nên mới có kết cục ngày hôm nay.
Trong lòng Lâm Thập vô cùng căm tức.
Sau đó, hắn kêu thư ký gọi Lâm Tiểu Thập đến.
Lâm Tiểu Thập đi tới trước mặt Lâm Thập, kinh hô:
– Phụ thân, cha... cha bị làm sao vậy?
– Báo ứng.
Lâm Thập thở dài nói:
– Tên tiểu tử đó không chết! Chính vì thế, hắn mới đến đối phó ta!
– Con phải báo cảnh sát! Con muốn hắn ngồi tù!
Lâm Tiểu Thập cả giận nói.
– Có thể sao?
Lâm Thập hừ lạnh nói:
– Nếu báo cảnh sát, vậy chuyện sát thủ sẽ giải thích thế nào? Huống hồ, hiện giờ trong tay hắn có nhiều tiền đến thế, một khi chúng ta kiện hắn, hắn cũng sẽ mời luật sư, thậm chí có thể mua chuộc cả quan tòa.
– Vậy làm sao bây giờ?
Lâm Tiểu Thập cả giận nói.
– Còn có thể làm sao?
Lâm Thập thở dài nói:
– Có lẽ, chúng ta đã sai lầm rồi. Nếu không phải chúng ta quá tham lam, không tìm cách chiếm đoạt một trăm tỷ tài sản kia, thì sẽ không có chuyện như vậy. Đúng rồi, tiểu tử kia nói, nếu như cho hắn thêm một nửa tài sản nữa... thì hắn vẫn có thể chữa khỏi cho ta.
Nghe lời này, lồng ngực Lâm Tiểu Thập giống như bị búa tạ đấm vào, cảm giác vô cùng thống khổ.
Sau đó, Lâm Tiểu Thập nói với thư ký:
– Cô ra ngoài một lát, tôi có lời muốn nói với phụ thân.
Đợi thư ký ra ngoài, Lâm Tiểu Thập đi tới bên cạnh Lâm Thập, cúi người xuống nói bên tai hắn:
– Phụ thân, vì thân thể của cha, Lâm gia chúng ta đã mất đi một nửa tài sản rồi. Dù là con, hay những người khác, chúng ta cũng không thể mất đi nửa tài sản còn lại...
– Ngươi... Ngươi muốn làm gì?
Lâm Thập hừ lạnh nói:
– Số tiền này là của ta, ta muốn xử lý như thế nào, là chuyện của ta!
– Phụ thân, ngài đừng cố chấp.
Lâm Tiểu Thập nói với vẻ đầy đau khổ:
– Xin lỗi, phụ thân, con hứa sẽ báo thù cho cha. Nhưng một nửa gia sản còn lại, con thật sự không thể để mất đi, con xin lỗi...
Vừa nói, Lâm Tiểu Thập dùng khăn ướt bịt kín mặt Lâm Thập.
– Tên tiểu súc...
Lâm Thập muốn mắng con trai mình là đồ súc sinh, nhưng đã không thể thở được nữa.
Qua hồi lâu, Lâm Tiểu Thập rốt cục buông lỏng bàn tay.
Đến cửa phòng làm việc, Lâm Tiểu Thập nói với thư ký:
– Bệnh cũ của phụ thân tôi tái phát. Sắp tới, cô sẽ chuyển sang bộ phận nhân sự làm quản lý.
----------
Thành phố Minh Phủ, quán rượu Phủ Thiên.
Đây là một trong những quán rượu nổi tiếng nhất của thành phố Minh Phủ, vào ban đêm, người ra vào tấp nập. Phòng VIP trên tầng hai của quán rượu càng được yêu thích.
Lúc này, Nhuế Cường đang ở trong một căn phòng như vậy, người ngồi uống rượu cùng hắn chính là Lâm Tiểu Thập.
Ngoài hai người họ ra, còn có mấy cô gái quần áo xốc xếch, vừa uống rượu cùng Lâm Tiểu Thập, vừa tham gia nh���ng trò chơi mờ ám.
Tâm tình của Lâm Tiểu Thập hiển nhiên rất không tốt, nên hắn hoàn toàn không thương hương tiếc ngọc, hết bóp lại nhéo, khiến những cô gái này kêu đau liên tục. Thế nhưng, vì Lâm Tiểu Thập trả tiền boa quá hậu hĩnh, các cô gái cũng chỉ đành cắn răng chịu đựng.
