Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 239: Đây là bệnh.

Hình tượng vẫn luôn là điều đàn ông coi trọng nhất mà thôi.

– Chẳng lẽ bộ dạng của tôi không đủ soái sao?

Tùy Qua hừ một tiếng.

– Anh rất tuấn tú sao?

Nữ sinh hứ một tiếng:

– Anh tin không, nếu chúng ta cùng theo đuổi một cô gái, anh nhất định sẽ thua tôi.

– Mới là lạ…

Tùy Qua vốn định tranh cãi một hồi, chợt nghĩ đến mình đã sớm thua rồi. Cô gái này đã sớm giành chiến thắng, đã chiếm trọn “tâm hồn thiếu nữ” của Lam đại chủ trì, còn Tùy Qua thì thất bại thảm hại. Chính vì lẽ đó, giữa Tùy Qua và Lam Lan đã nảy sinh một bức tường vô hình, khiến mối quan hệ của họ trở nên có chút xa cách.

Nghĩ đến đây, Tùy Qua có chút ủ rũ, nói:

– Thôi được, thấy cô quả thật “soái” hơn tôi nhiều rồi. Nhưng cô cũng không cần đeo kính râm lớn như vậy, làm như thể mình là một đại minh tinh vậy.

– Thời buổi này phóng viên đầy đường, cẩn thận vẫn hơn.

Nữ sinh nói, có vẻ như nàng thật sự là một ngôi sao.

– Cô cứ trang bức đi.

Tùy Qua nói, chẳng còn chút hứng thú nào với cô gái này, anh ta chuẩn bị chuồn đi:

– Nếu như không có việc gì, tôi đi đây.

– Anh chờ một chút.

Nữ sinh gọi lại Tùy Qua:

– Có phải gần đây anh không liên hệ với chị họ của tôi không?

– Chị họ? Lam Lan sao?

Tùy Qua thở dài:

– Tôi chỉ là bạn bình thường của cô ấy, ngay cả “khuê mật” cũng chẳng phải, có cần thiết phải liên lạc với cô ấy mỗi ngày sao, người ta chẳng chê tôi phiền sao.

– Khuê mật?

Nữ sinh chợt ngẩn người ra, sau đó cười phá lên:

– Đúng vậy, anh đúng là chỉ có thể làm khuê mật của cô ấy thôi, ai bảo người cô ấy thích chính là bổn cô nương đây chứ. Nhưng chẳng lẽ anh từ bỏ cả tư cách làm khuê mật sao? Anh có biết lẽ ra anh cũng rất có cơ hội không?

– Có cơ hội tôi cũng không muốn!

Tùy Qua hừ lạnh nói:

– Tôi làm khuê mật của cô ấy, chẳng lẽ mỗi ngày nghe cô ấy kể chuyện chơi trò gì với cô sao? Chẳng phải tôi sẽ bị coi thường sao!

Nói đến đây, trong lòng Tùy Qua dâng lên chút tức giận. Vốn dĩ mối quan hệ giữa hắn và Lam Lan phát triển không tệ, ai ngờ cô gái này lại xuất hiện như sét đánh ngang trời, khiến cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa thể nguôi ngoai.

– Anh thật đúng là không lương tâm! Không phong độ!

Nữ sinh nói:

– Thật ra thì chị họ của tôi có ấn tượng không tệ với anh. Trong khoảng thời gian này anh không liên hệ cô ấy, tôi thấy cô ấy chẳng vui vẻ chút nào. Cho nên tôi nghĩ, một “chuẩn khuê mật” như anh nên chủ động liên lạc với cô ấy. Dù là bạn bè thì cũng nên quan tâm nhau, đúng không?

– Quan tâm thì đúng vậy, vấn đề là ai tới quan tâm tôi đây?

Tùy Qua buồn bực nói.

– Anh còn có phải là đàn ông hay không chứ!

Nữ sinh mất hứng nói:

– Vì muốn cô ấy vui vẻ một chút, tôi không ngại để một người có khả năng trở thành “tình địch” như anh đi liên lạc với cô ấy, anh còn chần chừ như vậy, thật sự chẳng có chút tiền đồ nào cả!

– Tôi có phải đàn ông hay không, cô thử một chút chẳng phải sẽ biết sao!

Tùy Qua châm biếm.

– Được ah!

Nữ sinh dứt khoát nói:

– Thử thì thử thôi, dù sao ngoài việc am hiểu nữ nhân, tôi cũng rất thông thạo nam nhân đấy!

Chơi nam nhân?

Trong đầu Tùy Qua nhất thời hiện lên cảnh tượng roi da, nến cùng một loạt dụng cụ đồ da, đồ chơi người lớn, lập tức không còn lời nào để nói với cô gái này.

Ngay khi hắn định bỏ chạy, đột nhiên có người đi tới, chợt la lên:

– Ôi chao, đây không phải An Vũ Đồng tiểu thư sao? Xin hỏi tiểu thư, năm nay cô đạt được huy chương vàng thi đấu toàn năng môn thể dục nhịp điệu của đại hội thể thao sinh viên, cô có cảm nghĩ gì không? Có tin tức nói cô sẽ tiến vào giới giải trí, xin hỏi đó có phải sự thật không…

Quán quân thể dục nhịp điệu?

