Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Y Tiên Thiểu (Thiếu Niên Dược Vương) - Chương 236: Tiếng lòng hòa thượng. (2)

Vậy anh cứ cẩn thận một chút.

Duyên Vân cảm thán: – Đáng tiếc tiểu tăng không được tự do tự tại như tiên sinh. Mấy loại thuốc kia đã được tung ra thị trường, muốn rút chúng về tiểu tăng cũng không thể tự mình làm chủ. Nhưng lần này sau khi về chùa, tiểu tăng sẽ chuyên tâm vào võ học và nghiên cứu y thuật, không còn tự phụ như trước đây nữa.

Rõ ràng Duyên Vân vì chuyện n��y mà chịu đả kích nặng nề về tinh thần, nên mới tính chuyện không màng thế sự, dốc lòng tu luyện.

Thật ra thì ngay cả Tùy Qua cũng cảm nhận được loại áp lực này, nhưng hắn không chịu cú sốc lớn như Duyên Vân.

Dù sao Tùy Qua mới tu hành chưa đầy nửa năm, cũng không mang trên mình gánh nặng của một thiên tài.

Nhìn thấy trạng thái hiện tại của Duyên Vân, Tùy Qua chợt nảy ra một ý, đột nhiên nói: – Duyên Vân huynh, nếu huynh cứ mang tâm tính như vậy trở về chùa, chỉ sợ cả đời này cũng không thành tựu được gì, chẳng khác nào phí hoài thiên phú bẩm sinh của huynh!

Duyên Vân thiên tư hơn người, lời này của Tùy Qua đối với hắn giống như một tiếng chuông cảnh tỉnh.

Trầm mặc một lát, Duyên Vân mất đi vẻ suy sụp lúc trước, nói: – Đa tạ Tùy huynh đã nhắc nhở, tiểu tăng đã lĩnh giáo.

– Nhìn thấy Duyên Vân huynh nghĩ thông suốt, tôi cũng yên lòng.

Tùy Qua mỉm cười nói.

– Tất cả là nhờ Tùy huynh nhắc nhở.

Duyên Vân nói.

– Tôi chỉ là người đứng ngoài cuộc mà tỉnh táo, còn người trong cuộc thì u mê thôi.

Tùy Qua nói: – Nếu Duyên Vân huynh đã khôi phục phong thái ngày xưa, cũng không cần vội vã quyết định, không ngại thử cân nhắc lại cho sau này xem sao. Nếu như tôi đoán không sai, trong lòng của huynh cũng có những khát vọng cháy bỏng mà.

– Tuổi trẻ khí thịnh, ai mà không có khát vọng?

Duyên Vân nói: – Nói thật, tiểu tăng vốn tính toán phát triển lớn mạnh Thiếu Lâm dược cục, sau đó mượn danh tiếng Thiếu Lâm cùng với nỗ lực của bản thân để dùng y dược giúp đỡ người đời. Nào ngờ giờ đây mới nhận ra ý nghĩ đó căn bản là không thực tế, Hoa Hạ y dược phường hội thần bí kia mới là chúa tể chân chính, nắm giữ sinh lão bệnh tử của vô số người. Ngay cả “công đức bộ” của Thiếu Lâm Tự thực ra cũng do bọn chúng giật dây đứng sau.

Cái gì!

Trong lòng Tùy Qua lại kinh hãi.

Công đức bộ của Thiếu Lâm Tự hắn từng nghe Duyên Vân nói qua, hơn nữa còn nhận được một vài lời chỉ dẫn từ đó. Vốn nghĩ chủ ý này do vị thiền y cao tăng nào của Thiếu Lâm Tự nghĩ ra, không ngờ lại do Hoa Hạ y dược phường hội đứng sau sắp đặt. Nếu thật sự là như th���, phạm vi ảnh hưởng của phường hội đó thật sự quá lớn.

Người của phường hội rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ bọn chúng thật sự muốn thao túng cuộc đời của thế nhân, thao túng sinh lão bệnh tử?

– Khiếp sợ sao?

Duyên Vân nói: – Khi tiểu tăng biết tình huống này, còn khiếp sợ hơn cả huynh. Theo cảm nhận của tiểu tăng, bọn chúng làm như vậy không phải để cứu giúp thế nhân thoát khỏi ốm đau, mà là muốn nắm giữ, kiểm soát tất cả! Dã tâm của bọn người này thật sự là đáng sợ.

– Cho nên huynh tính toán buông bỏ khát vọng của mình sao?

Tùy Qua nhìn Duyên Vân nói.

– Không buông bỏ thì thế nào?

Duyên Vân hỏi ngược lại: – Bọn chúng không chỉ nắm giữ Thiếu Lâm dược cục trong tay, mà còn nắm phần lớn dược phẩm trên khắp Hoa Hạ. Nếu tiểu tăng còn tiếp tục làm, chỉ là đang làm việc cho bọn chúng mà thôi. Đã thế, chi bằng quay về chùa dốc lòng tu hành, hy vọng có ngày tu thành chính quả.

– Nếu Duyên Vân huynh không muốn thông đồng làm bậy với bọn chúng, không nhất thiết phải quay về Thiếu Lâm tu hành, không màng thế sự.

Tùy Qua nói.

– Xin Tùy huynh chỉ giáo.

– Huynh hãy giúp tôi!

Tùy Qua thành khẩn nói.

