Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 259: Mạch nước ngầm.

Sau đó, hắn lại nói:

– Rốt cuộc là kẻ nào phung phí của trời, lại dùng linh dược chữa bệnh cho người phàm? Song, Bùi Nguyên Chí cũng thật đáng chết, một chuyện trọng yếu như vậy mà cũng không báo cáo lại cho gia tộc!

– Vậy hiện tại chúng ta nên làm như thế nào?

Người kia hỏi, chờ Bùi Thế Minh chỉ thị.

– Đương nhiên là phải điều tra cho ra lẽ… Thôi được, chuyện này ta sẽ tìm người khác làm.

Bùi Thế Minh nói:

– Mặc dù Bùi Nguyên Chí đã chết, ông chủ mỏ than cũng đã mất, nhưng trước khi chết, ông chủ mỏ than đã chữa khỏi chân. Vì thế, số tiền còn lại vẫn phải thu hồi! Thu hồi cho bằng hết! Nếu con gái hắn không biết điều, thì cho chúng một bài học!

– Vâng!

Người kia vội vàng cung kính đáp.

– Ngươi ra ngoài đi, tiện thể gọi Nhuế Cường vào đây.

Bùi Thế Minh nói. Nhuế Cường là nghĩa tử của ông, thiên phú võ học rất cao, từ nhỏ đã được Bùi Thế Minh đích thân chỉ điểm. Bởi vậy, phàm là chuyện trọng yếu, Bùi Thế Minh đều giao cho Nhuế Cường xử lý.

Theo Bùi Thế Minh, chuyện này không phải chuyện đùa.

Chỉ chốc lát sau đó, một thanh niên chừng hai mươi tuổi bước vào phòng làm việc của Bùi Thế Minh. Chàng thanh niên này để tóc dài, tướng mạo rất tuấn tú, nhưng lại mang theo một luồng tà khí. Chỉ cần liếc mắt một cái là người ta đã biết ngay kẻ này ắt hẳn là người có rắp tâm bất lương.

– Nghĩa phụ, có phải lại có phế vật nào đó muốn con đi bóp chết đúng không?

Nhuế Cường cười hỏi.

– Đúng là có chuyện muốn con đi làm, nhưng không phải giết người.

Bùi Thế Minh nói:

– Có một việc, ta muốn con điều tra cho rõ.

Nghe thấy không phải đi giết người, Nhuế Cường giảm hẳn hứng thú, nói:

– Nghĩa phụ, loại chuyện thăm dò tin tức thế này mà cũng muốn con tự mình ra tay, có phải giết gà dùng dao mổ trâu hay sao?

– Nói nhảm!

Bùi Thế Minh quát, rồi chuyển đề tài:

– Nghĩa phụ biết tâm ý của con, con vẫn muốn cưới Nguyệt Di làm vợ, đúng không?

– Xin nghĩa phụ thành toàn!

Nhuế Cường đột ngột quỳ rạp trên đất, vẻ mặt vô cùng thành khẩn.

Rất khó tưởng tượng, một người có tâm địa ác độc như vậy, lại có thể yêu sâu sắc đến thế.

– Nguyệt Di là con gái của ta, cũng là muội muội của con.

Bùi Thế Minh khẽ thở dài.

– Chỉ là muội muội trên danh nghĩa.

Nhuế Cường vội vã nói.

– Nghĩa phụ cũng biết.

Bùi Thế Minh nói:

– Nghĩa phụ cũng không phải người cổ hủ, nhưng con cũng biết, mặc dù nghĩa phụ là người thuộc nhất mạch dòng chính của Bùi gia, nhưng vẫn chưa phải là người nắm quyền thực sự. Chuyện này cho dù nghĩa phụ có đáp ứng con, e rằng người trên sẽ không chấp thuận, những người khác còn có thể lợi dụng chuyện này làm nhược điểm để công kích ta. Điểm này, con cũng hiểu rõ.

– Chỉ cần nghĩa phụ thành toàn, Tiểu Cường tất nhiên sẽ máu chảy đầu rơi cống hiến cho nghĩa phụ.

Nhuế Cường kiên quyết nói.

– Chuyện này, nói khó thì khó, nói đơn giản cũng đơn giản.

Bùi Thế Minh nói:

– Nếu như quyền lực của gia tộc rơi vào tay ta, thì chuyện này sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đến lúc đó, việc khó cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Ánh mắt Nhuế Cường sáng lên, đứng dậy nói:

– Nghĩa phụ, xin ngài phân phó!

– Nghĩa phụ hiện giờ đang quản lý việc kinh doanh dược phẩm của gia tộc, vốn dĩ rất có tiền đồ. Chẳng qua là, gần đây bất động sản trong nước phát triển quá mạnh mẽ, dẫn đến địa vị của ta trong gia tộc có phần suy giảm. Nhưng, hiện tại chúng ta có một cơ hội. Nếu cơ hội này thành công, hơn nữa có thể nắm bắt được nó, thì địa vị của nghĩa phụ trong gia tộc sẽ không ai có thể lay chuyển được nữa. Đến lúc đó, chuyện giữa con và Nguyệt Di, nghĩa phụ có thể hoàn toàn làm chủ rồi!