Dù bên cạnh Nhuế Cường cũng có hai cô gái, nhưng hắn vẫn thờ ơ, nói với Lâm Tiểu Thập:
– Đã muộn thế này còn gọi tôi ra ngoài, không phải để xem cậu chơi gái, uống rượu đấy chứ?
– Cho ông chơi gái miễn phí, ông còn không vui sao?
Lâm Tiểu Thập hỏi.
– Tôi không có hứng thú với đám đàn bà dơ bẩn này.
Nhuế Cường rất cao ngạo nói.
Lâm Tiểu Thập hừ lạnh một tiếng, đuổi những cô gái ra ngoài.
– Cái tên trung y tôi giới thiệu rốt cuộc thế nào rồi?
Nhuế Cường giả vờ lơ đãng hỏi. Thực tế, hắn đã biết khá nhiều tin tức, chỉ hy vọng nhận được xác nhận và thêm chi tiết từ Lâm Tiểu Thập.
– Hừ! Tiểu tử kia thật sự đáng chết!
Lâm Tiểu Thập hừ lạnh nói, hung hăng uống một ngụm rượu.
– Y thuật của hắn không được sao? Không chữa khỏi bệnh cho cha cậu ư?
Nhuế Cường hỏi.
– Không, y thuật của tên tiểu tử đó rất tốt, nhưng hắn lại quá sức tham lam!
Lâm Tiểu Thập nói:
– Hắn ta đòi một nửa tài sản của nhà chúng ta làm tiền khám bệnh! Phụ thân tôi... mặc dù được hắn chữa khỏi bệnh, nhưng vì chuyện này mà uất ức đến chết rồi.
Những lời nói sau đó là do Lâm Tiểu Thập ngụy tạo. Lão già ấy đích thực đã chết, nhưng là do chính tay hắn ra tay. Dĩ nhiên, Lâm Tiểu Thập không thể nói như vậy với Nhuế Cường, nếu không số tài sản hắn thừa kế sẽ rất nhanh bị người khác chia cắt.
– Một nửa tài sản, tên tiểu tử này quả nhiên quá độc ác rồi!
Nhuế Cường mắng, trong lòng vẫn đang suy nghĩ đáng đời nhà ngươi. Sau đó, Nhuế Cường lại nói:
– Vậy cậu định làm thế nào? Thù giết cha là thù không đội trời chung mà.
– Đúng vậy.
Lâm Tiểu Thập nói:
– Thù giết cha nhất định phải báo! Nhưng tên tiểu tử kia có công phu rất lợi hại, tôi sợ đánh rắn không chết lại còn bị rắn cắn ngược. Ài, Nhuế Cường, lần này tôi thật không biết nên cảm ơn hay oán trách ông nữa.
– Cha mẹ nó! Chẳng lẽ người lão tử tiến cử cho cậu lại sai lầm?
Nhuế Cường cả giận nói, đứng dậy muốn rời đi.
Lâm Tiểu Thập kéo Nhuế Cường lại nói:
– Tôi cũng chỉ nói thế thôi mà, lần này thật sự không thể trách ông được. Tôi nghĩ ông cũng đâu ngờ, tên tiểu tử kia lại là một kẻ lòng tham không đáy. Hừ, chữa bệnh mà thôi, thu tám mươi vạn là đã đủ rồi, cùng lắm thì bảo lão già này tặng hắn một căn nhà nhỏ là được. Nhưng hắn lại đòi một nửa tài sản của chúng ta, ông nói xem đây chẳng phải là tự tìm đường chết sao!
– Đúng là, kẻ tham lam đáng chết!
Nhuế Cường nói:
– Tìm hai sát thủ giết chết hắn là được.
– Nhưng tên tiểu tử đó có công phu rất lợi hại.
Lâm Tiểu Thập buồn bực nói.
Thật ra Lâm Tiểu Thập không phải muốn trả thù cho cha, mấu chốt là số tài sản đang nằm trong tay Tùy Qua, theo Lâm Tiểu Thập thấy, tất cả đều thuộc về Lâm gia bọn họ. Tùy Qua đã động vào "miếng bánh ngọt" của cha con hắn, nên hắn ta phải chết! Nhất định phải chết!
Toàn bộ quyền lợi đối với phần truyện này đã được truyen.free đảm bảo, xin quý độc giả hãy tôn trọng.