Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 26: Bao nuôi. (2)

Dù là khách đến mua cao dán hay người hiếu kỳ đến xem, số lượng đều đông hơn hôm qua rất nhiều, nhờ vậy Tùy Qua cũng bán được nhiều hàng hơn.

Tùy Qua lớn tiếng rao bán từng miếng cao dán.

– Này, tránh ra… Tránh ra!

Lúc này, một người lớn tiếng quát tháo, chen vào giữa đám đông, rồi nói với Tùy Qua:

– Ai cho cậu bán hàng ở đây!

Tùy Qua nhìn người vừa đến, đó chính là Triệu Đông Kiện của phòng giáo dục. Có vẻ như hắn định kiếm chuyện gây rắc rối cho cậu.

Nhưng Tùy Qua chưa bao giờ sợ phiền phức, càng chẳng ngán những kẻ thích gây rối. Cậu nói:

– Thầy Triệu, trong nội quy nhà trường có điều khoản nào cấm học sinh bán hàng đâu? Đây chẳng phải là việc làm thêm giờ sao, lẽ ra nhà trường còn phải khuyến khích chứ?

Triệu Đông Kiện đúng là đang kiếm chuyện với Tùy Qua. Lần trước không thị uy được trước mặt cậu, hắn vẫn ấm ức trong lòng. Không ngờ hôm nay lại tìm được cơ hội, Triệu Đông Kiện đương nhiên không đời nào bỏ lỡ.

– Tôi là thầy giáo thuộc phòng giáo dục, có quyền chấn chỉnh những hành vi sai trái của các em học sinh!

Triệu Đông Kiện ra vẻ đạo mạo nói.

– Ở đây đâu phải chỉ mỗi mình tôi bán hàng. Thầy Triệu, đây là thầy muốn trả thù riêng sao? – Tùy Qua phản bác lại.

Đúng là, ngoài Tùy Qua, nơi này còn có người bán sách cũ, phần mềm máy tính... Chỉ có điều, Tùy Qua là người bán chạy nhất.

Triệu Đông Kiện đúng là định trả thù riêng, nhưng ngoài mặt hắn lại nói:

– Thứ cậu bán là thuốc. Mà đã là thuốc, có thể nguy hiểm đến sức khỏe của các bạn học, thậm chí có thể gây nguy hiểm cho tính mạng của họ. Nói xem, cậu có chứng nhận hành nghề y không? Có giấy phép kinh doanh thuốc không?

– Triệu Đông Kiện, thầy chuyển sang công tác ở Cục Quản lý thị trường từ khi nào, sao tôi lại không biết?

Tùy Qua thẳng thừng vạch trần, không chút khách khí nói:

– Nhà tôi nhiều đời làm thuốc, thuốc cao dán này đã được kiểm nghiệm qua thời gian. Vả lại, các bạn học cũng là người lớn cả, có năng lực phân biệt phải trái, không cần thầy phải ở đây khoa chân múa tay làm gì, thật là… không biết xấu hổ!

– Cậu... cậu dám nhục mạ thầy giáo! Cậu đúng là đồ lưu manh vô lại!

Triệu Đông Kiện giận đến mức môi run lên bần bật.

– Sao nào, thầy muốn đấu với tôi sao?

Tùy Qua khinh thường nhìn Triệu Đông Kiện nói:

– Thầy chẳng qua chỉ là chó săn của Chu Xử Nhất mà thôi. Hắn ta chẳng phải vẫn đang nằm trên giường bệnh sao, mà thầy còn dám giở trò trước mặt tôi!

Triệu Đông Kiện chưa từng gặp học sinh nào cuồng vọng, vô lễ đến thế, hắn thật sự chỉ hận không thể táng cho Tùy Qua một trận. Nhưng nhìn thân thể cường tráng của Tùy Qua, hắn biết rõ mình chẳng thể chiếm được lợi lộc gì. Triệu Đông Kiện không cam lòng, hắn nhìn xung quanh, hy vọng tìm được sự ủng hộ từ mọi người, nhưng làm gì có học sinh nào ủng hộ hắn.

Không những thế, trong đám đông còn có người châm chọc bằng giọng điệu:

– Phòng giáo dục thật là rảnh rỗi, thậm chí chuyện người ta bán cao dán cũng muốn xen vào quản lý.

– Đúng vậy, lão tử muốn mua cao dán, sợ quái gì hắn.

– Có gan thì đấu một trận với “cỏ dại ca” đi.

Triệu Đông Kiện nghe thấy những lời hò reo của mọi người, chút nữa thì tức đến bất tỉnh nhân sự. Lúc này, hắn cuối cùng cũng nhìn thấy người mặc đồng phục an ninh trong đám đông, liền vội vã hét lên với nhân viên an ninh kia:

– An ninh… an ninh! Anh còn đứng ngây ra đấy làm gì, mau bắt kẻ phá rối trật tự trong trường, đem đến phòng giáo dục để tôi dạy dỗ một trận!

Ai ngờ, Triệu Đông Kiện quát tháo mấy tiếng, nhân viên an ninh kia vẫn làm ngơ.

Triệu Đông Kiện cuối cùng cũng hoàn toàn bị chọc giận, gầm lên với nhân viên an ninh kia:

– An ninh, anh điếc rồi sao! Có muốn làm việc nữa không! Nếu anh không muốn làm nữa thì cút xéo cho tôi!