Bùi Thế Minh nói:

– Nhưng, chuyện này con cần phải cẩn trọng. Trước tiên, con phải điều tra cho rõ xem linh dược của tiểu tử kia có phải thật hay không; Ngoài ra, con cũng phải làm rõ xem có gia tộc nào khác đang nhắm vào hay không. Hãy nhớ kỹ, tuyệt đối không được nóng vội! Hừ, càng không thể để những kẻ còn lại trong "nghiệp đoàn" nhận ra chuyện này.

– Nghĩa phụ xin yên tâm.

Nhuế Cường nói:

– Mặc dù con thật sự thích dùng phương thức bạo lực máu tanh để giải quyết vấn đề, nhưng điều đó không có nghĩa là con không biết dùng đầu óc.

– Con biết động não là tốt rồi.

Bùi Thế Minh lại dặn dò thêm:

– Nhớ kỹ, tuyệt đối không được nóng vội, ngàn vạn lần cẩn thận.

– Nghĩa phụ yên tâm, vì Nguyệt Di, con nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Nhuế Cường đáp lời.

Bùi Thế Minh gật đầu, ý bảo Nhuế Cường có thể ra ngoài.

Lúc này, bên ngoài tòa nhà mưa bụi lất phất, không nhìn rõ phía xa.

Biệt thự của Hứa Hành Sơn, ban công lầu 2.

Thời tiết hơi se lạnh.

Tùy Qua và Đường Vũ Khê đang cầm một chén trà nóng, tựa vào lan can trò chuyện.

– Cái gì? Em lặp lại lần nữa xem.

Tùy Qua kinh ngạc nhìn Đường Vũ Khê hỏi.

– Em nói, em quyết định giúp anh thực hiện nguyện vọng để người trong thiên hạ đều được khám bệnh!

Đường Vũ Khê nhắc lại một lần nữa, sau đó ngạc nhiên nhìn Tùy Qua:

– Sao vậy, quyết định của em khiến anh ngạc nhiên đến thế sao?

– Không phải là kinh ngạc, mà là vấn đề thời cơ.

Tùy Qua cười khổ đáp:

– Em đại khái còn chưa biết, công ty dược phẩm của anh đã đóng cửa rồi.

– Chuyện gì xảy ra?

Đường Vũ Khê nói:

– Em nhớ trước kia thuốc dán của anh rõ ràng bán rất chạy mà.

– Đúng vậy, nhưng đó là lúc trước.

Tùy Qua nói:

– Sau đó thì không được nữa. Hàng nhái quá nhiều, cạnh tranh lại lớn, đáng giận hơn là còn có người muốn thu "phí bảo hộ", công ty dược phẩm của anh làm sao chống lại những hành vi bức ép như thế.

– Tại sao anh không nói sớm cho em biết?

Đường Vũ Khê có chút trách móc hỏi.

– Thời gian trước không phải em bị bệnh sao.

Tùy Qua nói.

Nghe lời này, ánh mắt Đường Vũ Khê hiện lên vẻ buồn bã, áy náy nói:

– Có phải vì chữa bệnh cho em, khiến sự nghiệp của anh cũng bị bỏ bê? Thật xin lỗi.

– Không liên quan đến chuyện của em, chỉ là kinh nghiệm làm ăn của anh còn nhiều thiếu sót mà thôi.

Tùy Qua nói nhẹ bẫng.

– Anh không cần an ủi em, em biết mà.

Đường Vũ Khê uống một ngụm trà nóng, rồi tiếp lời:

– Tên ngốc như anh, luôn chỉ nói chuyện tốt, giấu đi chuyện xấu. Hiện tại, quan hệ của chúng ta đã không còn như trước nữa, cho dù có chuyện gì không hay, anh cũng có thể nói cho em biết để chúng ta cùng nhau đối mặt, được không?

Nhìn Đường Vũ Khê nói trịnh trọng như thế, Tùy Qua đành phải gật đầu.

– Hiện tại, nói tiếp chuyện của công ty dược đi.

Đường Vũ Khê nói:

– Hãy kể cặn kẽ cho em biết rốt cuộc anh gặp phải khó khăn gì. Có lẽ em có thể giúp anh một tay thì sao? Hoặc cũng có thể nghĩ kế cho anh...

– Được rồi.

Vì vậy, Tùy Qua cũng không giấu diếm nữa, kể lại chuyện của nghiệp đoàn y dược Hoa Hạ.

Đường Vũ Khê nghe xong, cảm thấy có chút khó hiểu, một lát sau mới lên tiếng:

– Tùy Qua, anh nói nghiệp đoàn y dược Hoa Hạ rốt cuộc có địa vị gì mà lại ngang ngược đến vậy? Hơn nữa cái tổ chức hống hách khoác lác đó, tại sao trước kia em chưa từng nghe ai nhắc tới? Không phải là giả đấy chứ? Nếu không, em cho người đi thăm dò bọn chúng nhé?

Bản dịch này thuộc về truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free