Tùy Qua thật không nghĩ tới cô gái bách hợp này thật sự là một ngôi sao, nhưng là ngôi sao của giới thể thao.

Khó trách Tùy Qua sẽ thua cô ta, dù sao cô nàng này cũng được coi là một minh tinh, Lam Lan thích cô ta cũng là chuyện bình thường.

Ngay khi Tùy Qua còn đang miên man suy nghĩ, lại có thêm hai phóng viên nữa tiến đến không ngừng phỏng vấn.

Mà phóng viên đầu tiên tò mò hơn một chút, lập tức chĩa micro thẳng vào Tùy Qua, hỏi:

– Xin hỏi anh là bạn trai của An Vũ Đồng tiểu thư sao? Thật là một chàng trai có khí chất!

Cái gọi là “có khí chất”, lời ngầm chẳng phải ám chỉ hắn chẳng có chút dáng vẻ nào sao.

Phóng viên này cũng thật quá ác miệng.

– Anh mới có khí chất đâu! Cả nhà anh đều có khí chất!

Tùy Qua nhìn người kia gầm lên một tiếng, trong tiếng gầm mang theo chân khí, trực tiếp khiến chiếc bút ghi âm vỡ nát. Sau đó Thiên Biến Tróc Trùng Thủ được thi triển, chỉ trong nháy mắt đã lấy toàn bộ thẻ nhớ trong máy ảnh của ba phóng viên ra ngoài.

Hai phóng viên khác cũng bị sự việc bất thình lình khiến cho sợ ngây người.

Mà lúc này Tùy Qua đã kéo An Vũ Đồng nhanh chóng bỏ đi.

Đến khi ba phóng viên kịp phản ứng, Tùy Qua và An Vũ Đồng đã đi khuất.

Đi tới góc phố, An Vũ Đồng hất tay Tùy Qua ra, nói:

– Được rồi, không ai đuổi theo, cảm ơn anh.

– Không cần khách khí.

Tùy Qua đem thẻ nhớ đã vỡ nát ném vào thùng rác:

– Thật không nghĩ tới cô đúng là tiểu minh tinh thật.

– Đó là đương nhiên, ai bảo kiến thức của anh nông cạn chứ.

An Vũ Đồng đưa tay chỉ ra sau lưng Tùy Qua.

Tùy Qua quay đầu lại, thì ra sau lưng hắn là sân vận động Đông đại, mà bên ngoài sân vận động treo một tấm áp phích rất lớn, nhân vật trong đó chính là An Vũ Đồng. Trong áp phích, cô ấy mặc bộ đồ thể dục nhịp điệu nóng bỏng, đang bay lơ lửng trên không, quanh người có một dải lụa mềm mại quấn quanh, trông rất có sức hút, tựa như một tinh linh đang khiêu vũ.

Đây là một tấm quảng cáo công ích, chủ đề là bảo vệ môi trường tự nhiên, trân trọng tài nguyên thiên nhiên.

– Tốt lắm, thật đáng tiếc.

Thưởng thức xong áp phích của An Vũ Đồng, Tùy Qua không kìm được mà cảm thán.

– Cái gì gọi là “tốt lắm, thật đáng tiếc”?

An Vũ Đồng khó hiểu hỏi.

– Cái tốt ở đây là dáng người cô quá tuyệt. Cái đáng tiếc là, quảng cáo công ích của cô rõ ràng là khuyên mọi người đừng nên lãng phí tài nguyên tự nhiên, vậy mà cô lại đang lãng phí, hơn nữa còn là lãng phí vô cùng!

Tùy Qua có chút “đau lòng khôn xiết” mà nói.

– Anh có ý gì?

An Vũ Đồng trừng Tùy Qua hỏi.

– Thực vật, động vật, tài nguyên khoáng sản đều là tài nguyên tự nhiên, mà con người cũng chính là tài nguyên tự nhiên đó thôi. Cô ngẫm lại xem, hiện tại tỉ lệ nam nữ trong nước đã rất mất cân bằng, mà cô còn… cô bảo không thích nam sinh thì cũng đành, cô lại còn muốn “tai họa” thêm một nữ sinh khác nữa, thế không phải cô đang lãng phí tài nguyên thì là gì? Chẳng những lãng phí tài nguyên, cô còn đang gây nghiệp chướng đấy!

Tùy Qua lại nói với vẻ “đau lòng khôn xiết”.

– Anh... anh thật sự là quá ác độc!

An Vũ Đồng cả giận nói:

– Bây giờ là thời đại nào rồi, không ngờ vẫn còn người mang tư tưởng đại nam tử chủ nghĩa như anh, thật đúng là cổ hủ! Bách hợp thì sao chứ? Hai người phụ nữ không thể lưỡng tình tương duyệt hay sao? Ngay cả ở nước ngoài, cũng đã có rất nhiều quốc gia cho phép đồng tính luyến ái kết hôn rồi!

Mọi quyền lợi liên quan đến bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free