[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 264: Bùa đòi mạng. (1)
Lâm Tiểu Thập nói vậy, cũng vừa ý Lâm Thập. Ông ta nói: "Xem ra con không phải thằng đần, ít nhất là hiểu được đạo lý này. Hừ, con phải biết rằng, tất cả những gì các con có đều là của cha. Ta có thể để lại gia sản tỉ vạn cho các con, cũng có thể không cho các con một đồng nào!"
Lâm Tiểu Thập không khỏi hoảng sợ, trong lòng run lên bần bật. Lời cha ông ta chính là lời cảnh cáo bọn họ, rằng nếu họ có những toan tính nhỏ mọn... tỷ như sớm "đưa" ông ta quy thiên... thì mọi thứ sẽ đảo lộn, bọn họ sẽ chẳng còn một đồng nào.
Dĩ nhiên, mặc dù Lâm Tiểu Thập cũng không phải thiện nam tín nữ, nhưng vẫn chưa đến mức phát rồ muốn đưa phụ thân mình sớm ngày quy thiên.
"Phụ thân, người nghĩ nhiều quá rồi."
Lâm Tiểu Thập thành khẩn nói: "Nhi tử vẫn luôn ghi nhớ lời dạy của cha: đối với người ngoài phải thân thiện, đối với bằng hữu phải gian trá, đối với địch thủ phải tàn nhẫn, và đối với thuộc hạ phải tàn bạo."
"Con đã biết đạo lý này, vậy thì còn không mau đi mời "lang trung giang hồ" kia tới đây."
Lâm Thập hừ một tiếng.
"Phụ thân, người... Người thật sự chấp nhận yêu cầu của hắn sao?"
Tiếng nói Lâm Tiểu Thập cũng đang run rẩy.
Một nửa tư sản?
Đó là con số khủng khiếp đến nhường nào? Ngay cả Lâm Tiểu Thập cũng cảm thấy mấy chữ ấy đủ sức khiến hắn nghẹt thở.
"Con tiếc tiền sao? Hay là không muốn ta khỏi bệnh?"
Giọng nói Lâm Thập rất bình thản, không nghe ra chút bất mãn nào, nhưng lại khiến Lâm Tiểu Thập sởn gai ốc.
"Vậy con sẽ đi mời hắn tới!"
Lâm Tiểu Thập nghiến răng nói.
"Đi đi."
Lâm Thập nói, ánh mắt hướng về mặt sông xa xăm.
Trường Giang sóng sau xô sóng trước, nhưng nào có con sóng đầu nào cam tâm chết chìm nơi bờ cát!
Khách sạn Lệ Đô.
Nhuế Cường lại gọi điện cho Lâm Tiểu Thập, hỏi: "Chuyện của ngươi tiến triển đến đâu rồi?"
Lâm Tiểu Thập cực kỳ buồn bực đáp: "Đừng nói nữa, thằng nhóc đó đúng là một tên lang trung giang hồ đồ thần kinh! Nhưng ta không ngờ, lão gia nhà ta cũng y như hắn!"
"Nói như thế nào?"
Nhuế Cường hỏi.
"Ngươi biết thằng nhóc kia đòi ta bao nhiêu tiền khám bệnh không? Tên lang trung giang hồ đó nói, nếu muốn trị khỏi bệnh cho phụ thân ta, thì phải trả cho hắn một nửa tư sản của phụ thân ta!"
Lâm Tiểu Thập oán hận nói: "Hắn cho mình là ai chứ, con mẹ nó! Cho nên ta mới nói, tên này đúng là đồ thần kinh!"
"Lão gia tử nhà ngươi nói thế nào?"
Nhuế Cường hỏi.
"Lão gia tử nhà ta cũng bị thần kinh nốt, ông ���y lại đang muốn ta đi tìm tên lang trung giang hồ kia."
Lâm Tiểu Thập nói: "Tâm tư của lão gia tử, ta cũng hiểu, ông ấy chỉ là không cam lòng, không muốn nằm co quắp trên giường chờ chết. Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi, đổi lại là ta, có nhiều tiền như vậy, cũng muốn ăn hết món ngon trong thiên hạ, chơi hết các loại mỹ nữ. Nhưng gi�� thì chẳng làm được gì."
"Ngươi muốn từ bỏ?"
Nhuế Cường hỏi, lại bổ sung thêm một câu: "Nhưng ta nghe nói thằng nhóc kia quả thật có chút bản lĩnh."
"Ta muốn từ bỏ cũng không được."
Lâm Tiểu Thập nói: "Lão gia tử chẳng biết nghĩ cái gì, lại đòi ta phải đưa thằng nhóc đó đến chữa bệnh cho ông ấy. Ài, biết làm sao đây, nếu ta không làm theo... không chừng ông ấy thật sự sẽ biến ta thành thằng nghèo rớt mồng tơi mất."
"Nếu đã như vậy, thì cứ mời hắn đến đi. Cũng chưa chắc chữa được mà."
Nhuế Cường nói.
"Cũng đúng. Nếu thằng nhóc kia không làm được, thì cũng coi như để lão gia tử hết hy vọng."