Nhân viên an ninh kia cuối cùng cũng hành động, thoắt cái đã vọt tới trước mặt Triệu Đông Kiện, sau đó gầm lên với hắn:

– Cút cái đầu ngươi.

Mọi người xung quanh cũng sững sờ, Triệu Đông Kiện cũng ngớ người, không ai ngờ tên tiểu an ninh này lại dám lộ khí phách ra mặt như vậy.

– Anh... Anh dám mắng chửi tôi, tôi sẽ khiếu nại anh!

Triệu Đông Kiện giận tím mặt.

– Lão tử không chỉ mắng chửi ngươi, còn muốn đánh ngươi!

Tiểu an ninh nói là làm, tung một cú đấm lên sống mũi Triệu Đông Kiện.

Triệu Đông Kiện lảo đảo suýt ngã, máu mũi chảy ròng ròng.

Tiểu an ninh khinh miệt nhìn Triệu Đông Kiện nói:

– Cứ kiện tôi đi! Lão tử giết chết cha cái thằng chó hoang nhà ngươi! Phòng giáo dục thì to lắm sao? Dượng của lão tử là Lý phó hiệu trưởng, tao thích đánh mày đấy!

Sau đó, tiểu an ninh bỏ mặc Triệu Đông Kiện, cười nói với Tùy Qua:

– Vị bạn học này, cao dán tổ truyền của cậu thật sự là thần hiệu. Bệnh phong thấp của mẹ tôi mấy năm trời không chữa khỏi, hôm qua mua một miếng cao dán của cậu, về dán thấy đỡ hơn nhiều, nên kêu tôi đến mua thêm hai miếng nữa. Cám ơn cậu nhé, tiểu thần y!

– Đừng khách khí.

Tùy Qua cười mỉm, đưa hai miếng cao dán cho vị tiểu an ninh uy mãnh và hiếu thảo.

Về phần Triệu Đông Kiện, thì ôm mũi, mặt mày xám xịt chạy về phía trạm xe buýt.

KÉT!!!! Tiếng phanh xe chói tai vang lên. Một chiếc Porsche thể thao màu xanh sành điệu lướt đến, dừng lại ngay trước quầy hàng của Tùy Qua.

Khi mọi người còn đang kinh ngạc, cửa sổ xe từ từ hạ xuống, một mỹ nữ đeo chiếc kính râm màu tím, vươn cánh tay trắng như tuyết, vẫy vẫy tay gọi Tùy Qua:

– Lên xe!

Tùy Qua vốn còn đang dè dặt, nhưng nhìn thấy chiếc xe thể thao đắt tiền và cánh tay đầy đặn kia, cậu còn đâu sự căng thẳng, nhanh như cắt thu dọn đồ đạc rồi chui tọt vào chiếc xe thể thao.

– Cho dù được tiểu phú bà này bao nuôi cũng chấp nhận!

Tùy Qua nghĩ thầm. Cậu đã sớm nghe Giang Đào và Cao Phong nói khoác rằng ở Đông Đại thường xuyên có xe thể thao, xe sang trọng lui tới, nhiều xe đến mức dùng để nuôi nhân tình. Không ngờ hôm nay mình lại gặp phải chuyện như vậy, xem ra dạo này mình đúng là đẹp trai xuất sắc rồi.

Ghế ngồi của chiếc xe thể thao rất thoải mái, Tùy Qua vốn dĩ phải cảm thấy rất thư thái mới phải, nhưng trong lòng lại có chút bất an lo sợ. Cậu nghĩ, có lẽ vì sắp mất đi tấm thân trinh nam của mình chăng.

Mỹ nữ bên cạnh, mặc một chiếc váy dài Bohemian, mái tóc dài được búi gọn, hai cánh tay và bả vai để trần, để lộ làn da trắng nõn mềm mại, khiến người nhìn có cảm giác mơ màng khó tả. Bởi vì chiếc váy dài, Tùy Qua không nhìn thấy đôi chân của mỹ nữ, nhưng đôi bàn chân nhỏ ẩn hiện của nàng cũng khiến tâm tình Tùy Qua chao đảo.

Đây là đôi bàn chân thanh thoát, xinh xắn, vẻ ngoài ưu nhã, đường cong gợi cảm, làn da mềm mại, đầu ngón chân hơi hếch lên. Nếu như Tùy Qua là một kẻ si mê, e rằng lúc này cậu ta sẽ lập tức cúi người hôn lên đôi bàn chân cực phẩm này mất thôi.

Dĩ nhiên, may là Tùy Qua không phải kẻ si mê, nếu không e rằng đã gây ra một tai nạn xe cộ rồi.

Cho dù như vậy, nhìn đôi bàn chân ẩn hiện dưới lớp váy, cũng làm cho Tùy Qua có chút xao nhãng.

Sau một hồi, Tùy Qua mới dời mắt khỏi đôi bàn chân của mỹ nữ, rồi chăm chú nhìn vào khuôn mặt nàng.

Toàn bộ nội dung biên tập này thuộc về truyen.free, mong quý vị độc giả vui lòng không sao chép khi chưa được sự cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free