Duyên Vân sửng sốt, còn tưởng Tùy Qua nói đùa, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, không khỏi có chút kinh ngạc nói: – Tùy huynh, chẳng phải huynh đang chuẩn bị đóng cửa công ty sao?

– Chỉ là tạm thời mà thôi!

Ly rượu trong tay hắn đột nhiên vỡ vụn, ngạo nghễ nói: – Rất nhanh, tôi sẽ đông sơn tái khởi!

Duyên Vân không biết lòng tin của Tùy Qua từ đâu mà đến, nhưng hắn bị sự tự tin đó lôi cuốn, mỉm cười sảng khoái nói: – Được! Nếu Tùy huynh có thể đứng vững áp lực, đông sơn tái khởi, tiểu tăng Duyên Vân này nguyện rời Thiếu Lâm để trợ giúp huynh! Như vậy cũng tốt hơn là bị những kẻ đó lợi dụng!

– Một lời đã định!

Tùy Qua cười nói.

– Một lời đã định!

Duyên Vân đáp.

Ngày hôm sau, Tùy Qua liền bảo Nhãn Kính trực tiếp đóng cửa công ty Hoa Sinh.

Thà làm ngọc vỡ.

Đám người thần bí của Hoa Hạ y dược phường hội muốn ngồi mát ăn bát vàng, chờ bọn họ cống nạp, đó là điều hắn không bao giờ chấp nhận.

Hu���ng chi hai tay Sơn Hùng bị chặt, sống chết không biết, Tùy Qua đương nhiên sẽ không làm ra loại chuyện nhân nhượng vì đại cục, bán đứng bạn bè để cầu vinh.

Nhưng điều hắn lo lắng trước đó cuối cùng cũng đã xảy ra.

Tin tức Sơn Hùng gặp bất trắc cuối cùng cũng truyền ra ngoài, Đông Giang bình tĩnh hồi lâu bỗng dưng dậy sóng gió.

Ngay cả bên trong Cuồng Hùng bang cũng có một vài kẻ bắt đầu rục rịch.

Mặc dù không có Sơn Hùng trấn thủ, nhưng còn Đao tử và Nhãn Kính, một người văn, một người võ, những kẻ có dị tâm trong Cuồng Hùng bang rất nhanh đã bị Đao tử dẫn người đến trấn áp, sau đó công khai dùng hình phạt đao theo bang quy trước mặt mọi người để răn đe.

Đối với chuyện nội bộ trong Cuồng Hùng bang, Tùy Qua không tham dự, cũng không nhúng tay.

Nếu Đao tử và Nhãn Kính ngay cả chuyện này cũng không xử lý nổi, vậy thì Cuồng Hùng bang cũng nên tan rã đi.

Sau khi giải quyết xong nội bộ, Đao tử và Nhãn Kính cùng nhất trí đối ngoại.

Bởi vì công ty Hoa Sinh đóng cửa, cho nên hiện tại Nhãn Kính lại trở thành “lưu manh chuyên nghiệp”, toàn bộ tâm tư đều đặt trong bang. Tuy rằng ngoài đường có vô số lời đồn đại, sóng gió nổi lên, nhưng việc kinh doanh và công việc nội bộ của bang vẫn được xử lý ngăn nắp, gọn gàng.

Tùy Qua vẫn dồn hết tâm sức vào việc tu hành cùng huấn luyện tiểu ngân trùng và Ảnh Phong.

Hiện giờ chỉ có không ngừng tăng cường thực lực mới có thể đông sơn tái khởi, phân định cao thấp với những kẻ thuộc Hoa Hạ y dược phường hội.

Ba ngày sau, Tùy Qua lại nhận được tin “cầu viện” từ Nhãn Kính và Đao tử.

Cuồng Hùng bang cuối cùng cũng chạm trán túc địch – Độc Giao bang.

Trong Đông Giang, lưu truyền “nhất hùng nhất giao”, hùng, chính là Cuồng Hùng bang, giao, chính là Độc Giao bang.

Hiện tại Cuồng Hùng bang đã hoàn toàn tiếp quản mọi hoạt động làm ăn trên đất liền của Đông Giang, mà Độc Giao bang chuyên làm ăn trên sông nước tại Đông Giang.

Vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng, hai bên vẫn bình yên vô sự.

Nhưng lần này Sơn Hùng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Độc Giao bang có lẽ xem đây là một cơ hội tốt, cho nên Độc Giao bang cuối cùng đã quyết định lên bờ.

Tuy nhiên, lão đại Độc Giao bang – Độc Giao, vẫn được xem là người biết chừng mực. Biết rằng nếu hai bang toàn diện giao chiến, cho dù may mắn thắng lợi thì cũng rơi vào cảnh lưỡng bại câu thương, vì vậy không để thủ hạ xung đột với Cuồng Hùng bang, mà y theo quy tắc cũ, gửi “thiệp bái sơn” đến Cuồng Hùng bang.

Thiệp bái sơn, tức là lời khiêu chiến.

Dùng vũ lực phân chia địa bàn.

Loại chuyện này trước đây vô cùng thịnh hành.

Tuy rằng công phu của Đao tử gần đây đã có tiến bộ, nhưng vẫn chưa bước vào luyện khí kỳ, cho nên hắn không nắm chắc phần thắng khi đối đầu với Độc Giao.

Truyen.free giữ bản quyền của phần nội dung này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free