Lâm Tiểu Thập nói: "Nhưng chỉ sợ là thằng nhóc kia thật sự chữa khỏi bệnh cho lão gia tử, vậy thì... Thôi, ta thấy nó cũng chẳng có bản lĩnh đó đâu."
"Vậy ngươi mau đi mời hắn, có tin tức gì thì nói cho ta biết."
Nhuế Cường nói: "Nếu như thằng nhóc kia thật sự vô dụng, ta sẽ giới thiệu người khác cho ngươi."
Lâm Tiểu Thập thở dài một tiếng, sau đó cúp điện thoại.
Còn Nhuế Cường, trên mặt lại hiện lên nụ cười âm hiểm: Tên ngu ngốc Lâm Tiểu Thập, ngây thơ không hề hay biết mình đã bị lợi dụng!
Buổi sáng ngày thứ hai, Tùy Qua lại gặp được Lâm Tiểu Thập.
Lâm Tiểu Thập xuất hiện, khiến Tùy Qua đã đoán được ý định của đối phương. Bởi vậy, Tùy Qua chỉ cười nhạt, nói: "Đã suy xét kỹ chưa?"
"Phụ thân ta muốn mời ngươi qua đó."
Lâm Tiểu Thập nói, trong lòng đã sớm mắng chửi Tùy Qua vô số lần.
"Điều kiện của ta sẽ không thay đổi."
Tùy Qua nói: "Nếu như ngươi muốn ta thay đổi ý định..., thì đừng hòng."
"Ta chỉ lo lắng ngươi không có cách nào chữa khỏi bệnh cho phụ thân ta."
Lâm Tiểu Thập kiên trì nói: "Tiền, không thành vấn đề!"
"Không thành vấn đề thì đương nhiên tốt nhất."
Tùy Qua nói, lấy từ trong ba lô ra hai tờ giấy đã chuẩn bị trước: "Ta biết ngươi sẽ quay lại, nên đã tìm luật sư soạn thảo hợp đồng, tránh việc đôi bên vu khống, đổi ý. Lát nữa ngươi không ngại xem qua một lượt chứ."
Lâm Tiểu Thập thấy thế, quả thực muốn phát điên.
Tên lang trung giang hồ này quá đáng thật, còn chưa chữa bệnh cho ai mà đã chuẩn bị sẵn hợp đồng, thật sự quá đê tiện!
Lâm Tiểu Thập nhận lấy hợp đồng, trong lòng cũng đang cười lạnh: "Cho dù thằng nhóc ngươi chữa khỏi bệnh cho phụ thân ta, ngươi thật sự có thể cầm nổi ngần ấy tiền sao?"
Tùy Qua chẳng thèm đoán xem Lâm Tiểu Thập đang suy nghĩ gì, chỉ cùng Lâm Tiểu Thập lên xe, chạy tới khu biệt thự núi Nordin.
Lúc này, ngoài Lâm Thập, trong biệt thự còn có mấy người con cùng vợ ông ta, và cả dàn tình nhân cũng có mặt.
Sau khi xuống xe, Lâm Tiểu Thập liền giục Tùy Qua khám bệnh cho Lâm Thập.
Tùy Qua ung dung nói: "Thật xin lỗi, ta có rất nhiều tật xấu. Tỷ như khi đói bụng, ta không thích khám bệnh cho người khác, bởi vì rất dễ bắt nhầm bệnh. Cho nên, ta đề nghị hãy chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn trước, sau đó mời phụ thân ngươi đợi một lát."
Lâm Tiểu Thập thấy Tùy Qua còn bày đặt ra vẻ ở đây, chỉ hận không thể cầm bình hoa trong phòng khách đập lên đầu hắn.
Bữa ăn của Tùy Qua thật thịnh soạn, tổng cộng hơn tám mươi món, hắn ăn ròng rã cả một canh giờ. Cũng chẳng trách, ai bảo nhà Lâm Thập món gì cũng có thể ăn, bất luận là gan ngỗng, trứng cá muối, tổ yến hay vi cá, món nào cũng đều ngon tuyệt, nên Tùy Qua đương nhiên chẳng cần khách sáo với người nhà họ Lâm.
Người nhà họ Lâm thấy thế, hoàn toàn xem Tùy Qua là kẻ hạ cấp không có chút tu dưỡng nào.
Sau khi cơm nước no nê, Tùy Qua mới chịu đến phòng khám bệnh cho Lâm Thập.
Trong phòng, vị trùm bất động sản từng một thời lẫy lừng, phong quang vô hạn, giờ đây chỉ như một khúc gỗ mục nằm trên giường, khí thế ngày xưa đã sớm tiêu tan, chỉ có đôi mắt vẫn mở trừng trừng, tựa hồ không cam lòng trước số phận.
Đây là tâm lý chung của tất cả những người bệnh có quyền thế: càng nắm giữ nhiều thứ, lại càng không muốn buông bỏ, không muốn mất đi, không cam lòng mất đi.
Trong mắt những người như vậy, tất cả những ai dòm ngó địa vị, tư sản của họ đều là kẻ thù, ngay cả người thân cũng không ngoại lệ. Bản biên tập này được truyen.free giữ bản quyền xuất bản.